Chương 277: Ngô Hổ trở thành anh hùng?
Hắn cảm thấy mình chạm đất. Người phụ nữ bên cạnh lấy tay ôm đầu, hét lên đau đớn.
Sợi dây trói họ cũng không ngừng chuyển động theo họ.
Phải đến một vị trí nhất định, toàn bộ sợi dây mới thắt chặt lại rồi nó mới ngừng chuyển động về phía trước.
Đôi bàn tay quỷ dị đó không còn nỗ lực nữa, khi thấy không thể kéo được nữa, tản ra và biến mất.
Có vẻ như nó đang tìm kiếm một mục tiêu mới.
Người phụ nữ bên cạnh Chu Bạch không ngừng dùng tay đập xuống đất. Kể cả khi đã dừng lại, cô ta vẫn không ngừng la hét.
Kết quả Chu Bạch chỉ có thể nằm trong sương mù với những tiếng thét chói tai.
Hắn không biết trạng thái này kéo dài bao lâu, cuối cùng cũng thấy sương mù trước mặt dần dần tan đi.
Tầm mắt Chu Bạch dần dần trở nên rõ ràng. Sau đó, cuối cùng hắn cũng nhìn rõ mình và người phụ nữ đang ở đâu.
Ngay trước mặt hắn là một cánh cổng.
Bên trái của hắn có một tấm bảng gỗ có viết bốn chữ "Quy tắc nhà họ Ngô".
Lúc này Chu Bạch mới ý thức được mình đã bị kéo đến tận cổng ngôi nhà cổ của nhà họ Ngô.
Không hiểu sao hắn cảm thấy toàn thân đau nhức đến vậy.
Người phụ nữ bị trói với hắn có vẻ quá sợ hãi. Hiện tại cả người thoạt nhìn, có chút điên điên khùng khùng.
Nhìn thấy sương mù biến mất, nguy cơ được giải quyết, Chu Bạch cởi dây thừng quanh người rồi nhanh chóng lẻn đi.
Ngô Hổ ở phía sau Chu Bạch, tuy đầu gối bị bầm tím sau cú ngã nhưng anh ta vẫn khập khiễng đi xuống lầu theo hướng sợi dây.
Anh ta đi theo sợi dây tới tận cổng, nhìn thấy chân người phụ nữ bị trói bằng dây thừng và nằm trên mặt đất.
Ngoài việc hơi điên khùng và có vết bầm tím khắp mặt thì không có gì nghiêm trọng cả.
Khi nhìn thấy điều này, anh ta thở phào nhẹ nhõm. Nhìn sợi dây buộc vào chân người phụ nữ, khi anh ta định ngồi xổm xuống cởi trói cho cô ta, anh ta nhìn thấy một lượng lớn tộc nhân họ Ngô đang đi về phía mình.
Tất cả đều nghe thấy tiếng hét của người phụ nữ nên chạy xuống xem xét tình hình.
Chồng của người phụ nữ nghĩ rằng cô ta đang gặp nguy hiểm, bây giờ đang lau nước mắt và bước xuống nhà.
Một lúc sau, Ngô Hổ đã bị những người này vây quanh.
"Vợ tôi vẫn còn sống! Cô ấy vẫn chưa biến mất! Ngô Hổ, tôi thực sự rất biết ơn anh."
"Ngô Hổ, anh đúng là một chàng trai trẻ tuyệt vời."
"Chưa có tộc nhân nào trong đội chiến đấu có thể giải cứu được người người bị bắt trong sương mù."
"Ngô Hổ, anh thực sự là một anh hùng. Xem ra nhà họ Ngô của chúng ta sẽ được cứu rồi."
Ngô Hổ bị đám đông vây quanh và không ngừng vẫy tay lo lắng. Nhưng anh ta thậm chí không thể nói được một lời giải thích nào.
Anh ta phải giải thích thế nào đây?
Nói với bọn họ rằng người đó không phải do anh ta cứu mà là do một con mèo đen nhỏ cứu?
Ngô Hổ cảm thấy lời nói này thực sự không có chút độ tin cậy nào.
Nhưng lúc này, đám người đột nhiên giải tán từ hai phía, để lại một lối đi ra ngoài, một ông già từ vị trí ngoài cùng chậm rãi đi về phía Ngô Hổ.
“Lão tộc trưởng.”
Ngô Hổ cung kính gọi ông ta.
Lão tộc trưởng trước tiên nhìn người phụ nữ được chồng đỡ dậy. Sau đó ông ta nói với Ngô Hổ.
"Theo ta đến hội trường."
Nói xong, xoay người rời đi.
Ngô Hổ thì lo lắng đi theo ông ta, bước lên cầu thang đá hướng tới hội trường trên cùng.
Bên kia, sau khi Chu Bạch trốn khỏi hiện trường, hắn đã bí mật chạy về phòng của Ngô Anh.
Cửa phòng Ngô Anh không có đóng, Chu Bạch nhẹ nhàng mở cửa đi vào.
Lúc này, Ngô Anh tưởng mình đã mất mèo con, buồn bã ngồi trước bàn, cúi đầu ôm một cuốn sách, giả vờ đang học tập nghiêm túc.
Chu Bạch thật sự cho rằng cô bé đang nghiêm túc nên tán thành. Không làm phiền cô bé mà lặng lẽ đi vòng ra phía sau và nhảy vào trong hộp.
Hắn dùng hai chân đỡ đầu, định im lặng chờ cô bé học xong rồi tiến tới chào hỏi.
Nhưng không ngờ trong lúc chờ đợi hắn đã ngủ gật.
Cuối cùng, hắn chỉ cuộn tròn thành một quả bóng và ngủ thiếp đi.
Cô bé lật cuốn sách trong tay, nhưng không đọc được một chữ nào. Cuối cùng cô bé giận dữ đặt cuốn sách xuống và quay đi.
Sau đó cô bé nhìn thấy con mèo con vừa chạy quanh vậy mà đang nằm trong hộp nhắm mắt ngủ.
Trông như thể con mèo con vẫn luôn ngủ ở đây và chưa bao giờ rời đi.
Ngô Anh không thể tin dụi dụi mắt, sau khi xác nhận mèo con thật sự không có rời đi, cô bé cười vui vẻ.
Cô bé không đánh thức chú mèo con và để nó tiếp tục ngủ yên.
Đến trưa, cô bé vui vẻ bước vào bếp, sau đó nhận bát cháo từ tay đầu bếp.
Ngô Anh đi vào phòng bếp sớm hơn bình thường một chút.
Sau khi đầu bếp bưng cho cô bé một bát cháo và một đĩa đồ ăn kèm, một chiếc chân vịt lớn được đặt lên đĩa của cô bé.
Ngô Anh không thích ăn thịt vịt. Nhưng cô bé không thể từ chối lòng tốt của người đầu bếp, chỉ có thể im lặng bưng đĩa đi về phòng.
Chu Bạch đang ngủ trong hộp.
Ngô Anh vừa bước vào cửa, liền ngửi thấy mùi thức ăn bay vào, lập tức mở mắt ra.
Hắn ngẩng đầu lên, hai mắt phát sáng phát hiện hôm nay vậy mà có một chiếc chân vịt rất lớn trên đĩa của Ngô Anh.
Ngô Anh tự nhiên nhìn thấy đôi mắt khao khát của mèo con. Nhưng cô bé chỉ biết mèo con đang nhìn đồ ăn trên tay mình.
Cô bé đặt đĩa thức ăn lên bàn.
Sau khi suy nghĩ hồi lâu, vẫn cảm thấy mình không thể đưa món ăn mà mình ghét nhất cho chú mèo con tội nghiệp.
Vì vậy, cô bé bất đắc dĩ đưa bát cháo và đĩa rau cho Chu Bạch, còn cô bé đã ăn món chân vịt, không ngon chút nào.
Chu Bạch cảm thấy có chút thất vọng khi nhìn thấy Ngô Anh không cho mình cái chân vịt. Nhưng nghĩ rằng cô bé có thể thích ăn chân vịt nên cũng không tranh giành nữa.
Kết quả là người và mèo đều tưởng rằng người kia đã ăn món mình thích.
Dù đang ăn món mình không thích nhưng vẫn cảm thấy rất vui.