Chương 608: Đã sớm không thể xem như một giống loài
Bây giờ chỉ còn lại Bành Béo bị cô lập khỏi đám đông.
Anh ta run lên vì sợ hãi, nhìn vào một khu vực nhỏ gần như không đủ chỗ đứng trước mặt, nghiến răng và bước tới.
Anh nhắm mắt lại, nghĩ rằng sẽ sớm có người khác bị ép vào.
Nhưng điều kỳ lạ là khi anh ta bước đến nơi đông người nhất, những người đang chiến đấu lại thực sự di chuyển vị trí của mình vừa phải.
Thế là Bành Béo nhanh chóng bước vài bước và bỏ chạy khỏi bọn họ.
"Làm ta sợ muốn chết, may là bọn họ không có thời gian để ý tới chúng ta."
Bành béo đi theo Chu Bạch ra khỏi ngõ, vỗ vỗ ngực, vẫn có chút sợ hãi.
Chu Bạch dẫn bọn họ tiến về phía trước, trên đường đi nhiều lần gặp phải người mặc đồ đen đi tuần tra.
Nhưng hôm nay mắt họ có vẻ không được tốt cho lắm.
Mỗi lần như vậy, Chu Bạch bọn người đều thuận lợi chui đi dưới mũi của bọn họ.
Chẳng bao lâu, họ đã đến gần nhà máy chế biến.
Họ trốn trong ngõ và nhìn chéo nhà máy chế biến đối diện.
Từ góc nhìn của Chu Bạch, hắn có thể nhìn thấy vài con chim đậu trên cột điện thoại bên ngoài nhà máy chế biến.
Bên ngoài nhà máy chế biến, có mấy người mặc đồ đen đang tuần tra tới lui.
Trong nhà máy chế biến, cửa sổ đều đóng kín, từ góc độ của Chu Bạch, căn bản không cách nào nhìn rõ bên trong đang xảy ra chuyện gì.
Vẫn phải nghĩ cách khác để đi xem thử.
Kỳ Pháp thấy vậy lại đứng lên: “Ta đi xem xem.”
Chu Bạch cũng không phản đối: “Cẩn thận.”
Kỳ Pháp sau khi nhận được đồng ý liền tìm một chỗ khác, động tác nhanh nhẹn mà leo đến nóc nhà.
Sau khi Kỳ Pháp rời đi, trong ngõ chỉ còn lại Chu Bạch và Bành béo.
Chu Bạch liếc nhìn con chim trên cột điện thoại, rồi nhìn người mặc áo đen cầm vũ khí.
Suy nghĩ một lúc, hắn đột nhiên nói với Bành béo sau lưng.
"Chờ ta ở đây."
Bành béo nhìn người mặc áo đen đi từ xa, có chút sợ hãi gật đầu.
“Lùi lại một chút, tìm chỗ trốn và tự lo liệu.”
Chu Bạch càng cảnh cáo, Bành béo càng sợ hãi.
Lời này nghe, như thế nào giống sẽ không trở về vậy?
Bành béo run rẩy đưa tay ôm Chu Bạch, nhưng hắn đã đi về phía trước mà không quay đầu lại.
Cách đó không xa, bọn họ nhìn thấy một người mặc áo đen cầm vũ khí, lúc này quay lưng về phía Chu Bạch.
Chu Bạch chạy tới.
Con chim nhỏ đậu trên cột điện thoại vừa nhìn thấy đã há miệng kinh hãi, sau đó dang rộng đôi cánh và nhanh chóng bịt miệng lại.
Người mặc áo đen cũng nhận thấy có tiếng bước chân đang nhanh chóng đến gần phía sau mình.
Y quay người lại chĩa vũ khí vào Chu Bạch.
Tuy nhiên, Chu Bạch đã chuẩn bị sẵn sàng, khi đối thủ quay lại, hắn nghiêng người, đưa tay đẩy vũ khí của đối phương ra.
“Phanh” một tiếng.
Viên đạn làm vỡ tấm kính gần đó.
Người áo đen trên mặt lộ ra vẻ tức giận, nhưng sau khi nhìn rõ mặt Chu Bạch, vẻ mặt nhanh chóng trở nên có chút hoảng sợ.
Con chim nhỏ trên cột điện thoại vẫn há miệng nhưng đôi cánh cụp xuống và ôm lấy đầu.
“Mở cửa ra cho ta đi vào.”
Chu Bạch vẻ mặt lạnh lùng nắm lấy tay cầm vũ khí của người mặc áo đen.
Người mặc áo đen liếc nhìn hướng cột điện thoại bằng khóe mắt, một cái tay khác giơ lên cũng không phải, thả xuống cũng không xong, bộ dáng nhìn hết sức xấu hổ.
Trong con hẻm bên kia, một người mặc áo đen nghe thấy tiếng súng liền chạy nhanh tới. Nhưng sau khi nhìn thấy chuyện xảy ra ở đây, y quay người lại và đổi hướng rất dứt khoát và kiên quyết.
Trước khi rời đi, nhìn thấy vẻ mặt đau khổ trên khuôn mặt huynh đệ mình, vẫn thở dài trong lòng: “Con người ngày nay diễn xuất giỏi hơn thật đấy”.
Chỉ có người mặc áo đen bị Chu Bạch nắm lấy tay mới biết kỹ năng diễn xuất của y là gì.
Cái này mẹ nó thật sự đau nha!
“Nếu ngươi không mở cửa, chúng ta có thể chẳng mấy chốc sẽ bại lộ.”
Chu Bạch hạ giọng, nói ở âm lượng chỉ có hai người họ mới nghe được.
Rồi hắn không quên nhắc nhở người mặc áo đen có một con chim nhỏ đang đứng trên cột điện thoại.
Nói xong, hắn đột nhiên cao giọng: “Nếu ngươi không mở cửa lần, ta sẽ bẻ gãy tay ngươi.”
Con chim nhỏ trên cột điện thoại suýt nhổ thêm vài chiếc lông vũ khi nghe thấy điều này.
May mắn thay, người mặc áo đen dường như thực sự sợ hãi trước sự đe dọa của Chu Bạch, sau khi nói xong, lập tức đưa Chu Bạch đến cửa nhà máy chế biến.
Con chim nhỏ thở phào nhẹ nhõm, với vài chiếc lông còn sót lại trên đầu, cuối cùng nó cũng thoát khỏi tai họa.
Người mặc áo đen mở cửa hông của nhà máy chế biến, nhìn Chu Bạch đi vào, y vốn tưởng sẽ vứt củ khoai nóng trên tay đi, không ngờ tay mình bị đau, sau đó lại bị Chu Bạch kéo vào nhà máy chế biến.
“Xin lỗi, ta cần vỏ bọc cá nhân. Ngươi không cần lo lắng, ta sẽ giả vờ ngươi là con tin và không ai bên ngoài sẽ nhìn thấy điều đó. "
Chu Bạch nói xong liền rút dao ra, đặt lên lưng người áo đen.
“Chúng ta hãy đi dạo bên trong.”
Con chim nhỏ trên cột điện thoại nhảy lên cửa kính, nhìn thấy con dao trong tay Chu Bạch, không khỏi đổ mồ hôi lạnh vì y.
Người áo đen cũng nhìn thấy con chim nhỏ bên cửa sổ kính, chỉ có thể âm thầm thở dài, cam chịu số phận, để Chu Bạch chỉ đạo y tiến về phía trước.
“Đi về phía bên trái.”
Nếu nhớ không lầm thì ở nơi đó chắc hẳn đã từng có vài chiếc "máy móc bỏ hoang", một chiếc ghế bập bênh và một con hạc giấy đỏ đã từng bay xuống.
Người áo đen dưới sự chỉ huy của Chu Bạch đi về phía bên trái.
Sau đó, Chu Bạch nhìn thấy trước mắt mình một mảng lớn máu chưa được lau sạch.
Những “máy móc bị bỏ rơi” đó đã biến mất từ lâu.
“Thành thật mà nói, tàn nhẫn là một trong những yêu cầu để gia nhập tổ chức. Nhưng chúng ta vẫn kém tàn ác hơn nhiều so với những dị nhân đó.
Người biến dị rốt cuộc vẫn là người biến dị. Họ và những con người bình thường như chúng ta từ lâu đã không còn được coi là cùng một loài."