Chương 979: Vương Giả Trở Về (1)
C 979: Vương Giả Trở Về (1)
C 979: Vương Giả Trở Về (1)
Đạo Võ Giới hoàn toàn bị vây khốn, chìm vào vòng tuân hoàn diệt vong.
Nếu không có thực lực tuyệt đối phá vỡ cấm phong đại trận, đặt chân đến bên ngoài lãnh thổ, tất cả đều sẽ chậm rãi đi đến hồi kết.
Cho đến khi cổ tỉnh này hoàn toàn lụi tàn!
Đây chính là thủ đoạn của Cổ tộc đối phó Đạo Võ Giới, không trực tiếp tiêu diệt mà muốn nơi này chết dần trong tuyệt vọng.
Làm như vậy, dù sau này những chí cường giả Đạo Võ Giới năm xưa có trở về, Cổ tộc cũng không hề e ngại.
Đây là kế sách rút củi đáy nồi, đoạn tuyệt tương lai cùng sinh cơ của Đạo Võ Giới.
Khiến cho nơi này, đến cả việc sinh ra Vũ Đế, cường giả Đăng Tiên Cảnh cũng không thể.
Hàn Vũ, Thanh Dương lão đạo của Thiên Tông, Bạch Thánh Long, Trương Duy Chi của Long Hổ Sơn, Ngự Hằng lão đạo của Địa Tông mấy người may mắn đột phá, nhưng cũng bị kẹt cứng ở cảnh giới vừa đạt tới, gần hai trăm năm qua, khó mà tiến thêm một bước.
Mà với thực lực hiện tại, bọn họ không thể phá vỡ thiên mạc kia, oanh kích cấm phong đại trận. Bởi vậy, bọn họ chỉ có thể ngước vọng lên bầu trời.
Bọn họ vẫn luôn chờ đợi người kia trở về.
Thịnh Hoài An chính là niềm hy vọng!
Trong tỉnh hải vô tận, mênh mông mịt mù, ngoài tỉnh thân còn có đủ loại hiểm nguy, vũ trụ phong bạo, hố đen, sao trời hủy diệt bạo tạc.
Còn có vô số kỳ cảnh hoa lệ!
Đối với Thịnh Hoài An, những hố đen, sao trời bạo tạc kia không thể gây tổn thương đến hắn dù chỉ là mảy may.
Hắn trực tiếp dùng nhục thân xé rách hư không, vượt qua vô tận hư VÔ.
Nếu không phải mang theo Nam Cung Tề cùng Lâm Động, tốc độ của hắn còn có thể nhanh hơn nữa.
"Đại ca, vận khí của huynh thật tốt! Ở trong hư không cũng có thể nhặt được Cửu Thiên Bích Lạc Thần Ngọc." Nam Cung Tề đỏ mắt vì ghen tị.
Đạo vận bực này thật khiến người ta phải đỏ mắt, vì sao hắn lại không có được cơ duyên tốt đẹp đến thế!
Cửu Thiên Bích Lạc Thần Ngọc là đỉnh tiêm thần tài để luyện chế thần binh lợi khí.
"Cũng tàm tạm." Thịnh Hoài An cười nhạt. "Cũng tàm tạm thôi? Bực mình thật!" Nam Cung Tề nhìn vẻ mặt của Thịnh Hoài An, thực sự thấy khó chịu.
Người khác mà có được thần tài như vậy, hẳn sẽ mừng rỡ khôn nguôi, còn Thịnh Hoài An lại có vẻ chẳng thèm để vào mắt.
Thật khiến kẻ khác tức anh ách.
Cứ như kiểu thứ có được thì chẳng biết quý trọng, còn người quý trọng thì lại chẳng thể có được.
"Đừng có lắm lời, nói nữa ta ném ngươi ra ngoài kia." Thịnh Hoài An hăm he như muốn tống cổ Nam Cung Tề vào hư không hỗn độn vô tận.
Nhìn dòng xoáy hư không đầy rẫy nguy hiểm, Nam Cung Tề rụt cổ. Dù nó chẳng gây ra thương tổn gì đáng kể cho hắn, nhưng hắn không dám chắc mình có thể bình an vô sự thoát khỏi chốn này.
Bên ngoài Đạo Võ Giới! Trên một tinh cầu, lão giả áo xám bỗng mở mắt, đôi đồng tử lóe sáng, xuyên thủng màn hư vô.
"Võ Tiên cảnh đại viên mãn!!"
Hơn một trắm năm trước, trận trọng thương kia không chỉ khiến gã thân tàn ma dại, mà còn giúp thực lực của gã tiến thêm một bước dài.
Tu sĩ Võ Tiên cảnh có thể sống đến vạn năm, biết đâu, gã còn cơ hội chạm đến Trường Sinh Cảnh. Khi gã còn đang mơ mộng về tương lai, một đạo ngọc phù của Cổ tộc từ tỉnh vực xa xôi truyền đến.
"Ngọc phù truyền tin của tộc?" Lão giả áo xám tiếp lấy ngọc phù, sau khi biết được nội dung bên trong, gã không khỏi nhíu mày.
Tộc bên kia hỏi thăm tình hình Đạo Võ Giới những năm gần đây, có ai trốn khỏi nơi này không!!
"Lẽ nào tộc nhân đã phát hiện ra điều gì?"
"Không thể nào!"
Một gã Võ Tiên sơ kỳ, một gã Võ Đế đại viên mãn, dù có trốn thoát khỏi Đạo Võ Giới thì có thể gây ra sóng gió gì? Huống hồ hai con kiến hôi kia còn rơi vào khe nứt không gian, sống chết khó lường.
Gã đâu biết rằng, Thịnh Hoài An ở Đạo Võ Giới không chỉ vùng vẫy hả hê, mà còn chém cả Đằng Xà Chỉ Chủ, khiến Cổ tộc cảm thấy nguy cơ sâu sắc.
Suy nghĩ hồi lâu, gã vẫn quyết định báo cáo chuyện Thịnh Hoài An và Thiên Long Yêu Đế trốn thoát hơn trăm năm trước cho tộc nhân.
Việc này một khi giấu diếm, nếu bị phát giác, cả tộc của hắn đều phải chịu tội liên đới.
Đồng thời, trong thâm tâm hắn dâng lên một dự cảm chẳng lành.
"Lẽ nào.. thật sự đã xảy ra chuyện rồi?"
Hắn khó lòng tin được, hai con kiến hôi nhỏ bé kia trốn thoát, trong vòng hơn trăm năm có thể gây ra sóng gió gì.
Vũ trụ tỉnh hải, thời gian vô tận, năm tháng thoi đưal
Chớp mắt trăm năm, có lẽ là cả một đời phàm nhân, cũng có thể là đứa trẻ bập bẹ tập nói trưởng thành đến tuổi thiếu niên.
Thấm thoắt mười lăm năm trôi qua.
Thịnh Hoài An xé rách hư không, mang theo Nam Cung Tê và Lâm Động từ trong hư không bước ra.
"Hô, mười lãm năm, tròn sáu Khôn năm!” Nam Cung Tề và Lâm Động cũng không ngờ rằng, chỉ riêng việc xé rách hư không trong vũ trụ tinh hải để chạy đi, cũng đã tốn mười lăm năm.
Đây vẫn là có Thịnh Hoài An ra tay!
Nếu chỉ dựa vào bản thân, e rằng còn mất nhiều thời gian hơn.
Thịnh Hoài An đặt chân đến tọa độ tỉnh vực mà Côn Luân Đạo Tông đã chỉ dẫn, hắn nhìn về phía tinh hải phía trước, vô tận tỉnh thân, lấp lánh ánh quang.
Điểm điểm tỉnh quang và tiên khí linh cơ, đều đang bản năng lưu động về một hướng.
"Đi thôi, hướng kia, ta đã cảm nhận được một tia khí tức quen thuộc!" Thịnh Hoài An kích động hướng về phía tỉnh quang, tiên khí linh cơ đang lưu động mà đi.