Chương 247: Thà làm kẻ xấu xí chứ không muốn làm đại soái ca (2)
Chuyện hai người tranh cãi về vị trí thiếu các chủ của Phong Lôi các cũng không phải chỉ mới ngày một ngày hai.
Vẻ mặt của một nhóm đệ tử của Phong Lôi các đờ ra, đối với tình huống như ở trước mặt cũng không hề cảm thấy ngạc nhiên.
“Dù thế nào đi nữa, ta nhập môn trước, vị trí thiếu các chủ là của ta.” Kim Anh Tuấn khẽ hừ một cái.
Lục Trần nói: “Hay là cứ như vầy đi, để cho các đệ tử của Phong Lôi các có mặt ở đây quyết định thiếu các chủ trong lòng bọn họ, có được không.”
“Được.”
Kim Anh Tuấn đồng ý, trong lòng rất tự tin, dù sao thì hắn cũng nhập môn sớm, uy tín trong Phong Lôi các cao hơn rất nhiều.
Rất tự tin rằng những đệ tử này sẽ chọn hắn.
“Người ủng hộ Kim Anh Tuấn làm thiếu các chủ đều là kẻ xấu xí, ba hai một, các ngươi giơ tay lên.” Lục Trần nhanh chóng nói xong.
Mười mấy đệ tử của Phong Lôi các nhìn nhau, không một ai giơ tay.
Lục Trần tiếp tục: “Tới phiên ta, người ủng hộ Lục Trần làm thiếu các chủ đều là đại soái ca.”
Xoạt xoạt xoạt!
Vừa dứt lời, trong nháy mắt một đám đệ tử của Phong Lôi các đã giơ tay lên cao.
“Thấy chưa, đây gọi là thực lực.” Lục Trần dương dương tự đắc nhìn về phía Kim Anh Tuấn khoe khoang.
“Tại sao người ủng hộ ta đều là kẻ xấu xí, còn người ủng hộ ngươi đều là đại soái ca?” Kim Anh Tuấn không chấp nhận.
“Vậy thì ngươi thử đi.” Lục Trần lui ra.
“Đến ta thì đến ta.”
Kim Anh Tuấn hừ một cái, đứng dậy, hắng giọng một cái, lớn tiếng nói: “Người ủng hộ Kim Anh Tuấn làm thiếu các chủ đều là đại soái ca.”
Nói xong, hắn chủ động giơ tay lên cao.
Trước mặt hắn, không một đệ tử nào giơ tay lên.
“Chết tiệt, các ngươi cũng giơ tay lên đi chứ!” Kim Anh Tuấn tức giận.
“Đừng có cãi nữa, ngươi không có uy tín đâu.” Lục Trần đứng bên cạnh bỏ đá xuống giếng: “Bọn họ sẽ không chọn ngươi đâu.”
Kim Anh Tuấn bất đắc dĩ nói: “Người ủng hộ Lục Trần làm thiếu các chủ đều là kẻ xấu xí.”
Tuy nhiên, một đám đệ tử lại giơ tay lên cao.
“Các ngươi, các ngươi thực sự khiến ta tức chết mất, thà làm kẻ xấu xí cũng không chịu làm đại soái ca.” Kim Anh Tuấn thấy như vậy thì tức ói máu, quay người tức giận bỏ đi.
Các đệ tử của Phong Lôi các nghe thấy Kim Anh Tuấn trước khi rời đi ném ra mấy lời tức giận, cũng không có coi trọng, đồng thời trong lòng cũng nói, giữa ngươi và Đại Ma Vương, chúng ta nhất định sẽ lựa chọn ủng hộ Đại Ma Vương.
Hậu quả khi đắc tội với Đại Ma Vương, bọn họ hiểu rõ hơn bất cứ ai.
Trong Phong Lôi các có một ví dụ điển hình cho việc đắc tội với Đại Ma Vương, sư đệ Khổng Soái.
Sư đệ Khổng Soái mang trong mình huyết mạch Khổng Tước Yêu tộc, thiên phú hơn người, nhưng cũng thừa hưởng những đặc điểm của Khổng Tước Yêu tộc, đó chính là kiêu ngạo và tự phụ.
Đặc biệt là sau khi sư đệ Khổng Soái bái nhập một vị thái thượng trưởng lão của Phong Lôi các, sư đệ Khổng Soái càng trở nên kiêu ngạo bất tuân, không coi ai ra gì.
Kết quả là nhận lấy đủ kiểu chỉnh đốn của Đại Ma Vương, kết cục rết thê thảm.
Người ở Phong Lôi các thường xuyên phát hiện Khổng Soái hôn mê, máu chảy khắp đầu ở bất kỳ góc nào của Phong Lôi các.
Ban đầu chuyến đi đến Hoang vực này là do sư đệ Khổng Soái dẫn đầu, nhưng theo những lời đồn thổi rằng hình như Đại Ma Vương đang ở Hoang vực, chỉ là hình như thôi, nhưng sau khi Khổng Soái biết được thì sống chết cũng không chịu đi.
“Đúng rồi, Khổng Soái đâu, tại sao lại không đến?” Lục Trần nhìn xung quanh đám người, không có nhìn thấy Khổng Soái, thuận miệng hỏi một câu.
Thiên phú của tên nhóc Khổng Soái kia, cũng đứng số một số hai trong số các đệ tử của Phong Lôi các, không có lý do gì để không đến.
Một đệ tử của Phong Lôi các trả lời: “Trong người sư đệ Khổng Soái không khỏe cho nên không đến.”
“Không đến sao, ta còn tưởng là hắn sắp tới.” Lục Trần Rao sờ sờ đầu, lẩm bẩm một câu: “Một năm không gặp, ta còn có chút nhớ hắn, không lẽ hắn cũng nhớ ta, nhớ đến bệnh luôn rồi.”
Tất cả đệ tử đều trợn tròn mắt, Đại Ma Vương nhà ngươi đã làm gì với Khổng Soái, trong lòng ngươi còn không rõ sao, sư đệ Khổng Soái vì sợ ngươi nên mới không đến, làm sao hắn có thể nhớ ngươi cơ chứ?
Tất nhiên, những lời này chỉ có thể chửi ở trong lòng, chứ không thể nói ra.
“Quên đi, các ngươi cứ đợi trước đi, đợi đến khi tìm được mộ của của Liễu Kình, thì nghe lệnh của ta mà làm.” Lục Trần nói với giọng điệu rất tùy tiện, như thể trong mắt hắn, dùng tu vi Siêu Phàm cảnh để ra lệnh cho một đám đệ tử Nguyên Thần cảnh viên mãn của Phong Lôi các giống như là chuyện thiên kinh địa nghĩa vậy.
“Xin tuân theo lệnh của vị thiếu các chủ.”
Sau khi Lục Trần phân khó xong thì cũng không không quan tâm bọn họ nữa, dù sao thì sơn trang ở đảo giữa hồ cũng có rất nhiều nhà, có thêm trăm người nữa đến ở cũng được, để bọn họ tùy ý lựa chọn chỗ ở là được rồi.
Lục Trần đi về phía Liễu Khuynh Thành, thong dong bước đến, một đám đệ tử của Phong Lôi các nhìn mà ngẩn người, không phải là Đại Ma Vương đang muốn đùa giỡn thiếu nữ xinh đẹp đến khó tin kia đấy chứ.
Sau đó, bọn họ nhìn thấy một cảnh tượng kinh hồn bạc vía, Đại Ma Vương duỗi tay ra, bóp lấy khuôn mặt mềm mại trắng như trứng gà bóc, đồng thời trong miệng còn nói ra những lời ngả ngớn: “Ồ, mấy tháng không gặp, hình như lại có thêm thịt rồi.”
Khi các đệ tử của Phong Lôi các nhìn thấy cảnh này, há hốc mồm, cằm như muốn rơi xuống đất.
Quả nhiên, vẫn là phong cách quen thuộc của Đại Ma Vương, không sợ trời không sợ đất.
Tuy nhiên, trong lòng Đại Ma Vương không hề sợ hãi chút nào sao.
Mới vừa rồi, tình huống kết thúc bằng việc vị Thánh nữ này đánh ngang tay với Thái nữ Ma giáo, một tay đánh đàn tạo thành đao kiếm trận vực, sức tấn công vô song.
Đại Ma Vương, ngươi ngang nhiên cợt nhã người ta như vậy, là không sợ nổi giận à.
Hai trưởng lão của Phong Lôi các cũng bị kinh ngạc không nhẹ bởi động tác kinh thế hãi tục của Lục Trần.
Trong lòng khóc không ra nước mắt, Đại Ma Vương của ta điệu thấp một chút đi, đây không phải là sân nhà của chúng ta đâu.
Bên cạnh còn có một vị nữ thánh đó.
Hơn nữa những người từ Thiên Cơ các vừa mới rời đi cũng đã nói rằng người ta hiện đang xếp thứ tám trong bảng Chí Cường của Hoang vực, cho dù là Thánh cảnh tầng thứ nhất, thì chắc chắc cũng phải gần tới tầng thứ hai rồi.
Ngang nhiên đứng trước mặt loại tiền bối này đùa giỡn môn đồ của người ta như vậy, đây không phải là tìm chỗ chết sao.
Bây giờ bọn họ cũng không dám nhìn mặt vị nữ thánh này nữa rồi.
Mà vài giây sâu, trưởng lão của Phong Lôi các cũng không cảm nhận được bão táp tràn ngập trong không khí, bọn họ mới cả gan ngẩng đầu lên nhìn về phía khuôn mặt của nữ thánh, lại phát hiện sắc mặt của nữ thánh bình thản như nước, cũng không có tức giận.
“To gan, ngươi có biết ngươi đang làm gì không?” đến đệ tử của Thánh địa Dao Trì, mỗi một người đều xắn tay áo lên, trong mắt hiện lên vẻ tức giận.
Tên khốn kiếp đáng chết này là ai, dám ngang nhiên cợt nhã Thánh nữ.
“Thịt đâu ra chứ?”
Liễu Khuynh Thành cũng có tức giận, nhưng chỉ là xấu hổ.
Sư huynh nói rằng khuôn mặt của nàng có thêm thịt, không phải là đang nói nàng đã tăng cân sao, điều này khiến khuôn mặt của nàng đỏ bừng đồng thời có chút xấu hổ.
“Ha ha, không có, không có, tối hôm nay không có chỗ ở nhỉ, cứ ở đây đi.” Lục Trần cười ha ha nói.
“Ừ.”
Liễu Kình Thành khẽ ừ.
Một đám đệ tử từ Thánh địa Dao Trì và đệ tử từ Phong Lôi các đồng thời ngây ra.
Đệ tử của Thánh địa Dao Trì nhìn về phía Vũ Thánh tiền bối, hy vọng Vũ Thánh tiền bối sẽ ra tay đánh chết hắn.
“Vũ tỷ, ngươi cũng ở lại đi, đúng lúc ta có một chuyện cần hỏi ngươi.” Lục Trần quay lại nhìn về phía Trần Vũ nói.
Lại là cách xưng hô này!
Trên khuôn mặt thanh tú của Trần Vũ lộ ra vẻ bất lực, sau khi cân nhắc vài giây, gật đầu.
Vũ tỷ!
Nghe thấy Lục Trần gọi vị nữ thánh này là chị, đây là xưng hô rất thân mật.
Các đệ tử của Phong Lôi các thở dài rằng Đại Ma Vương không hổ danh là Đại Ma Vương, đi đến đâu cũng có thể ăn được.
Đối với các đệ tử của Thánh địa Dao Trì, thì đã ngây người tại chỗ.
Cái tên tên là Lục Trần này có thể gọi Vũ Thánh tiền bối là chị, không lẽ người này cũng là đệ tử của Thánh địa Dao Trì.
Không hiểu sao bọn họ cứ cảm thấy cái tên Lục Trần này có hơi quen thuộc, nhưng đột nhiên, cuối cùng cũng có người nhớ ra.
Lục Trần không phải là đệ tử của Thánh chủ sao, mới được công khai cách đây một khoảng thời gian, nghe nói thời gian hắn nhập môn còn sớm hơn cả Thánh nữ, là sư huynh của Thánh nữ.
Sau khi nghĩ thông suốt, bừng tỉnh ngộ ra, thảo nào có thể gần gũi với Thánh nữ như vậy, Thánh nữ cũng không có tức giận.
Một lúc sau, trong một ngôi nhà tre, Lục Trần, Trần Vũ và Liễu Khuynh Thành ngồi cạnh nhau, trên bàn có bày những món ngon tinh xảo.
Lục Trần chỉ mời hai người, còn những đệ tử khác thì ở trong sơn trang ở trên đảo giữa hồ, Lục Trần không quan tâm đến việc ăn uống của bọn họ.
Sau khi ngồi vào bán, Lục Trần bắt đầu đặt câu hỏi hỏi: “Vũ tỷ, ngươi biết bao nhiêu về Liễu Kình, lần này Thiên Cơ các xuất hiện đã phá tan ảo tưởng của chúng ta, nếu như Liễu Kình không chết, chẳng phải là sẽ không có bảo vật à.”
Mặc dù Liễu Kình là tiền bối Thánh cảnh, có thể đã đạt đến tầng thứ hai, có thể đã đạt đến tầng thứ ba, những thứ như Thánh khí công pháp hắn để loại.
Loại đồ vật này đủ để kích hoạt việc Thánh cảnh tranh cướp.
Nhưng mà đối với Lục Trần, hoàn toàn không khơi dậy hứng thú.
Đầu tiên, công pháp mà hắn tu hành đều là đứng đầu.
Ngoài ra, muốn đan dược thì đơn giản thôi, tới chỗ Tứ sư phụ lấy một ít, muốn có Thánh khí đặc chế, để Tứ sư phụ nhờ luyện chế là được.
Cho nên đối với bảo vật do Liễu Kình để lại, cũng không có chút hứng thú nào, thứ hắn cảm thấy hứng thú chính là hạt giống Thần Hỏa.
Trong đôi mắt xinh đẹp của Trần Vũ lộ ra vẻ hoài niệm, thở dài nói: “Liễu Kình là hùng chủ cái thế, thiên phú rất cao, sau Liễu Kình chưa từng có ai có thể sánh bằng thiên phú của hắn, nếu như không có vấn đề gì, nói không chừng hắn đã có thể sánh ngang với Thánh Chủ rồi.”
Trần Vũ đánh giá rất cao Liễu Kình, lúc đó, Liễu Kình là một hùng chủ cái thế, nếu thuận lợi phát triển thì có thể trở thành cự phách uy chấn thập vực.”
Thật không may, giữa chừng lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Hmm!
Ánh mắt Lục Trần nheo lại.
Vũ tỷ dùng từ ‘ngoài ý muốn’ để miêu tả Liễu Kình, không phải như vậy có nghĩa là Liễu Kình chưa chết sao.
Hoặc có thể nói là, Vũ tỷ biết chuyện gì đã xảy ra với Liễu Kình.
Lục Trần vội vàng hỏi tiếp, Liễu Kình đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Trần Vũ lắc đầu nói: “Thật ra thì ta cũng không biết chuyện gì xảy ra, Liễu Kình từng tìm Thánh chủ, nhưng lại vội vàng rời đi, hắn tìm Thánh chủ nói cái gì, thì chỉ có Thánh Chủ mới biết được.”
Lục Trần tiếp tục hỏi: “Sư phụ đã nói gì vậy?”
Trần Vũ nhẹ giọng nói: “Thánh chủ chỉ nói một câu, nếu Liễu Kình có thể chịu đựng được thì có thể sống, nếu không thể chịu đựng được thì chỉ có thể chết.”
“Rốt cuộc là có ý gì?”
Trần Vũ lắc đầu, nói: “Chờ cho đến khi tìm thấy mộ của Liễu Kình, các ngươi đi thăm dò, có lẽ có thể khám phá được bí ẩn.”
Lục Trần thấy Trần Vũ cũng không biết thì không hỏi nữa, liền chuyển chủ đề: “Vũ tỷ, nghe nói trong mộ của Liễu Kình có bốn hạt giống Thần Hỏa, ngươi nghĩ tin tức này là thật hay giả.”
“Không thể tin được.” Trần Vũ trả lời với giọng điệu chắc chắn.
“Nói vậy nghĩa là không có rồi.” Khi Lục Trần nghe được điều này, trong đôi mắt của hắn chợt hiện lên vẻ mất hết hứng thú trên cuộc đời này.
Đối với hắn thì hoàn toàn là nhằm vào hạt giống Thần Hỏa, nhưng bây giờ Trần Vũ lại nói rằng tin tức đó không đáng tin, vậy thì đó là tin tức giả.
Trong lúc nhất thời, Lục Trần vô cùng thất vọng.