Chương 609: Sự kết thúc có thể xảy ra của thành phố A (1)
Chu Bạch và người mặc áo đen dừng lại trước vết máu.
Những người mặc đồ đen nhìn vết máu và nhớ lại những gì họ nhìn thấy khi lao vào nhà máy chế biến, cho đến ngày nay họ vẫn còn sợ hãi.
“Đã sớm không thể xem như một cái giống loài rồi?”
Chu Bạch nhìn chằm chằm vết máu trước mặt, lập lại những lời cuối cùng của người áo đen trong trạng thái xuất thần.
Người mặc áo đen không nghi ngờ gì về những gì mình tin tưởng.
“Đó là đương nhiên. Ngươi đã bao giờ thấy người bình thường ăn thịt đồng loại của mình chưa?
Người biến dị không chỉ giết đồng loại của mình mà còn sử dụng chúng làm công cụ.
Xấu xa, độc ác, điên rồ, vô cảm..."
Hóa ra đây chính là dị nhân mà Râu Đen đã nhìn thấy.
“Họ mang virus. Nếu họ không bị loại bỏ, những con người khác sớm hay muộn cũng sẽ trở nên giống họ..."
Ngay khi người mặc áo đen bắt đầu nói về chủ đề này, y đã không thể ngừng nói. Thậm chí quên mất rằng bây giờ y nên đóng vai "con tin".
Chu Bạch quay đầu nhìn về phía cửa sổ, một bóng người màu đỏ lại xuất hiện ở đó.
Người mặc áo đen cũng đi ngang qua bóng dáng đó, không để ý mà quay người đi nơi khác.
Chu Bạch cúi đầu, trên mặt mỉm cười nhẹ.
Thế giới chúng ta nhìn thấy vốn đã khác. Một người chưa từng tiếp xúc với ô nhiễm khó có thể đồng cảm với nó.
Chu Bạch cũng không vội phản bác những vấn đề này.
Hít một hơi thật sâu, điều chỉnh tâm trạng rồi ngắt lời y.
“Râu Trắng và những người khác cũng đang đuổi theo Hầu Tử đó.”
Người áo đen lập tức bị câu nói của Chu Bạch hấp dẫn: "Đúng vậy, ngươi đang làm gián điệp cho bọn họ nên mới dẫn ngươi vào. Kỳ thật mục đích thật sự là truyền đạt một số tin tức cho ta đúng không?"
Người mặc áo đen có vẻ mặt đầy mong đợi.
Chu Bạch làm theo lời của y, tiếp tục nói: "Đúng vậy, sau khi bọn họ bắt được Hầu Tử, sẽ ném gã vào phòng thí nghiệm nghiên cứu."
Người áo đen nghe được lời này lập tức hưng phấn.
“Thật hèn hạ! Vô nhân đạo! Quả nhiên chỉ có những dị nhân tâm thần đó mới làm những việc biến thái như vậy.
Huynh đệ, vì làm nằm vùng, thật là khổ cực cho ngươi.”
Có lẽ lúc này y đã quên mất huynh đệ mình vẫn còn một con dao đang kề lưng mình.
"Đúng vậy." Chu Bạch ở phía sau y mỉm cười, "Vậy ngươi có thể nói cho ta biết, nơi này ngươi đối phó với dị nhân bị thương như thế nào?"
“Tất nhiên, giết hết bọn chúng rồi!” Người mặc áo đen nói rất thực tế.
Bên cạnh họ, người mặc áo đỏ thân ảnh quỷ dị, vẫn ánh mắt sâu kín quan sát đối thoại của bọn họ. Sau đó đột nhiên đến gần cửa sổ, đưa tay ra gõ nhẹ vào tấm kính trước mặt.
"Cốc cốc cốc"
Chu Bạch cảm thấy ớn lạnh từ dưới chân bò lên. Sau đó hắn và người mặc áo đen cùng lúc nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Ngươi có nghe thấy âm thanh đó không?”
Người mặc áo đen có vẻ mặt như thể vừa nhìn thấy ma.
Chu Bạch nhìn mặt "nó": "Ta không có nghe thấy, gần đây có lẽ ngươi mệt mỏi quá đó."
Người mặc áo đen thở phào nhẹ nhõm.
“Huynh đệ, ngươi nói hoàn toàn đúng, gần đây ta quả thực có chút mệt mỏi. Đặc biệt khi nghe tin Hầu Tử cắn nhiều người, ai cũng rất lo lắng. "
Chu Bạch nhìn ra ngoài cửa sổ nhìn khuôn mặt tươi cười, cùng người mặc đồ đen quay người, đi về phía gian phòng bên trong.
“Vậy là mọi người đang định rút lui à?”
Người áo đen dừng một chút: "Làm sao ngươi biết chuyện này?"
Lúc này Chu Bạch cảm giác được không khí xung quanh đã đông cứng lại.
Có lẽ việc rút lui của họ vẫn còn là một bí mật?
Chu Bạch nhớ lại Kỳ Pháp biết tin này như thế nào. Những vấn đề có thể bàn luận trên đường phố không nên coi là bí mật.
Chu Bạch lấy lại tự tin: "Chẳng lẽ ngươi cho rằng tổ chức sẽ bỏ rơi ta sao?"
Người mặc áo đen lắc đầu sợ hãi.
“Ngươi ngàn vạn lần chớ nói lung tung. Chỉ là quyết định này được đưa ra cách đây không lâu nên ta tưởng ngươi đã ở cùng đám người Râu Trắng. Có lẽ tin tức này không đến được với ngươi nhanh như vậy. "
Chu Bạch âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Ta có vai trò quan trọng như vậy nên đương nhiên phải tìm cách thông báo cho ta càng sớm càng tốt.”
Người mặc áo đen rất tán thành mà không ngừng gật đầu: "Huynh đệ, ngươi nói hoàn toàn đúng."
Tuy nhiên, Chu Bạch vẫn chưa hỏi tại sao bọn họ lại muốn rút khỏi thành phố A.
Chu Bạch dẫn người áo đen tiếp tục đi vào trong, rất nhanh, bọn họ đi tới một căn phòng đầy mảnh vụn.
Rất nhiều chậu sắt, cửa sắt tháo dỡ, ghế nhìn rất bền...
Đặc điểm chung của tất cả những thứ này là vật liệu rất cứng.
Chu Bạch và người áo đen dừng lại trước cửa.
“Thấy chưa, đây là kế hoạch ngu ngốc của đám dị nhân đó. Những thứ này có thể chặn được bao nhiêu viên đạn và chất nổ? "
Chu Bạch nghĩ đến những họng súng đen ngòm bên ngoài thành.
Nhớ tới từng cái thân ảnh ngã xuống.
Cũng nghĩ đến những vết thương cháy xém trên đống “máy móc phế liệu”.
“Vậy là họ khao khát có được khả năng của Hầu Tử?”
Người áo đen cười khinh thường: "Vậy thì Hầu Tử phải có mệnh dài mới được."
Chu Bạch vẫn chưa tìm ra tung tích của Hầu Tử.
“Có thể tìm thấy gã không?”
Người áo đen vẫn nở nụ cười: “Đương nhiên, toàn bộ thành phố A chỉ lớn như vậy, lần này chúng ta tạm thời đình chiến với Râu Trắng chỉ để tìm Hầu Tử nhanh hơn mà thôi.”
Hiếm thấy các ngươi có thể hiểu chuyện như vậy.
Chu Bạch âm thầm phàn nàn trong lòng.
Sau đó hắn nghĩ tới một vấn đề, vẻ mặt lại trở nên nghiêm túc.
“Nếu trước khi tìm thấy gã ta, chúng ta phát hiện ra ở thành phố A có rất nhiều trường hợp như gã ta thì phải làm sao?”
Người mặc áo đen thu hồi nụ cười trên môi.
“Rút lui khỏi thành phố A.”
“Còn Thành phố A thì sao?”
“Sẽ biến mất khỏi thế giới này.”