Chương 248: Hôm qua ta thật sự huênh hoang như vậy sao
Trần Vũ lắc đầu nói: “Truyền thuyết về Thần Hỏa đều là khắp thế gian khó có thể tìm được, mấy vạn năm thậm chí là mấy chục vạn năm mới xuất hiện một lần, Liễu Kình không thể nào có được bốn hạt giống Thần Hỏa, cũng không biết là ai đã tung ra tin tức này, chẳng qua chỉ là để thu hút sự chú ý của mọi người mà thôi.”
“Thôi kệ đi, đến lúc đó rồi tìm rốt cuộc là sao.” Lục Trần nhún vai nói .
Tiễn Trần Vũ và Liễu Khuynh Thành đi, còn Lục Trần tiếp tục bế quan tu luyện.
Năm ngày sau, trước khi đi đến Tần gia, gom góp bản đồ, tìm hướng đi đến mộ của Liễu Kình.
Khi chuyện xảy ra trong Hàn gia truyền đến thánh Cự Khuyết, một lần nữa gây ra náo động.
Mặc dù người dân của thành Cự Khuyết biết chuyện các thế lực từ các Ngoại vực đều tìm đến một người tên là Lục Trần.
Nhưng chuyện xảy ra ở Hàn gia ngày hôm đó, bọn họ không cách nào biết được.
Vào ngày hôm sau, tin tức đã lan ra bên ngoài, trong đó có hai chuyện điều đáng chú ý.
Đầu tiên, đó là sự thay đổi của chí cường bảng của Hoang vực, bảng này trong suốt hai ba vạn năm chưa từng thay đổi, nhưng lần này Thiên Cơ các xuất hiện, xác nhận ba cường giả hàng đầu đã ngã xuống, cùng với đó là ba nhân tài mới xuất hiện để bổ sung.
Cho dù là ba cường giả đứng đầu ngã xuống hay là ba người thêm vào thay thế, thì cũng gây ra các cuộc thảo luận sôi nổi rộng rãi.
“Thành chủ Bạch Lộc, hai vạn năm trước từng xuất thế một lần, chưa bao giờ nghĩ rằng một lần nữa nghe thấy tin tức về hắn, lại là tin tức về cái chết.” Trong một tứ hợp viện tao nhã ở đâu đó ở thành Cự Khuyết, một vị Nhân Hoàng già nua đứng nguyên tại chỗ, suy nghĩ xuất thần.
Vị Nhân Hoàng này đã rất già, thân thể khô héo, vẻ mặt già nua như vỏ cây, lý do khiến hắn thở dài là vì khi còn nhỏ hắn đã may mắn được nhìn thấy vẻ uy nghiêm của thành chủ Bạch Lộc.
Thành chủ Bạch Lộc, khí thôn sơn hà, ý chí rộng lớn, trên người dường như có ánh sáng vạn trượng.
“Thánh quân Phong Diễm từng sống ở thành Cự Khuyết trong một khoảng thời gian, thu nhận hai đệ tử, sau đó, giống như một nhàn vân dã hạc không có nơi ở cố định, hắn đã qua đời, thật khiến cho người ta không thể tin được.”
“Còn có Thuần Dương tổ tiên, đã sống khoảng mười vạn năm, cấp độ hóa thạch sống, chứng kiến sự phồn vinh và thịnh vượng của Hoang vực, vốn nghĩ rằng vẫn còn sống, không ngờ cũng đã tọa hóa.”
Người dân thành Cự Khuyết thở dài cảm thán, năm tháng không bỏ qua cho bất cứ ai.
Sinh mệnh của mỗi người đều có điểm cuối.
Tồn tại cấp Thánh cảnh cũng chỉ có thể sống mười - hai mươi vạn năm, sau đó sẽ đi đến điểm cuối.
Trừ khi đột phá đến cảnh giới cao hơn, cấp bậc sinh mệnh trải qua sự cải lão hoàn đồng, duy trì tuổi thanh xuân mãi mãi.
Nhưng sau khi đạt tới Thánh cảnh, muốn tiến thêm một bước khó như lên trời, mấy trăm năm, mấy ngàn năm, tu vi cũng không thể tăng lên một bước nào.
Ba cường giả đứng đầu đã qua đời đều nằm trong bảng này hàng vạn năm, ba người đều có những câu chuyện và truyền thuyết của riêng mình, từ lâu đã in sâu vào tâm hồn của con người ở Hoang vực, lần này đột ngột qua đời, trong nhất thời mọi người không thể chấp nhận được.
Ngay lập tức, tin tức này lấy thành Cự Khuyết làm trung tâm, điên cuồng lan truyền ra thế giới bên ngoài.
Tuy nhiên, ba vị cường giả đứng đầu qua đời, từ việc chí cường bảng thay đổi, nhưng Liễu Kình vẫn đứng vị trí cao trong bảng, khiến người dân thành Cự Khuyết nghi ngờ, không lẽ có là Thánh chủ vẫn chưa chết.
Chuyện này cũng được thảo luận rộng rãi.
Chuyện thứ hai chính là trong Hàn gia xuất hiện có một ‘Ngoan Nhân’ còn huênh hoang hơn cả Đại Ma Vương Lục Trần, nghe nói Ngoan Nhân này vô cùng kiêu ngạo, không coi ai ra gì.
Lúc ở Hàn gia không mở miệng thì còn đỡ, vừa mở miệng thì đã đắc tội người ta.
Ví dụ như gọi Thái tử Chân Long là con nghé con, gọi thiếu chủ thành Xích Long là tóc đỏ.
Còn nói rằng mọi người trong phòng đều là rác rưởi.
Điều này xúc phạm tất cả các thế lực khắp nơi tập hợp ở Hàn gia.
Hơn nữa còn buông ra những lời tàn nhẫn, muốn khiêu chiến truyền nhân các đại thế lực đứng đầu các Ngoại Vực.
Đây không phải là!
Vào sáng sớm, bên ngoài một tửu lâu lớn ở thành Cự Khuyết, đã có một đám đông người đúc vây lại, ba tầng bên trong ba tầng bên ngoài, tất cả đều chạy đến đây để xem ngoan nhân khiêu chiến các truyền nhân đứng đầu để lại ngoan thoại ngày hôm qua.
Có một vài người sợ bỏ lỡ tình huống thú vị nên đã bỏ luôn cả bữa sáng, vội vàng chạy đến đây.
Trong đám đông, đủ mọi người từ mọi tầng lớp, chẳng hạn như tộc Chân Long, Thánh Ma giáo, Thánh giáo Luyện Cổ, Thánh địa Cổ Thương, thành Xích Long,... đều đã tập trung từ sớm.
Hôm nay, bọn họ đến để thực hiện lời hứa.
Bọn họ đã nghe ngóng rõ ràng, thanh niên kiêu ngạo đêm qua chính là Tử Hằng, là một người cấp Thánh Tử của Tử Tinh phong thuộc Đế Kiếm cung.
Mặc dù Đế Kiếm cung lớn mạnh, nhưng thế lực đằng sau bọn họ cũng không hề yếu.
Hơn nữa, Tử Hằng là người đã nói năng lỗ mãng trước, chính miệng nói ra lời khiêu chiến bọn họ.
Tất nhiên bọn họ phải đến để thực hiện lời hứa, để xem xem Tử Hằng có dám ra mặt hay không.
Nếu Tử Hằng sợ phải chiến đấu, thì sẽ làm mất mặt vị “Kiếm Thánh” kiếm tu cộng tôn của Tử Tinh phong.
Còn về Tử Hằng sau khi bị Hoàng Niên trưởng lão mang đi, đến ngày hôm sau mới tỉnh lại.
Tử Hằng sau khi tỉnh lại đầu đau như búa bổ, trí nhớ không liên tục.
Tử Hằng không thể nhớ những gì đã xảy ra ngày hôm qua, vì vậy không thể làm gì khác hơn là nhìn về phía Hoàng Niên ở bên cạnh, hỏi thăm tất cả những chuyện đã xảy ra ngày hôm qua.
“Thiếu gia, hôm qua ngươi uống quá nhiều rượu, gây ra tai họa lớn.”
Hoàng Niên vốn muốn giấu đi, nhưng sau khi nghĩ lại, đau dài không bằng đau ngắn, nói ngắn gọn cho hắn biết ngày hôm qua hắn đã làm gì.
Những người và thế lực ngày hôm qua đắc tội, toàn bộ đều tập trung ở bên ngoài rồi, đều đang chờ Tử Hằng tỉnh rượu.
Sau khi nghe những lời của Hoàng Niên, Tử Hằng thực sự không thể tin vào tai mình.
Hai mắt Tử Hằng dại ra, một lúc lâu sau mới định thần lại được.
Hôm qua hắn thực sự đã ‘Buông thả bản thân’như vậy, không chút sợ hãi mà đổi tên của Thái tử Chân Long, thiếu chủ Xích Ly của thành Xích Long, còn gọi mọi người ở đó là rác rưởi.
Những lời nói mang đến sự thù hận này, làn sao có thể được thốt ra từ miệng của hắn chứ.
Trong lúc nhất thời, Tử Hằng vẫn cảm thấy hơi không tin được.
Tử Hằng mở to mắt: “Hoàng Niên trưởng lão, hôm qua ta thật sự huênh hoang như vậy sao.”
Vẻ mặt Hoàng Niên trông bất lực, nói: “Đúng vậy, ta có kéo cũng không kéo lại nổi.”
Tử Hằng: “...”
“Tại sao bên ngoài ồn ào như vậy?” Tử Hằng đột nhiên cảm thấy bên ngoài rất ồn ào, loáng thoáng nghe nhắc đến tên của mình, hầu hết đều nói: “Tử Hằng còn chưa tỉnh à, tất cả mọi người đều đã đợi lâu như vậy, hôm qua kiêu ngạo như vậy, sao hôm nay lại trốn như rùa rụt đầu thế.”
Két, cánh cửa mở ra.
“Bên ngoài có rất nhiều người đang xếp hàng, chờ để xử lý ngươi, ngươi nói coi có ầm ĩ hay không.” Bạch Hoằng từ bên ngoài bước vào, nhếch mép nói.
“Đã nói với ngươi từ lâu rồi, Lục Trần rất quỷ quyệt, đừng có đến gần hắn, ngươi lại không chịu nghe.” Thấy Tử Hằng im lặng, Bạch Hoằng tiếp tục nói.
“Hoàng Niên trưởng lão, ngươi cũng nghĩ rằng Lục Trần đang lừa ta ư.” Tử Hằng nhìn về phía Hoàng Niên trưởng lão nói.
Mặc dù Hoàng Niên trưởng lão không muốn thừa nhận, nhưng hắn vẫn gật đầu.
Tử Hằng hít một hơi thật sâu, hắn vẫn không muốn tin rằng Lục Trần trái một câu đại ca, phải một câu đại ca xong còn lấy Tiên Nhân Túy để chiêu đãi mình lại làm mọi việc chỉ vì bẫy hắn.
Điều này nghe có vẻ hết sức vô lý.
Bạch Hoằng thấy thế cười nhạt: “Vẫn chưa nghĩ thông sao? Thái tử tộc Chân Long Ngao Thượng, thiếu thành chủ thành Xích Long Xích Ly vân vân... đều là người Lục Trần từng đắc tội đấy. Hắn tâng bốc ngươi chỉ để ngươi san sẻ thù hận với hắn thôi. Hiện tại thù hận của truyền nhân các thế lực lớn đã chuyển hết từ người hắn sang đầu ngươi rồi.”
“Ngươi biết tại sao Lục Trần lại được phong làm Kiếm tử không, là vì hắn đã được Ngân Nguyệt công nhận rồi.” Rồi Bạch Hoằng lại tung ra một quả bom hạng nặng.
“Cái gì?”
Tử Hằng nghe vậy bèn soạt một tiếng ngồi dậy từ trên giường, mắt hắn trợn to: “Sao ngươi không nói với ta chuyện này?”
Bạch Hoằng nói: “Trên dưới Kiếm Đế cung đều biết sự tích về Kiếm tử, chẳng lẽ ngươi không biết gì ư.”
Tử Hằng quay đầu nhìn về phía Hoàng Niên trưởng lão rồi hỏi: “Lục Trần được Ngân Nguyệt công nhận thật rồi ư.”
Thân là Thánh tử Kiếm Đế cung, đương nhiên Tử Hằng hiểu rõ tính chất đặc thù của Ngân Nguyệt. Giữa Ngân Nguyệt là một đoạn kiếm thể màu đen, nó là tàn thể rơi ra từ thần kiếm phủ bụi đã lâu trong cấm địa Kiếm Đế cung, nó được Kiếm Đế cung mời Thánh Khí sư chế tạo thành Ngân Nguyệt hiện tại.
Hơn nữa ai có thể nhấc được Ngân Nguyệt thì người đó chính là chủ nhân của Kiếm Đế cung.
Vô số đệ tử trong Kiếm Đế cung, từ thấp nhất là Siêu Phàm cảnh đến mạnh nhất là cấp bậc Kiếm Thánh đều muốn thử cảm giác nhấc được Ngân Nguyệt, muốn nắm giữ Ngân Nguyệt. Nếu được Ngân Nguyệt công nhận thì sẽ được thần kiếm trong cấm địa công nhận, đồng thời còn có thể khống chế toàn bộ năng lượng của Kiếm Đế cung.
Nhưng đoạn kiếm thể của Ngân Nguyệt rơi ra từ thần kiếm, nó có tính kháng cự nên khi có người tới gần, Ngân Nguyệt sẽ giấu nó đi.
Đúng vậy, ngươi không nghe nhầm đâu.
Ngân Nguyệt có ý thức tự chủ nên mỗi khi có người trông thấy Ngân Nguyệt bay lắc lư sẽ chạy tới muốn nắm lấy Ngân Nguyệt.
Nhưng Ngân Nguyệt lại nhanh chóng dùng Độn thuật hóa thành bóng kiếm trốn mất hút.
Tử Hằng khóc không ra nước mắt, vậy mà Lục Trần lại nhấc được Ngân Nguyệt, tin quan trọng như vậy sao hắn lại không biết.
Hắn nhớ ra mình mới lịch luyện từ nơi khác về, khi đi ngang qua Thanh vực thì nghe tin Kiếm Đế cung có một Kiếm tử tên Lục Trần nhưng điều hắn nghe thấy nhiều nhất lại là sự tích ở Thanh vực của Lục Trần.
Sau đó hắn vội vàng chạy tới Hoang vực.
Lúc đến hắn còn nghĩ, Kiếm Đế cung thiếu gì đệ tử xuất sắc hơn Lục Trần, sao lại phong Lục Trần làm Kiếm tử nhỉ.
Hiện tại mọi việc đều đã sáng tỏ, ra là do Lục Trần nắm giữ được Ngân Nguyệt rồi.
Thấy Tử Hằng giật mình, Bạch Hoằng hờ hững nói: “Báo với ngươi một tin quan trọng nữa, Lục Trần đã ngưng luyện được kiếm ý rồi.”
“Cái gì?”
Tử Hằng lại trợn to hai mắt, lòng hắn dậy sóng, vẻ mặt còn giật mình hơn cả ban nãy.
Tử Hằng chấn động tại chỗ, hắn không ngừng lẩm bẩm: “Vậy mà Lục Trần lại nắm giữ được kiếm ý, hắn lại nắm giữ được kiếm ý.”
Kiếm ý là mục tiêu cuối cùng mà những kiếm tu theo đuổi, chỉ cần ngưng luyện được kiếm ý là có thể trở thành sự tồn tại cộng sinh với kiếm tu rồi. Nhưng muốn ngưng luyện kiếm ý thì ít nhất phải đạt tới Vương cảnh mới thử được. Lục Trần mới đến Siêu Phàm cảnh mà sao hắn lại nắm giữ được kiếm ý.
Tử Hằng nghĩ mãi không thông, hắn ngây người tại chỗ.
Bạch Hoằng tiếp tục đả kích: “Lần trước ta nghe nói ngươi đã dùng Thuần Dương kiếm thuật để đánh bại Lục Trần, chưa quá hai mươi chiêu Lục Trần đã bại dưới tay ngươi rồi. Ngươi rất kiêu ngạo nhưng ngươi đâu có biết, Lục Trần sớm đã tu hành viên mãn Thuần Dương kiếm thuật, Huyền Băng kiếm quyết, Đại Diễn kiếm quyết, Kinh Long trảm hết rồi, ngươi lấy gì đánh với hắn.”
Sắc mặt Tử Hằng đờ đẫn, trái tim không ngừng chìm xuống.
Mấy kiếm pháp Bạch Hoằng kể đều là bí mật bất truyền của Kiếm Đế cung, phải là người có thân phận và địa vị rất cao trong Kiếm Đế cung mới được tu luyện.
Hơn nữa tu luyện cực kỳ khó, ví dụ hắn phải mất mười hai mươi năm tu hành mới tu luyện Thuần Dương kiếm thuật tới trình độ cao thâm chứ chưa viên mãn.
Còn Lục Trần tu luyện kiếm pháp bất truyền của cả bốn môn phái nhưng lại viên mãn rồi ư?
Hắn là quái vật sao?
Tử Hằng nhìn Hoàng Niên rồi lại nhìn Chu Hồng, hai người đều không phản bác chứng tỏ những gì Bạch Hoằng nói đều là sự thật.