Chương 980: Vương Giả Trở Về (2)
C 980: Vương Giả Trở Về (2)
C 980: Vương Giả Trở Về (2)
Nam Cung Tề và Lâm Động vội vã đuổi theo Thịnh Hoài An, ba người hóa thành thần hồng, cực nhanh tiến về phía trước trong tỉnh hải.
Chẳng bao lâu sau, bọn hắn đã đến bên ngoài Đạo Võ Giới.
Phía trước là một viên cổ tỉnh, bên ngoài bị một tầng đại trận vô hình bao phủ, ngăn chặn tiên khí linh cơ vũ trụ tràn vào.
"Nơi này là Đạo Võ Giới? Viên cổ tỉnh phồn hoa thịnh vượng năm xưa?!" Nam Cung Tề và Lâm Động đều có chút khó tin.
"Các ngươi là ai? Nơi này là bí địa của Cổ tộc, mau chóng rời khỏi đây!" Lão giả áo xám thấy có sinh linh xông vào, lập tức quát lớn.
Hắn mưu toan dùng uy danh của Cổ tộc, dọa lui kể xâm nhập.
Trước kia cũng có sinh linh ngoài ý muốn xâm nhập, đều bị hắn quát lui như vậy.
"Là ngươi?”
Nhưng khi thấy rõ người dẫn đầu là Thịnh Hoài An, lão giả áo xám kia ngẩn người.
Đứa trẻ này, sao còn hảo hảo, hơn nữa còn tìm trở vê?
"Đại ca, kẻ này chẳng lẽ chính là trấn thủ giả mà huynh đã nhắc tới? Tu vi Võ Tiên cỏn con!" Ánh mắt Nam Cung Tê dừng trên người lão giả áo xám.
"Các ngươi, các ngươi muốn làm gì? Cổ tỉnh này là cấm địa do Cổ tộc ta phong ấn, ta khuyên các ngươi đừng tự tìm phiền phức!!" Lão giả áo xám nhất thời không nhìn thấu tu vi của ba người Thịnh Hoài An, trong lòng cảm thấy vô cùng bất anl
"Cổ tộc? Ghê gớm lắm saol" Nam Cung Tê khinh thường.
Ở nơi này, Cổ tộc chẳng là gì cả, nếu ở vũ trụ tỉnh hải bao la, hắn còn cố ky đôi phần.
Nhưng giờ phút này, núi cao hoàng đế xa, Cổ tộc thì tính sao?
"Sao, mắt mờ rồi, không nhớ ra ta saol" Thịnh Hoài An nhìn lão giả áo xám, khẽ cười.
Sát Thân cười một tiếng, sinh tử khó liệu!
"Ngươi, ngươi... `
Lão tổ áo xám hoàn toàn không cảm nhận được chút khí tức nào trên người Thịnh Hoài An, điều này chứng tỏ, thực lực tu vi của Thịnh Hoài An đã đạt tới mức hắn không thể nhìn thấu.
Nay Thịnh Hoài An vương giả trở vê, nhìn lão giả áo xám năm xưa đã đẩy hắn và Thiên Long Yêu Đế vào hư không liệt phùng, chẳng khác nào nhìn một con kiến.
"Ngươi cái gì mà ngươi??” Nam Cung Tê tiến lên, vung tay tát tới.
Cái tát khiến lão giả áo xám hộc cả hàm răng, trong mắt tràn đầy kinh hãi. Vừa rồi Nam Cung Tề ra tay quá nhanh, hắn hoàn toàn không nhìn rõ, căn bản không thể chống đỡ.
Nếu đối phương muốn lấy mạng, chỉ sợ đầu hắn đã nát tan từ lâu.
"Ăn nói khách khí với đại ca ta một chút!" Nam Cung Tề lại vung thêm một bạt tai, mặt lão giả áo xám sưng vù như đầu heo.
"Ta là người của Cổ tộc, các ngươi không sợ bị Cổ tộc truy sát khắp vũ trụ sao?" Lão giả áo xám kinh hãi kêu lớn.
Thịnh Hoài An giơ tay tóm lấy lão giả áo xám, bóp chặt cổ hắn.
"Cái gọi là Cổ tộc của ngươi, còn lâu mới uy hiếp được bản tôn. Cổ Cửu Đạo kia ta còn giao đấu rồi, chờ thêm chút nữa, ta sẽ đi lấy đầu hắn!"
Lão giả áo xám nghe Thịnh Hoài An nói vậy thì run rẩy.
"Không thể nào, ngươi nói dối! Tộc chủ ta sao có thể bại dưới tay ngươi?"
Hắn hoàn toàn không dám tin, nếu Thịnh Hoài An nói thật, năm xưa hắn sơ ý thả chạy Thịnh Hoài An, sẽ là chuyện kinh khủng đến mức nào.
"Không cần ngươi thừa nhận, ngươi cứ xuống trước đi. Chẳng bao lâu nữa, Cổ tộc các ngươi sẽ xuống bồi ngươi, ta nói đấy!" Thịnh Hoài An lập tức bóp lão giả áo xám thành tro bụi.
Năm xưa đã nói phải giết kẻ này, thì không thể để hắn sống sót.
Thịnh Hoài An nhìn về phía trước, vào viên cổ tỉnh kia. Đây chính là Đạo Võ Giới năm xưa, thê nhi của hắn đều ở trên tỉnh thần này.
Năm xưa ra ởi, đã hơn trăm năm, gần hai trăm năm rồi.
Giờ đây hắn cuối cùng cũng đã trở vê!
"Đại ca, viên cổ tỉnh này, cũng quá nhỏ đi, còn chưa bằng một phân mười tỉnh cầu sự sống bình thường." Nam Cung Tề nhịn không được nói.
"Xem ra, hình như tỉnh thần bản nguyên đều bị rút đi rồi!" Lâm Động cũng nói.
"Không sai, viên cổ tỉnh này, bị người cưỡng ép rút đi chín phần tỉnh thần bản nguyên!" Thịnh Hoài An nhíu mày nói.
Có thể cưỡng ép rút đi tỉnh thần bản nguyên của một viên cổ tỉnh sự sống, thực lực ít nhất cũng phải là cấp bậc như Đạo Hoàn Chân kia sao?
Chẳng lẽ trong Cổ tộc kia, còn có cường giả ẩn giấu?!