Chương 467: Không thành vấn đề
Lão Mặc gắt gỏng, gã đeo kính đang ghi chép, hai bác sĩ vạm vỡ và ba bốn bác sĩ Chu Bạch chưa từng gặp đứng đằng sau họ.
"Kiểm tra hàng ngày."
"Đứng yên, không được dùng tay chạm vào."
"Nhắc lại lần nữa."
"Không được phép cất giấu vật sắc nhọn, thức ăn, thuốc trong ký túc xá..."
"Một khi bị phát hiện, tùy theo nặng nhẹ sẽ trừ điểm tương ứng."
"Tốt nhất các ngươi nên hợp tác tìm kiếm với chúng ta. Nếu có bất kỳ sự phản kháng nào, trực tiếp kéo đi điện giật!!"
Bác sĩ Triệu cầm lấy cuốn sổ và đối mặt với mọi người trong phòng bệnh trước tiên lên tiếng cảnh báo lần nữa.
Khi nghe tin bị điện giật, Chu Bạch lập tức ngoan ngoãn đứng bên giường bệnh.
Ngay cả bệnh nhân số 0201 vốn thường nằm trên giường cũng nhanh chóng đứng dậy khỏi giường, đứng sang một bên.
Chỉ có đại lão số 0001 vẫn giữ nguyên động tác ban đầu, dựa lưng vào giường, nhắm mắt lại, thậm chí không cử động.
Bác sĩ Triệu có chút xấu hổ liếc nhìn phòng bệnh, khi ánh mắt rơi vào đại lão số 0001, anh ta ho nhẹ một tiếng, sau đó lặng lẽ nhìn đi nơi khác, giả vờ thờ ơ.
“Bắt đầu tìm kiếm.”
Triệu bác sĩ ra lệnh ở phía sau, dường như không để ý đến yêu cầu “đứng yên.”
Chu Bạch nghi hoặc liếc nhìn bác sĩ Triệu.
Tự nghĩ: Phản ứng của anh ta có chút thú vị.
Rồi hắn liếc nhìn ông lão đội mũ ngư dân đối diện.
Đang nghĩ rằng có thể có một số chuyện không rõ ràng giữa hai người họ.
Nghĩ tới đây, Chu Bạch không khỏi mỉm cười.
Tuy nhiên, hắn, một người ăn dưa, mới ở đó chưa được bao lâu thì bất ngờ phát hiện trước cửa nhà mình dường như có một ngọn lửa sắp bùng cháy.
"Bàn đầu giường, tủ quần áo, dưới gối, ga trải giường, chăn bông... đều phải kiểm tra."
"Đúng rồi, còn có dưới gầm giường, đừng bỏ sót."
Khi Chu Bạch nghe thấy hai chữ "dưới gầm giường”, lập tức nội tâm căng thẳng.
Ngay khi suy nghĩ của hắn dừng lại, nhìn thấy một bác sĩ vạm vỡ đang nằm úp dưới giường bệnh, đưa tay về phía chiếc xô chứa quần áo dính máu.
Chu Bạch nhìn thấy, tim đập thình thịch, tinh thần lập tức căng thẳng tột độ.
Trong đầu, thậm chí đã bắt đầu diễn luyện lên một hồi lí do thoái thác.
Không phải của ta!
Đây là có người đổ tội hãm hại!
Tầng hai?
Tầng hai nào?
Căn bản là chưa từng đi!
Các ngươi không có chứng cứ, không thể nói xấu ta .
Ta sẽ không nói thêm lời nào cho đến khi luật sư của ta đến.
Chu Bạch chưa kịp nói những lời này thì đã nhìn thấy vị bác sĩ vạm vỡ vẻ mặt âm trầm đi đến trước mặt mình, tay cầm chiếc xô đặt dưới gầm giường.
"Ngươi có gì muốn nói không?"
Chu Bạch nhìn hắn vẻ mặt nghiêm túc, lập tức theo phản xạ nói: "Không phải ta làm!"
Bác sĩ nghe được lời này, trên mặt biểu tình nhất thời càng tức giận hơn.
"Đừng giảo biện với ta! Ta hỏi ngươi, Sao ngươi lại như vậy?"
Chu Bạch lại ngạc nhiên: "Ngươi... sao ngươi lại dám nói ta giảo biện chứ hả? Ngươi không có bằng chứng."
Nói xong, vị bác sĩ vạm vỡ lập tức đẩy chiếc xô anh ta lấy ra từ dưới gầm giường ra trước mặt Chu Bạch.
"Ngươi muốn bằng chứng hả? Giặt xong không phơi quần áo thì có gì để tranh cãi? Không biết nếu như vậy quần áo sẽ thúi lắm hay sao?"
Chu Bạch cảm thấy lời này bác sĩ nói không giống như những gì mình nghĩ?
Giặt? Giặt quần áo gì?
Thế là tập trung nhìn vào, nhìn thấy trong chiếc xô được đẩy tới trước mặt quả thực có một bộ quần áo đã được giặt nhưng chưa khô.
Chu Bạch lập tức nghĩ tới điều gì, hai mắt trợn to nhìn về phía đại lão số 0001 đang ngồi đối diện.
Ông lão ngược lại tựa hồ không có cảm giác thấy ánh mắt Chu Bạch, vẫn là nhắm mắt nghỉ ngơi.
"Giặt quần áo nhưng không phơi, thực sự không chịu nổi thằng này rồi. Bác sĩ Triệu, có phải trừ điểm không?"
Vị bác sĩ vạm vỡ nói xong liền vẻ mặt ghét bỏ đẩy xô quần áo ra xa hơn một chút.
"Giặt quần áo nhưng không phơi, nghi ngờ bệnh nhân do ảnh hưởng của bệnh tình đã quên mất ý thức sinh hoạt bình thường, nhưng vẫn chưa có căn cứ nên tạm thời trừ một điểm."
Không có căn cứ thì có thể bị trừ điểm, tiêu chuẩn trừ điểm của bác sĩ Triệu quả thực vẫn cẩu thả như ngày nào.
Tuy nhiên, thà bị trừ điểm còn hơn bị sốc điện.
Chu Bạch vui vẻ tiếp nhận kết quả.
Tiếp theo, hai bác sĩ lực lưỡng tìm kiếm khắp nơi trong phòng bệnh.
Thấy lục soát không tìm thấy vật phẩm cấm, anh ta lại đứng sau lưng bác sĩ Triệu.
"Bệnh nhân số 0139, điểm hiện tại của ngươi là âm 52 điểm. Nếu điểm đến âm 60 điểm, ngươi sẽ lại được đưa đến phòng bệnh nặng. Tốt nhất ngươi nên chuẩn bị tinh thần trước."
Bác sĩ Triệu mang theo đội ngũ, nhìn phòng bệnh đã bị khám xét loạn thất bát tao. Trước khi rời đi, anh ta không quên nhắc nhở Chu Bạch.
Chu Bạch gật đầu với anh ta một cái.
Nhưng trong lòng hắn lại chửi rủa: Tiêu chuẩn phân loại của ngươi quả thực cũng cẩu thả như tiêu chuẩn trừ điểm của ngươi vậy.
Bác sĩ Triệu đương nhiên không nghe thấy Chu Bạch oán thầm, nói xong liền dẫn đội ngũ đi ra ngoài.
Chu Bạch đợi đến khi thấy bọn họ đi ra ngoài mới thở phào nhẹ nhõm. Sau đó hắn cầm xô quần áo đã giặt dưới đất lên, cảm kích nhìn ông lão ngồi đối diện.
“Đừng quá xúc động.”
0001 đại lão tựa hồ cảm thấy ánh mắt Chu Bạch.
Chu Bạch thấy ông ta chưa ngủ, vội vàng trịnh trọng cảm tạ.
Nhưng Chu Bạch còn chưa kịp nói "Cảm ơn", hắn đã nhìn thấy đại lão số 0001 vẫn nhắm mắt, thản nhiên vẫy tay với hắn.
"Quá buồn nôn, không thích nghe."
"Buổi trưa không phải ta đã nói với ngươi rồi sao?"
"Vấn đề không lớn."
"Vậy thì vấn đề nhất định sẽ không lớn."
Đại lão số 1 nói xong liền ngả người ra sau, nhắm mắt tiếp tục nghỉ ngơi.
Chu Bạch không biết khả năng sống sót rõ ràng như vậy của ông ta có liên quan đến việc nhắm mắt nghỉ ngơi mỗi ngày hay không.
Nhưng vì đại lão lại nghỉ ngơi nên Chu Bạch cũng không quấy rầy ông ta, cầm trong tay quần áo đã giặt xong đi ra ban công phơi quần áo.