Chương 617: Muốn giết Hầu Tử

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 3,203 lượt đọc

Chương 617: Muốn giết Hầu Tử

Cầu thang mờ mịt kéo dài xuống phía dưới, có tiếng bước chân đi xuống cầu thang, rất nhanh đã quay trở lại cửa tầng một.

Chu Bạch xoay tay nắm cửa, đi ra ngoài cửa.

Bóng dáng ba người bước ra khỏi tòa nhà lập tức lọt vào tầm mắt của người mặc áo đen bên cạnh.

Hơn nữa, người mặc áo đen vừa đếm xong một nghìn.

“Ài? Ài! Ngươi...... Các ngươi......”

Người mặc áo đen không biết nên phản ứng thế nào.

Những con chim nhỏ trên cột điện thoại giống xảy ra đại sự gì, đột nhiên chúng đều bay đi.

Chỉ là những người trong tổ chức Râu Trắng luôn quỷ kế đa đoan, để cho người ta không dám tùy tiện liền bỏ qua.

Ai biết được liệu họ có những người khác đang ẩn náu trong bóng tối hay không.

Người mặc áo đen quyết định xử lý vấn đề này một cách thận trọng nhất.

"Lại là các ngươi? Các ngươi đến cùng muốn làm gì? Ta nói cho các ngươi biết, hôm nay nếu như các ngươi không nói rõ ràng, cũng đừng nghĩ rời khỏi nơi này."

Người áo đen bày ra một bộ bộ dáng hung ác, dự định trước tiên chất vấn Chu Bạch một chút.

Đợi đến khi làm đủ rồi nghĩ lý do để họ rời đi.

Ý tưởng này không sai, đáng tiếc Chu Bạch hiện tại không có tâm tình cùng anh ta diễn xuất.

"Lấy cho ta ba thanh đao, loại dài có thể một đòn chặt đứt đầu."

Người áo đen nhìn thấy Chu Bạch không còn giả vờ nữa, vội vàng chớp mắt nhìn hắn.

Ngươi qua loa như vậy, vạn nhất thân phận nằm vùng bại lộ, phải làm gì bây giờ?!

"Khó khăn?" Chu Bạch lạnh lùng hỏi.

Người mặc áo đen chỉ có thể lắc đầu bất đắc dĩ.

"Không khó, nhưng tại sao ta lại phải mang đao cho ngươi chứ? Ngươi phải biết, chúng ta hình như không quen biết nhau lắm thì phải?"

Người mặc áo đen điên cuồng ám chỉ.

Thanh âm Chu Bạch càng lạnh lùng: "Bởi vì ta muốn giết Hầu Tử."

Người áo đen giật mình.

Ngươi biên ra lý do này, để cho ta giống như không tìm đao cho ngươi, lại có vẻ hơi không hợp lý .

Người mặc áo đen cảm thấy đầu mình sắp nổ tung.

“Chẳng lẽ các ngươi không muốn giết chết Hầu Tử biến dị kia sao?”

Chu Bạch lại hỏi.

Người mặc áo đen cảm thấy toàn thân ớn lạnh khi nhìn thấy ánh mắt khát máu của Chu Bạch.

Anh ta nghiến răng bước về phía ngôi nhà bên cạnh. Không lâu sau, lại giơ ra ba thanh trường đao.

Chu Bạch nóng lòng muốn xử lý Hầu Tử nên không nói một lời, cầm lấy trường đao, rẽ vào con hẻm.

Chỉ còn lại người mặc áo đen lần nữa bị lợi dụng xong, đứng một mình và lộn xộn trong gió.

"Đội trưởng, bây giờ chúng ta đi đâu?"

Kỳ Pháp cầm lấy trường đaoChu Bạch đưa cho, thấp giọng hỏi.

“Đi siêu thị đi. Hầu Tử này có thể bị người Râu Trắng hoặc Râu Đen bắt được thì tốt nhất. Nếu không bắt được gã ta thì với tình trạng hiện tại, chắc gã ta cũng không muốn trốn nữa. Khi đó gã ta sẽ đến nơi có nhiều khả năng nhất là siêu thị. Chúng ta liền đi nơi đó trông coi.”

Chu Bạch dắt theo Bành Béo và Kỳ Pháp lao về hướng siêu thị.

Vị trí nhà máy chế biến cách siêu thị không xa. Khi đám người Chu Bạch đi đến con đường có siêu thị, trên đường vẫn không có ai.

Hầu Tử không đến, những người Râu Đen và Râu Trắng cũng không xuất hiện ở đây.

Chắc vẫn còn đủ thời gian.

Chu Bạch hít một hơi thật sâu, trong tay cầm một trường đao, ngẩng đầu nhìn làn khói đen bao quanh siêu thị.

Với tâm trạng muốn thử nghiệm điều gì đó, từ từ tiến lại gần làn khói đen.

Mắt hắn hơi đỏ, nơi hắn bị côn trùng bò tới có những hạt nhỏ bay ra. Những đường gân trên trán hắn nổi lên, đầu ong ong và đau nhức.

Tay hắn đưa vào làn khói đen, sau đó là cơn đau dữ dội khiến toàn thân hắn run lên.

Hắn nhanh chóng rút tay lại, trong lòng lạnh đi nửa phần.

Xong đời! Ô nhiễm lần thứ hai!

Nhìn thấy phản ứng của Chu Bạch, Kỳ Pháp duỗi ra bàn tay đã giấu ở sau lưng, lông trên lòng bàn tay không thể che giấu được nữa, xuất hiện trước mặt mọi người.

Hai người có khả năng chiến đấu trong đội đều bị ô nhiễm.

Chỉ còn lại tên béo hèn nhát nhất, hai tay cầm trường dao, ngơ ngác nhìn mọi chuyện xảy ra trước mắt.

“Ngăn chặn y ở ngã tư, tuyệt đối không để y đến gần làn khói đen.” Vẻ mặt Chu Bạch rất nghiêm túc.

Kỳ Pháp gật đầu, sau đó làm theo Chu Bạch, đưa tay chạm vào làn khói đen cách đó không xa.

Cảm giác đau đớn tương tự khiến Kỳ Pháp run rẩy.

Chỉ có Bành Béo vẫn chưa nghĩ ra, anh ta không biết phải làm sao, có chút sợ hãi.

“Các ngươi đây là...... Sao vậy?”

Anh ta tiến lên hai bước và vô thức bước vào làn khói đen.

Anh ta không thể nhìn thấy sự tồn tại của làn khói đen, chỉ ngây người đứng đó, để làn khói đen bao quanh mình.

Khói đen che khuất thân thể Bành béo, khiến Chu Bạch chỉ nhìn thấy một bóng người mờ ảo.

Chu Bạch nhìn Bành béo trong làn khói đen, không nghe thấy anh ta kêu gào, nhưng vẫn cau mày.

Nếu khói đen không gây hại cho người chưa bị ô nhiễm thì tại sao những người Râu Đen lại không xuất hiện gần đó?

Sự xuất hiện của sự vật không phải là không có lý do.

"Ra ngoài!" Thanh âm Chu Bạch có chút gay gắt.

Bành béo không nhìn thấy khói đen, tự nhiên không hiểu Chu Bạch có ý gì.

"Bành béo, ra ngoài ngay!" Chu Bạch lại thúc giục anh ta.

Nhưng làn khói đen che khuất tầm nhìn của Chu Bạch, hắn hoàn toàn không biết đường đi của Bành béo không phải ra khỏi làn khói đen.

Bành béo ngoan ngoãn tiến lên hai bước, toàn thân vẫn bị khói đen bao phủ.

Chu Bạch có chút sốt ruột, chỉ có thể đưa tay vào trong làn khói đen, chịu đựng đau đớn kịch liệt mới kéo Bành béo ra ngoài.

Khói đen bao phủ làn da của Chu Bạch, khiến hắn có cảm giác như tay mình đang bị ăn mòn, hắn chịu đựng cơn đau và đặt tay mình và bàn tay của Bành béo lại với nhau.

Kết quả là, tuy mức độ nhẹ hơn rất nhiều nhưng Bành Béo vẫn có triệu chứng tương tự ở tay.

Quả là thế!

Khói đen hẳn cũng là mối đe dọa đối với Râu Đen.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right