Chương 610: Sự kết thúc có thể xảy ra của thành phố A (2)

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 2,815 lượt đọc

Chương 610: Sự kết thúc có thể xảy ra của thành phố A (2)

Chu Bạch hô hấp ngưng trệ.

Điều này... thực sự phù hợp với phong cách của họ.

Một thành phố không còn hy vọng thì không thể cứu được dù có cố gắng đến đâu.

Thay vì để những dị nhân này trốn thoát và gây nguy hiểm cho cư dân của các thành phố khác, sẽ tốt hơn nếu để thành phố này bị phá hủy cùng với họ.

Chu Bạch gần như có thể tưởng tượng được bọn họ sẽ làm gì.

Không gì khác hơn là một vài tên lửa rơi xuống và biến thành phố thành tro bụi.

Nếu Chu Bạch không nắm được quy tắc của phó bản lần trước, có lẽ bây giờ hắn đã nghe được quyết định của bọn họ, khó có thể đưa ra những phản đối có tính thuyết phục cao.

Họ có thể nói, chỉ muốn bảo vệ nhiều người hơn, vừa loại bỏ được “nguồn gây ô nhiễm”.

Không có thành phố này, người dân bên ngoài chắc chắn sẽ có cuộc sống tốt hơn.

Vậy những tín hiệu đau khổ đó được gửi bởi những người dân trong thành phố này đang vật lộn để sinh tồn?

Chu Bạch im lặng, không biết nói thêm gì nữa.

“Huynh đệ, phía trước có vài phòng, ta dẫn ngươi đi xem.”

Người mặc áo đen sẽ không coi mình là con tin chút nào.

Chu Bạch được y dẫn đi, lần lượt xem xét từng phòng một. Hai người cuối cùng dừng lại trước cửa phòng nhốt Hầu Tử.

“Chúng ta thấy một số vết xước ở đây.”

Người áo đen rất có ý thức đem Chu Bạch vào, chỉ cho hắn thấy mấy vết xước ở cột bên cạnh.

“Qua những dấu vết này, chúng ta có thể chắc chắn Hầu Tử quả thật đã đến nhà máy chế biến này. Nhưng sau đó gã ta lại xuất hiện ở bên ngoài.

Vì vậy, chúng tôi có thể kết luận gã ta chắc chắn đã đạt được sự hợp tác nào đó với nhà máy chế biến này nên đã được thả. "

Chu Bạch bị sốc sau khi nghe được kết luận không thể giải thích được.

Ngươi nghĩ có khả năng ai đó đã vào phòng này và thả Hầu Tử ra sao?

Và người cùng nhau thực hiện việc này vẫn cầm dao đứng sau lưng ngươi?

“Nhà máy chế biến là nơi sinh sống của những dị nhân hung ác nhất Thành phố A. Không ai có thể vào ngoại trừ chúng ta và đám quái vật Râu Trắng.

Vậy Hầu Tử chỉ có thể tự mình trốn thoát hoặc được người ở bên trong thả ra.

Tuy nhiên, nếu ngươi nhìn vào dấu vết ở đây, chắc hẳn tay gã ta đã bị trói vào thời điểm đó nên trông như thế này. Vì vậy khả năng trốn thoát của gã ta gần như bằng không. "

Phân tích toàn diện của t đã loại trừ Chu Bạch ở phía sau.

“Nhưng không sao, chúng ta từ lâu đã muốn chấn chỉnh nhà máy chế biến nên thuận tiện đem bọn hắn tận diệt. Đáng tiếc là một con chuột nhỏ cùng mấy con sói to lớn xấu xa đã trốn thoát…”

Người mặc áo đen vẫn đang suy nghĩ về bản thân và nhớ lại những cảnh tượng tuyệt vời ngày hôm đó.

Ánh mắt Chu Bạch vẫn dán chặt vào cây cột bên cạnh, bỗng nhiên nhìn thấy một vết xước bên cạnh, hình như đã dính máu.

Cảm xúc vốn đã bình tĩnh lại của Chu Bạch đột nhiên lại bị khơi dậy.

Hắn liếc nhìn người mặc áo đen vẫn đang nói chuyện, rồi lặng lẽ dẫn y ra khỏi phòng.

Chỉ mong giọt máu đó thuộc về Hầu Tử.

Dầu gì mà nói, những dị nhân bị Râu Đen xử lý.

Đừng nói chỉ là một con chuột nhỏ trốn thoát hay một con sói to lớn xấu xa...

Vấn đề ai sở hữu giọt máu này thậm chí có thể quyết định liệu Thành phố A có bị tiêu diệt hay không...

Chu Bạch nghĩ tới tờ giấy mà Kỳ Pháp nhận được ngày hôm qua.

[Đừng lo lắng, tình trạng ô nhiễm vẫn trong tầm kiểm soát. ]

Có vẻ như Kỳ Pháp cần nhanh chóng đặt tờ giấy về vị trí ban đầu.

“Sắp xong rồi, ta sẽ đưa ngươi ra ngoài. Đúng rồi, sau này khi bước ra khỏi nhà máy chế biến, ngươi có thể cảm thấy hơi đau, chỉ cần chịu đựng là sẽ ổn thôi. "

Lúc này, người mặc áo đen vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

Y dẫn Chu Bạch ra cửa, mở cửa hông ra.

Giây tiếp theo, cảm thấy một lực rất lớn đẩy mình ra xa vài mét rồi ngã xuống đất.

Ngươi gọi đây là đau một chút thôi hả?

Người áo đen ngã xuống đất, bị đau đến choáng váng. Lúc y kịp phản ứng, Chu Bạch đã biến mất khỏi tầm mắt của y.

Y cảm thấy mình như một công cụ bị vứt đi sau khi sử dụng.

Ngẩng đầu lên, y thấy một đôi mắt thông cảm đang nhìn mình trên cột điện thoại. Đột nhiên cảm thấy huynh đệ của mình có thể làm nằm vùng, quả nhiên vẫn là có chút tài năng.

Bên kia, Chu Bạch rời khỏi xưởng chế biến từ cửa hông, rẽ vào ngõ nhỏ, rất nhanh đã nhìn thấy Bành béo đang núp sau một trụ đá.

Bạch ca đặt hai tay lên trụ đá, nhún vai vùi đầu, nhưng trụ đá không thể chặn được nửa người anh ta.

Chu Bạch rẽ vào ngõ, từ xa nhìn thấy bóng dáng mập mạp của anh ta đang ẩn nấp sau trụ đá.

Chu Bạch đi tới, đưa tay vỗ vỗ vai anh ta.

Bành béo giật mình, ôm đầu không ngừng lẩm bẩm: "Đừng giết ta, đừng giết ta..."

Chu Bạch bất đắc dĩ lắc đầu: "Ta tại sao phải giết ngươi?"

Nghe thấy tiếng nói của Chu Bạch, Bành béo vội vàng đứng dậy, lao về phía hắn.

“Bạch ca, vừa rồi có một người mặc áo đen đi ngang qua đây, ta thực sự sợ chết khiếp.”

Chu Bạch cười nói: "May mắn ngươi trốn tốt, bọn họ không nhìn thấy ngươi."

Bành béo giơ tay trấn tĩnh lại: "Đúng, đúng, may mắn ở đây có trụ đá."

“Kỳ Pháp sẽ sớm quay lại phải không?”

Chu Bạch quay đầu lại, không nhìn anh ta nữa mà nhìn kiến trúc dày đặc trước mặt, tự lẩm bẩm.

Vừa dứt lời, trên sân thượng đối diện xuất hiện một bóng người gầy gò.

Kỳ Pháp dùng một tay nắm lấy hàng rào trên sân thượng, giơ chân lên không trung, giống nhảy dây, thoải mái mà nhảy tới bên cạnh nhà lầu phía trên.

Một lúc sau, đã đến trước mặt Chu Bạch và Bành béo.

“Có những người mặc đồ đen đang tuần tra bên ngoài nhà máy chế biến, ta vẫn chưa thấy điều gì bất thường.”

Chu Bạch đại khái đoán được mình sẽ nghe được kết quả như vậy.

“Ta thấy ngươi đi vào nhà máy chế biến nên sẽ không vào gây rắc rối cho ngươi.”

Điều này có vẻ như sẽ không khó để Kỳ Pháp vào được.

Chu Bạch mỉm cười, nhưng khi nhìn Kỳ Pháp, lại thấy vẻ mặt y luôn rất nghiêm túc.

Xem ra, y cũng không phải tay không mà về.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right