Chương 321: Dân chúng Lạc Kinh nhiệt tình (2)

person Tác giả: Mộng Duy Ngư schedule Cập nhật: 01/02/2026 12:47 visibility 1,776 lượt đọc

Chương 321: Dân chúng Lạc Kinh nhiệt tình (2)

C 321: Dân chúng Lạc Kinh nhiệt tình (2)

C 321: Dân chúng Lạc Kinh nhiệt tình (2)

"Bản quan là Lễ Bộ Thượng thư, Tiền Trình, vâng mệnh bệ hạ, đặc biệt đến đón Thịnh tướng quân vào thành." Tiền Trình trả lời.

"Bái kiến Tiền đại nhân." Thịnh Hoài An khách khí nói.

Lễ Bộ Thượng thư, chính là quan nhị phẩm, trọng thần trong triều.

"Thịnh tướng quân khách sáo rồi." Tiên Trình cười nói.

Thịnh Hoài An này quả thật là tuổi trễể tài cao, tuổi còn trẻ mà chiến công hiển hách, tài thơ phú cũng chẳng kém, dung mạo lại anh tuấn đường hoàng. "Hồng Lư Tự Thiếu khanh, Trân Văn Thái, bái kiến Thịnh tướng quân." Trần Văn Thái chắp tay hành lễ.

"Thịnh Hoài An bái kiến Trần Thiếu khanh." Thịnh Hoài An lập tức đáp lễ.

Đây lại là một vị quan tứ phẩm.

"Đi thôi Thịnh tướng quân, chúng ta vào thành trước, đứng đây cũng không tiện." Tiền Trình nói.

"Được, mọi việc nghe theo Tiên đại nhân." Thịnh Hoài An gật đầu.

Tiền Trình liếc nhìn phía sau Thịnh Hoài An, liền thấy bạch y nữ tử Tiêu Sở Y. Hèn chi hơn nửa năm nay không nghe thấy tin tức gì của Tiêu phủ tiểu bá vương, hóa ra lại lén chạy đến Tây Bắc tòng quân.

Đoàn người nghênh đón sau khi gặp Thịnh Hoài An và tùy tùng, liên tiến vào trong thành.

Thịnh Hoài An cùng Tiền Trình, Trần Văn Thái sánh vai mà đi, vừa vào thành đã thấy bách tính đứng chật kín hai bên đường.

"Đến rồi, đến rồi, nhìn kìa, vị kia có lẽ chính là Thịnh tướng quân, Thịnh Hoài An.” Một thư sinh reo lên.

"Chao ôi, tuấn tú quá." Một nữ tử thốt lên.

Hai bên đường, trên lầu hai, lầu ba của các trà lâu, tửu lâu đều đông nghịt người. Trông thấy gương mặt anh tuấn cương nghị, ngọc thụ lâm phong, khí chất bất phàm của Thịnh Hoài An, các thiếu nữ đều không khỏi sỉ mê.

"Trẻ tuổi quá, thoạt trông còn trẻ hơn cả chúng ta."

"Tuổi còn trẻ mà đã lập được kỳ công, quả thực khó tin."

"Trời ạ, còn để cho người ta sống nữa không? Ta cứ tưởng, người đánh bại Nhung Địch, phải là một vị tướng quân mặt mũi thô kệch, hùng dũng uy vũ, sao trông còn thư sinh hơn cả ta... Không phải, sao còn tuấn tú hơn cả ta."

"Ha ha, xem ra Thịnh tướng quân rất được lòng dân chúng, nhìn xem, những người này, đều đến vì ngươi." Tiền Trình cười nói.

"Tiền đại nhân quá khen, bọn họ chẳng qua cũng chỉ là hiếu kỳ mà thôi." Thịnh Hoài An khiêm nhường đáp.

"Tiểu thư, người xem Thịnh tướng quân tuấn tú quá." Lục Hoàn và Vương Thi Ngữ đứng lẫn trong đám đông, mắt long lanh si mê.

So với những thư sinh văn nhân yếu đuối kia, quả thực tuấn tú hơn gấp trăm lần.

"Mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song." Vương Thi Ngữ ngẩn ngơ nhìn Thịnh Hoài An.

Yên bạc trên ngựa trắng, hồng bào ngân thương, anh dũng hiên ngang. "Tiểu thư, tiểu thư, người mau nhìn, vị đi cùng lão gia chính là Thịnh tướng quân." Tiểu Thúy, tỳ nữ của Tiền Tiểu Tiểu, lay lay cánh tay nàng nói.

"Ngươi nói khẽ thôi, đừng để phụ thân phát hiện." Tiền Tiểu Tiểu giật nảy mình, vội vàng trốn ra sau đám người.

"Hửm?!"

Tiền Trình cảm thấy dường như mình vừa nghe thấy giọng nói của nữ nhi, đưa mắt nhìn qua, người đông quá, không thấy bóng dáng Tiền Tiểu Tiểu.

"Sao vậy, Tiền đại nhân?" Thịnh Hoài An đương nhiên phát hiện ra sự thay đổi nhỏ của Tiền Trình. "Không, không có gì, có lẽ mấy ngày nay bận rộn quá, có chút mệt mỏi." Tiền Trình cười đáp.

Hẳn là xuất hiện ảo giác thôi, sao hắn có thể nghe thấy thanh âm của nữ nhi nhà mình được chứ.

Nữ nhi của hắn là một điển nhã nữ tử dịu dàng ngoan ngoãn, sẽ không tới những nơi thế này.

Dấu sao, hắn cũng rất tự tin vào gia giáo của mình!

Thịnh Hoài An nhìn người hai bên đường, không ít thư sinh, còn có rất nhiều nữ tử y phục xinh đẹp, trong mắt có chút kinh ngạc, hắn ở Lạc Kinh lại nổi danh như vậy sao?

"Thịnh tướng quân, ta thích ngươi!” Một tiểu thư thế gia đột nhiên hét lớn, hét xong liền đỏ mặt chạy đi.

Thịnh Hoài An:...

Sao cảm giác có chút giống minh tỉnh kiếp trước đi trên đường, được người hâm mộ tỏ tình vậy nhỉ?

Những nữ tử ở Lạc Kinh Đại Ngụy này, tính tình thật là hoạt bát, cởi mở.

"Ha ha, xem ra người Lạc Kinh rất nhiệt tình, hoan nghênh Thịnh tướng quân như vậy." Tiền Trình cười nói.

Hàn Yên Nhiên đưa mắt tìm kiếm trong đám đông, thật không biết xấu hổ, hừ, giữa thanh thiên bạch nhật, còn ra thể thống gì?!

"Ha ha, quả thực rất nhiệt tình." Thịnh Hoài An đổ mồ hôi, hắn cũng không biết, hắn ở Lạc Kinh này lại được chào đón như vậy.

"Tuổi trẻ tài cao, quân công hiển hách, tướng mạo đường đường, anh tuấn tiêu sái, thi từ tài hoa bất phàm, những điều này đặt trên người ai cũng đều rất được chào đón." Trần Văn Thái cười nói.

Người trẻ tuổi văn võ song toàn, dung mạo anh tuấn như Thịnh Hoài An thực sự hiếm có.

So với Thịnh Hoài An, không ít công tử thế gia ở kinh thành có thể nói là lũ ăn hại.

Một viên minh châu đột nhiên xuất hiện giữa đám người phàm tục, sao có thể không được chào đón cho được.

Thái bình đã lâu, rất nhiều đệ tử thế gia, chỉ biết hưởng lạc, mất đi lòng cầu tiến.

Văn không thành, võ chẳng ra sao, chỉ riêng thanh sắc khuyển mã là tỉnh thông mọi thứ.

Thịnh Hoài An so với bọn chúng, chính là thiên tung kỳ tài, văn võ vô songl

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right