Chương 320: Dân chúng Lạc Kinh nhiệt tình (1)

person Tác giả: Mộng Duy Ngư schedule Cập nhật: 01/02/2026 12:47 visibility 564 lượt đọc

Chương 320: Dân chúng Lạc Kinh nhiệt tình (1)

C 320: Dân chúng Lạc Kinh nhiệt tình (1)

C 320: Dân chúng Lạc Kinh nhiệt tình (1)

Đoàn người Thịnh Hoài An còn chưa đến Lạc Kinh, chỉ mới vào địa phận Kinh Châu, tin tức đã truyền khắp chốn kinh thành.

Khi nghe tin vị anh hùng Thịnh Hoài An, người đã thu phục thảo nguyên Hà Tây quận, đại phá quân Nhung Địch sắp tiến vào kinh thành, không ít văn nhân sĩ tử, các tiểu thư khuê các đều nô nức, kích động.

Giới văn nhân sĩ tử, một là ngưỡng mộ tài thi ca của Thịnh Hoài An, hai là ghen tị với công lao sự nghiệp hiển hách của hắn. Rất nhiều tiểu thư thế gia, chỉ nghe danh Thịnh Hoài An tướng mạo tuấn tú, tài hoa xuất chúng, xách đao lên ngựa, đánh bại Nhung Địch, thu phục cương thổ.

Người xưa có câu, mỹ nhân mến anh hùng, huống chỉ là anh hùng lại có tài thơ.

Bởi vậy, từ lâu trong chốn khuê phòng, đã có không ít thiên kim tiểu thư ái mộ, ngưỡng mộ Thịnh Hoài An.

"Tiểu thư, tiểu thư, nghe nói Thịnh tướng quân, Thịnh Hoài An sắp vào thành rồi ạ." Lục Hoàn chạy về, thở hổn hển nói với tiểu thư trong khuê phòng.

"Cái gì? Thật saol" Vương Thi Ngữ mừng rỡ. "Bên ngoài ai ai cũng đồn rằng Thịnh tướng quân đã đến ngoài thành Lạc Kinh rồi." Tiểu Hoàn đáp.

"Đi, chúng ta cũng ra cổng thành thôi." Vương Thi Ngữ lập tức giục.

"Nhưng, lão gia không cho phép người ra ngoài ạ!" Lục Hoàn lo lắng.

"Không sao, đừng để phụ thân ta biết là được, mau đi thôi." Vương Thi Ngữ kéo tay Lục Hoàn, chạy ra cửa sau.

Nếu Vương Thành đại nhân, Thượng thư bộ Binh, biết con gái mình cũng cuồng nhiệt hâm mộ như vậy, chẳng rõ trong lòng sẽ nghĩ gì.

Trong Tiền phủ, ái nữ của Tiền Trình đại nhân, Thượng thư bộ Lễ, là Tiền Tiểu Tiểu, sau khi nghe thị nữ thông báo, cũng lén lút trốn ra ngoài.

"Nghe nói hôm nay Thịnh Hoài An, người đang nổi danh khắp nơi sẽ vào thành." Thượng Quan Phi Lưu lên tiếng.

"Gần đây, từ trà lâu, tửu lâu, đâu đâu cũng bàn tán về vị Thịnh tướng quân này, hay là chúng ta ra ngoài xem thử, rốt cuộc là nhân vật thế nào." Thượng Quan Nhạn Thâm đề nghị.

"Đi, đi xem thử xem hẳn trông ra sao, có phải là có ba đầu sáu tay không. "

"Đợi một chút, ta cũng muốn đi!" Thượng Quan Hải Đường lên tiếng. “Đường muội!”

"Đường tỷ!"

Mấy đệ tử Thượng Quan gia nhìn Thượng Quan Hải Đường.

"Sao thế, không cho ta đi, ta sẽ đem chuyện các ngươi qua đêm ở Giáo Tư Phường tối qua nói cho các thúc thúc." Thượng Quan Hải Đường đe dọa.

"Ngươi không thể tự đi được sao." Thượng Quan Phi Lưu bất lực. Đường muội này ởi đâu cũng muốn theo, làm bọn hắn đến Giáo Tư Phường cũng phải lén la lén lút.

"Không được, ta phải giám sát các ngươi, không để các ngươi phạm sai lầm, ảnh hưởng đến danh tiếng Thượng Quan gia chúng ta." Thượng Quan Hải Đường nghiêm nghị nói.

Mấy đệ tử Thượng Quan gia mặt mày tối sầm lại.

"Đi thôi, đi thôi, cô nãi nãi, ta sợ ngươi rồi." Thượng Quan Nhạn Sâm đầu hàng.

Lúc nha đầu này tu hành ở Huyền Kiếm Sơn thì tốt biết bao, giờ trở về, chẳng khác gì cái đuôi, việc này việc kia đều quản hết.

Tạ Văn Ngưng, đại tiểu thư Tạ phủ, cũng dẫn theo tỳ nữ, lặng lẽ ra khỏi phủ.

Trong kinh thành, không ít tiểu thư thế gia đều lén ra ngoài, chỉ để chiêm ngưỡng dung mạo người có tài thơ vô song, áo giáp phấp phới, tung hoành thảo nguyên.

"Đi thôi, nghe nói Thịnh Hoài An hôm nay vào thành, đi gặp vị tướng quân đã viết nên câu 'Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu, cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi'." Các thư sinh Hằng Sơn thư viện đều chạy ra khỏi thư viện, hướng về cổng thành.

Thịnh Hoài An và những người khác từ xa nhìn tòa thành cổ hùng Vĩ, tựa như một con quái vật khổng lồ nằm phục trên mặt đất.

“Tướng quân, phía trước chính là Lạc Kinh, kinh đô của Đại Ngụy ta." Thượng Quan Thước lên tiếng.

"Đi thôi, Thịnh tướng quân, hẳn là bệ hạ đã nhận được tin chúng ta sắp vào thành, ắt đã phái người đến đón." Hàn Yên Nhiên lên tiếng. "Ừm!"

Thịnh Hoài An gật đầu. Vào thành sớm cũng có thể nghỉ ngơi sớm, đi đường xóc nảy phong trần, hắn cũng muốn mau chóng được ngâm mình trong bồn nước nóng thư giãn.

Tuy nói hiện tại hắn đã đạt đến cảnh giới Vô Cấu Vô Lậu, trên thân thể không còn sinh ra bụi bẩn, nhưng ngâm mình trong làn nước ấm áp quả là dễ chịu.

Âm Nguyệt Thần Mẫu đi lẫn trong đội ngũ, suốt dọc đường đều che kín dung nhan, bằng không chỉ e ả sẽ chuốc lấy những rắc rối không đáng có.

Đến cổng thành, Lễ Bộ Thượng thư họ Tiền tên Trình và Hồng Lư Tự Thiếu khanh họ Trân tên Văn Thái đã chờ sẵn ở đó.

Nữ đế Hàn Yên Nhiên phái hai vị đại thần đến đón Thịnh Hoài An, chỉ thiếu mỗi việc đích thân xuất hiện mà thôi.

"Có phải Thịnh tướng quân, Thịnh Hoài An?" Tiền Trình nhìn Thịnh Hoài An trong bộ hồng bào ngân giáp, chắp tay hỏi.

"Chính là tại hạ, không biết đại nhân là?" Thịnh Hoài An chắp tay đáp lễ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right