Chương 319: Đến Lạc Kinh (2)
C 319: Đến Lạc Kinh (2)
C 319: Đến Lạc Kinh (2) Mà Thịnh Hoài An chém giết Thiên Tinh đạo nhân, chính là vả vào mặt Côn Lôn Đạo Tông, Côn Lôn Đạo Tông há có thể để yên?
Nếu như không làm gì cả, ắt sẽ bị các đạo môn đại phái khác cười chê, cho rằng Côn Lôn Đạo Tông bọn hắn đã suy tàn. ...
Thịnh Hoài An cũng không biết, kẻ thù đã ở trên đường đến tìm mình báo thù.
Đoàn người Thịnh Hoài An, đến Hà Tây huyện thành, liên được cư dân Hà Tây huyện nhiệt tình, xem như là đại anh hùng mà nghênh đón vào thành. "Cung nghênh Thịnh tướng quân trở về."
"Thịnh tướng quân thiên cổ, thu phục Hà Tây thảo nguyên, thu phục quê hương của chúng ta, cảm tạ Thịnh tướng quân đã hoàn thành giấc mơ của phụ thân ta."
"Cung nghênh Thịnh tướng quân trở về, Thịnh tướng quân uy vũ!"
"Thịnh tướng quân, ta nhất định sẽ cho con trai gia nhập quân đội của ngài."
Từng người dân, nhìn Thịnh Hoài An cao hứng reo hò.
Trên đường phố, người người chen chúc, may mà Quách Hiếu Bình nhanh chóng dẫn binh lính tới mở đường nghênh đón. "Nhường một chút, mọi người nhường một chút, đừng cản đường của Thịnh tướng quân."
Đem cư dân nhiệt tình khuyên đến hai bên đường, Quách Hiếu Bình mới đi đến trước mặt Thịnh Hoài An.
"Mạt tướng Quách Hiếu Bình bái kiến tướng quân." Quách Hiếu Bình gặp lại Thịnh Hoài An thì rất là vui mừng.
"Không cần đa lễ, mau tới quân doanh." Thịnh Hoài An mỉm cười nói.
Những bách tính này, quá mức nhiệt tình, lại không thể dùng bạo lực để giải tán, hắn cũng rất bất đắc dĩ, ở cổ đại lại có thể hưởng thụ đãi ngộ giống như minh tỉnh. Dưới sự mở đường dẫn dắt của Quách Hiếu Bình, Thịnh Hoài An cùng mọi người, lúc này mới thuận lợi đi đến quân doanh.
Trên đường ởi, Hàn Yên Nhiên đều cảm thấy kinh ngạc, Thịnh Hoài An ở huyện Hà Tây này quả thực quá được lòng người.
"Gần đây huyện Hà Tây thế nào?" Thịnh Hoài An hỏi Quách Hiếu Bình.
Trân huyện lệnh đã đến thảo nguyên Hà Tây, ở huyện Hà Tây này, chức quan của Quách Hiếu Bình là cao nhất, Quách Hiếu Bình trấn thủ huyện Hà Tây, hiện tại coi như là chủ quản hết thảy mọi sự vụ.
"Huyện Hà Tây hết thảy đều như thường, thám tử phái ra ngoài vẫn luôn cảnh giác Hung Nô, tửu phường và công tượng phường cũng yên ổn không có việc gì." Quách Hiếu Bình trả lời.
"Ừm!]"
Thịnh Hoài An gật đầu, chỉ cần không phải đại quân Hung Nô tập kích, huyện Hà Tây này sẽ không có chuyện gì.
"Giao Mãng Thôn Tức Thuật ta đã suy diễn đến cảnh giới tông sư, hiện tại ta truyền lại cho ngươi." Thịnh Hoài An nói xong, một ngón tay điểm ra, đem Giao Mãng Thôn Tức Thuật truyền cho Quách Hiếu Bình.
Trong số các tướng lĩnh có cảnh giới Tiên Thiên dưới trướng hắn, ngoại trừ Tiêu Sở Y đã có truyền thừa võ học, hiện tại chỉ có Quách Hiếu Bình là không có công pháp tu hành cảnh giới tông sư.
"Tạ tướng quân truyền pháp!" Quách Hiếu Bình mừng rỡ.
"Tu luyện cho tốt, cũng đừng để Hồ Binh bọn họ vượt qua." Thịnh Hoài An cười dặn dò.
"Vâng, tướng quân, nhất định sẽ không bị bọn họ vượt qua." Quách Hiếu Bình ánh mắt kiên định nói.
"Được rồi, lui xuống đi." Thịnh Hoài An phất tay.
Quách Hiếu Bình hiện tại là trấn thủ tướng quân, không thể một mực vây quanh hắn, Quách Hiếu Bình lui xuống, Thịnh Hoài An lại đi đến công tượng phường tuần tra một vòng, xem xét vũ khí, khôi giáp chế tạo gần đây.
Sau đó hắn đến tửu phường gặp Hạ Hà cô nương, Đỗ sư phụ và những người khác, khích lệ mọi người nấu rượu cho tốt.
Ở huyện Hà Tây cũng không lưu lại lâu, ngày hôm sau Thịnh Hoài An và mọi người tiếp tục lên đường, chạy tới kinh thành.
Đoàn người Thịnh Hoài An nhìn qua đã anh vũ phi phàm, lại thêm có đội ngũ sứ thần của Hàn Yên Nhiên, trên đường đi hoàn toàn không có kẻ nào dám tới gây phiền toái, mỗi khi đến một huyện, một quận đều sẽ được mời đi chiêu đãi ăn uống no say.
Hiện tại Thịnh Hoài An là một danh nhân, thu phục quận Hà Tây, đánh cho Nhung Địch ôm đầu chạy trốn, suýt chút nữa diệt tộc, công tích như vậy, đại khái sẽ được phong hầu, kẻ không có mắt nào dám đi tìm Thịnh Hoài An gây phiền phức chứ.
Vì vậy, Thịnh Hoài An cùng những người khác thuận buồm xuôi gió lên đường, chỉ bảy ngày đã từ Hà Tây huyện tới Lạc Kinh.