Chương 616: Thời gian hẳn là đủ rồi (2)

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 1,823 lượt đọc

Chương 616: Thời gian hẳn là đủ rồi (2)

Lúc này, Tiểu Bằng đã lấy sợi dây và buộc vài nút vào tay Hầu Tử.

Chu Bạch cuối cùng cũng có thể buông cổ tay ra, dùng một tay bóp cổ gã ta.

“Người bạn đầu tiên thân yêu của ta, ta sẽ sớm rời xa ngươi. Ngươi nên chăm sóc bản thân thật tốt khi ở đây đấy.”

“Tiếp theo, tasẽ giới thiệu cho ngươi người bạn thứ hai của ta…”

Tiểu Bằng lấy ra một sợi dây khác và nhanh chóng trói Hầu Tử chặt hơn.

Nhưng Hầu Tử vẫn nói lời tạm biệt với “những người bạn” của mình một cách trìu mến giống như trong thời gian ngắn còn không có muốn ý dừng lại.

Chu Bạch không có ý định nghe lời nói không liên quan của gã ta, bởi vì trên người cảm giác ngứa ran ngày càng rõ ràng khiến hắn có chút bực bội.

Là lại chịu ô nhiễm sao?

Liệu gã ta có biến dị lần nữa không?

Nếu thật sự là như vậy, Chu Bạch cũng không có lo lắng như vậy.

Dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên, e rằng những triệu chứng này không đơn giản chút nào.

Không khí ngột ngạt và hôi hám dưới tầng hầm khiến Tiểu Bằng cảm thấy hơi bồn chồn.

Sau khi buộc dây xong, anh nhìn Hầu Tử vẫn đang huyên thuyên và muốn ngắt lời mấy lần.

“Được rồi, bây giờ chúng ta ra ngoài thôi.”

Chu Bạch từ phía sau nâng cổ Hầu Tử lên, kéo gã ta về phía cầu thang.

Hầu Tử nhìn thấy và nhanh chóng ngăn cản hắn lại.

“Làm gì thế? Ta vẫn chưa nói chuyện xong đâu này? Ta còn phải tạm biệt bạn bè nữa chớ!”

Gã ta nhấc chân lên và cố gắng giữ chặt.

Vì thế Chu Bạch dùng hai tay nắm lấy sợi dây trói gã ta, nhấc gã ta lên, xách gã ta ra khỏi tầng hầm.

Họ bước lên cầu thang. Bước ra khỏi tầng hầm, đem Hầu Tử lên từng tầng một và nhanh chóng đưa gã ta lên sân thượng.

“Cuối cùng cũng rời khỏi nơi địa ngục đó.”

Chu Bạch thả Hầu Tử xuống, để gã ta đối mặt với mình.

Nhưng điều khiến hắn chú ý là nụ cười có phần đắc ý của Hầu Tử.

“Đủ rồi, thời gian là đủ rồi.”

Vậy là gã ta đã trì hoãn thời gian từ nãy đến giờ?

Tiểu Bằng và Kỳ Pháp đi theo Chu Bạch, nhanh chóng đến sân thượng. Bọn họ không nghe được vừa rồi Hầu Tử vừa nói gì, lập tức trói gã ta vào người Tiểu Bằng.

Chu Bạch đứng ở nơi đó, vẫn đang suy nghĩ về lời Hầu Tử vừa nói.

Gã ta nói thời gian đã đủ.

Họ chỉ ở dưới tầng hầm, cái quái gì có thể chiếm đủ thời gian cơ chứ?

Chu Bạch cảm thấy có chút tìm không thấy đầu mối.

Bành béo là người cuối cùng lên sân thượng, khi anh ta lên, Kỳ Pháp vừa trói Hầu Tử lại.

Tiểu Bằng cầm lấy Hầu Tử bị trói trên người, lùi lại vài bước, dang rộng đôi cánh và chuẩn bị bay lên không trung.

Chu Bạch đứng ở nơi đó nhìn động tác của anh, càng cảm thấy bất an.

"Chờ một chút."

Tiểu Bằng làm động tác chạy, nghe được Chu Bạch kêu, vội vàng dừng lại.

“Bằng không, chúng ta hay là bây giờ giết chết gã ta đi.”

Chu Bạch lúc này hai mắt hơi đỏ lên, nhưng dưới ánh trăng đỏ bao phủ rất khó phân biệt, hắn không biết Hầu Tử muốn dùng thủ đoạn gì, nhưng tiên hạ thủ vi cường, chắc là sẽ không sai.

Không phải Tiểu Vũ cũng nói như vậy sao?

Khi cần thiết, họ cũng sẽ chọn cách giết Hầu Tử.

Nếu đúng như vậy, nếu giết gã ta bây giờ thì có gì khác biệt?

Tiểu Bằng lắc đầu lo lắng.

"Gã ta không bị khói đen ảnh hưởng, ngươi biết điều này có ý nghĩa gì không? Có nghĩa là chúng ta chưa chắc ngăn cản được gã ta, có nghĩa là nếu chúng ta không tìm được biện pháp ứng phó, tình thế sẽ không thể khống chế được. Gã ta trong tình huống này chúng ta không thể xác minh là người đầu tiên, nhưng gã ta khẳng định sẽ không phải là người cuối cùng."

Chu Bạch hiểu rõ Tiểu Bằng muốn bày tỏ ý gì, cho nên cũng không lại ngăn cản anh.

Tổ chức Râu Trắng muốn phấn đấu để đạt được kết quả tốt hơn, ngay cả khi có thể có những rủi ro khác trong quá trình này.

Điều này giống như Chu Bạch đang cố gắng tìm kiếm sự cân bằng giữa việc ở Thành phố A và hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Bây giờ hắn không có lý do gì để yêu cầu người khác từ bỏ một “kết quả tốt hơn” sắp đạt được.

Hắn nhường ra vị trí của mình để Tiểu Bằng có thể rời đi cùng Hầu Tử. Sau đó, hắn đứng dưới ánh trăng đỏ và nhìn thấy Tiểu Bằng dang rộng đôi cánh và bay trên không trung, hình dáng của anh ngày càng nhỏ hơn trước mắt họ.

Hắn nhìn Tiểu Bằng rời đi, hy vọng nỗi lo lắng của mình sẽ không thành hiện thực.

Nhưng đột nhiên, một cơn đau nhói khiến hắn phải cúi xuống.

Kỳ Pháp, người đứng cạnh hắn, cũng làm điều tương tự.

Sau đó vật thể bay lao xuống đất như một chiếc máy bay gặp trục trặc.

Điều lo lắng của Chu Bạch đã thành hiện thực.

Hắn bám vào bức tường trước mặt và đứng thẳng lên. Sau khi cảm thấy cơn đau dữ dội, dường như có thứ gì đó có ngạnh đang dẫm lên lưng hắn.

Hắn đưa tay vào trong cổ áo, phát hiện khắp nơi có cảm giác ngứa ran, liền lấy tay nhẹ nhàng siết chặt.

Cảm giác ngứa ran truyền từ lưng Chu Bạch đến trên tay.

Chu Bạch cố chịu đựng đau đớn, đem thứ mình tóm được đưa tới trước mắt. Sau đó, một con côn trùng kỳ lạ không ngừng vùng vẫy xuất hiện trong mắt Chu Bạch.

Kỳ Pháp bắt chước động tác của Chu Bạch, cũng bắt được một con côn trùng nhỏ.

Chu Bạch nhìn con côn trùng nhỏ, vẻ mặt lập tức trở nên âm trầm.

“Bụp” một tiếng, Chu Bạch bóp nát con côn trùng trong tay. Nước xanh sau đó làm vấy bẩn tay Chu Bạch.

Vẻ mặt đen lại, hắn lấy khăn giấy ra và cẩn thận lau chất lỏng trên đầu ngón tay.

Sau khi lau sạch ngón tay, hắn nói với Kỳ Pháp và Bành béo.

“Đi thôi, hôm nay chúng ta không thể để gã ta sống sót.”

Đây là lần đầu tiên Chu Bạch đồng tình với cách xử lý chuyện này của Râu Đen.

Nếu là côn trùng có hại thì trước hết phải loại bỏ nó.

Chu Bạch nói xong, xoay người đi về phía cầu thang.

Kỳ Pháp ném con côn trùng xuống đất và giẫm lên nó, khiến nó cũng kết thúc cuộc đời. Sau khi làm xong, y nhanh chóng đi theo.

Tay áo Bành béo vẫn còn dính máu Hầu Tử, sửng sốt một lúc mới đi theo hắn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right