Chương 174: Mặt Trời Mọc Ở Phía Tây Sao?
Tuy nhiên vốn là thân ở nhà bếp, vừa đi ra đại điện đã thấy một đám đệ tử Thần Kiếm Phong vui sướng đứng xếp hàng mua cơm.
Thấy vậy, Trương Thiên Trận nhướng mày, nói.
“Đúng là có bệnh không nhẹ, còn ăn những thứ thức ăn phàm tục này làm gì…”
“Thơm quá.”
“Đúng vậy.”
Nhưng vừa dứt lời, mấy người Trưởng Lão ở một bên thi nhau mở miệng nói, mùi thơm trong không khí khiến mấy người trong lúc nhất thời thèm nhỏ dãi.
Phải biết rằng bọn họ đều là Trưởng Lão, ít nhiều đều đã mấy trăm năm chưa ăn qua những thứ thức ăn này, càng không có cảm giác thèm ăn.
Nhưng hiện tại, mùi thơm này lại khiến người ta thèm ăn nhỏ dãi, quả thật là không hợp với lẽ thường.
Ngay cả người cầm đầu như Trương Thiên Trận cũng xảy ra biến hóa, đúng thật là rất thơm, mùi thơm như vậy hắn chưa bao giờ được ngửi qua.
Vả lại nhìn thấy một đám đệ tử Thần Kiếm Phong ăn như hổ đói, người có tu vi Thánh cảnh tiểu thành như hắn vậy mà lại có cảm giác đói bụng.
“Có muốn ăn cơm rồi mới đi không?”
Ma xui quỷ khiến nói ra một câu như vậy, năm người Trưởng Lão bên cạnh đối với việc này cũng không mảy may có ý định từ chối mà còn gật đầu liên tục.
Nói xong, mấy người đi đến nhà bếp, dự định ăn một miếng, nếm thử đồ ăn có mùi thơm như vậy sẽ ngon như thế nào.
Trương Thiên Trận cho rằng đây chính là nhà bếp của Thần Kiếm Phong, hắn thân là Phong Chủ Vạn Trận phong, ăn cơm ở đây còn không phải là một việc rất đơn giản sao.
Nhưng còn chưa đi đến đã bị Hồng Tôn cản lại, tay giơ lên một cái bát lớn, hôm nay món ăn chính là tôm hấp, vừa ăn vừa mơ hồ nói.
“Ngươi đang làm gì?”
Thấy vậy, Trương Thiên Trận trả lời.
“Đi đường vội vàng, ăn cơm xong ta sẽ đi xem trận pháp.”
Ngay cả vấn đề ăn cơm ở nhà bếp của Thần Kiếm Phong, Trương Thiên Trận cảm thấy đây chỉ là việc nhỏ, nhưng ai có thể ngờ được, Hồng Tôn không chút nghĩ ngợi mà từ chối.
“Không được.”
Hả?
“Nhà bếp của Thần Kiếm Phong chúng ta chỉ cung cấp đồ ăn cho đệ tử của Thần Kiếm Phong, ngươi không phải là người của Thần Kiếm Phong, không có tư cách ăn.”
Hắn là Phong Chủ một phong lại không có tư cách ăn cơm?
Nghe vậy, Trương Thiên Trận ngây ngẩn cả người, có nhầm hay không, không phải chỉ là một bữa cơm bình thường thôi sao?
Có điều Hồng Tôn càng như vậy, Trương Thiên Trận càng muốn ăn, nhất là khi thấy mọi người ở đây ăn miệng chảy đầy mỡ, hắn cũng cảm thấy mình có cảm giác đói bụng.
Cảm giác đói bụng này đã mấy ngàn năm chưa có.
“Ta là Phong Chủ Vạn Trận phong lại không thể ăn cơm sao?”
“Không được.”
“Ngươi…”
“Vậy ta trả tiền có được không?”
Nói xong, Trương Thiên Trận trực tiếp lấy ra mười khối linh thạch cực phẩm, nhưng những thứ này Hồng Tôn đến nhìn cũng không thèm nhìn, thậm chí còn có chút xem thường.
Mười khối linh thạch mà đã muốn ăn cơm của Trường Thanh tiểu tử sao? Quả thực là nực cười.
Mắt thấy Hồng Tôn vẫn lắc đầu, Trương Thiên Trận có chút không kiềm chế được, trả tiền cũng không được sao? Vẫn chê ít hả?
Trả tiền cũng không được, Trương Thiên Trận cau mày, nhưng mà nghĩ lại, Hồng Tôn có thân phận gì, chỉ là mười khối linh thạch cực phẩm có lẽ cũng không để vào trong mắt thật.
Tuy nhiên hắn không để ý thì không đại biểu những đệ tử khác cũng thế. Hắn không tin mười khối linh thạch cực phẩm lại không mua được một bát đồ ăn bình thường ở nhà bếp.
Trương Thiên Trận liền đi đến trước mặt một đệ tử nội môn đang xới cơm, nở nụ cười nói.
“Tiểu huynh đệ, lão phu cho ngươi mười khối linh thạch cực phẩm, ngươi nhường chén cơm này cho ta được không?”
Vừa nói vừa đung đưa linh thạch sáng lấp lánh trên tay.
Nhưng mà đệ tử nội môn này hoàn toàn không để ý đến, xới cơm xong trực tiếp rời đi.
Lại một lần ăn quả đắng, Trương Thiên Trận cắn răng, đệ tử nội môn này giàu có như vậy sao? Được thôi, nếu đệ tử nội môn không được thì đệ tử ngoại môn.
Đúng lúc một người đệ tử ngoại môn đi đến.
“Tiểu huynh đệ, lão phu dùng mười khối cực phẩm linh thạch mua lại bát cơm của ngươi được không?”
“Không được đâu, trong phong có quy định chỉ có đệ tử của Thần Kiếm Phong mới có thể ăn đồ ăn của nhà bếp.”
Lại bị từ chối, Thần Kiếm Phong này có chuyện gì vậy, là mười khối linh thạch cực phẩm đó, mua một bát cơm cũng không được sao?
Được rồi, ta không tin đệ tử tạp dịch cũng như thế.
Hỏi liên tiếp mấy người, Trương Thiên Trận không tin tà, rốt cuộc chờ được một người đệ tử tạp dịch, nở nụ cười tiến lên, lần này chắc là ổn rồi.
“Tiểu huynh đệ…”
Nhưng ai biết vừa mới mở miệng, lời vẫn còn chưa nói hết, đối phương trực tiếp ném ra một cái áo da, lên tiếng nói.
“Đây là hai mươi khối linh thạch cực phẩm, Trương Phong Chủ ngài đừng nói chuyện với ta, ta cũng không bán đâu.”
Mẹ nó, nhìn một túi linh thạch này, Trương Thiên Trận trực tiếp sững sờ tại chỗ, đây là có ý gì? Đưa ra hai mươi khối linh thạch cực phẩm chỉ để lão phu không nói nữa?
Đây là đang nhục nhã lão phu sao?
Chờ đến khi Trương Thiên Trận phục hồi tinh thần, tên đệ tử tạp dịch kia đã mang bát lớn, bắt đầu ăn một miệng lớn, nhìn một lúc lão gia hỏa này không nhịn được lại nuốt một ngụm nước bọt.
“Haizz, nhìn ngươi đáng thương chưa kìa, ta còn một con tôm, cho ngươi nếm thử mùi vị đó.”
Đúng lúc này, Hồng Tôn mang bát đi đến, trong bát còn thừa lại một con tôm bự.
Nghe thấy lời này, nhìn trong bát còn sót lại một con tôm, Trương Thiên Trận tức giận nói.
“Hồng Tôn, ngươi đang nhục nhã ta đấy à?”
Trương Thiên Trận hắn là ai chứ? Đường đường là Đông Châu cửu phẩm trận pháp sư, lại để cho hắn ăn cơm thừa canh cặn? Phải biết là ngày thường người muốn kết giao với hắn, đơn giản chỉ cần đi đến, người ta mời hắn ăn cơm, không phải tiên quả thì cũng là linh tửu.
Đến nơi này của Hồng Tôn, lại chỉ có thể ăn một con tôm thừa thôi?
Nhưng mà dưới sự tức giận của Trương Thiên Trận, đông đảo đệ tử bốn phía lại vô cùng khiếp sợ, mấy người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt, Liễu Sương nhìn về phía Hồng Tôn, trên mặt tràn đầy không thể tin được.
“Hôm nay sư tôn làm sao vậy? Sao lại có thể sẵn sàng nhường một con tôm lớn như thế chứ?”
“Ta đi nhìn một chút xem hôm nay có phải là mặt trời mọc ở hướng Tây rồi không?”
Cũng không thể trách mấy người lại kinh ngạc như vậy, phải biết rằng đây chính là một con tôm lớn đấy, không phải là vỏ tôm mà là cả một con tôm thịt to.
Sư tôn lại có thể sẵn sàng nhường cho người khác ăn, việc này không hợp với lẽ thường chút nào, ngày thường đừng nói là thịt tôm, cho dù là vỏ tôm hắn cũng không nỡ nhường cho người khác, cho dù là mùi hương cũng không nỡ cho người khác ngửi dù chỉ một chút.
Là một lão đầu keo kiệt như thế, sao hôm nay đột nhiên lại hào phóng như vậy? Không phù hợp chút nào.
Chúng đệ tử biết được Hồng Tôn nhương con tôm lớn này là một việc không hợp với lẽ thường như thế nào, mà đối với sự bất mãn của Trương Thiên Trận, Hồng Tôn cũng tức giận bĩu môi nói.
“Thế có ăn hay không.”
Nói xong thì định bỏ vào miệng mình ăn, thấy thế, ngửi mùi thơm trong không khí, Trương Thiên Trận gấp gáp.
“Đừng đừng đừng, ta ăn, ta ăn.”
Kéo tay Hồng Tôn lại, nhưng mà lại đổi lấy cái nhìn xem thường của Hồng Tôn.
“Vừa rồi không phải nói là không ăn sao?”
“Ha ha, Hồng lão đệ, ta không phải là đang nói đùa hay sao?”
“Bớt nói lại, cầm đi đi.”
Liền mang bát đũa đưa luôn cho Trương Thiên Trận.
“Nhớ cầm bát đi rửa đấy.”
Còn chưa kịp vui mừng, Hồng Tôn trực tiếp để lại một câu nói, lại khiến cho Trương Thiên Trận sững sờ ngay tại chỗ,
Mẹ nó, lão tử đường đường là Phong Chủ, ăn cơm chỉ có thể ăn cơm thừa canh cặn thì không nói, ăn xong lại còn phải rửa bát nữa?
Nhưng mà theo mùi thơm của con tôm kia bay vào khoang mũi, Trương Thiên Trận vẫn cưỡng ép nhịn xuống.
Gắp con tôm lớn bỏ vào trong miệng, năm người Trưởng Lão Vạn Trận phong đứng một bên nhìn mà không ngừng hâm mộ.
Trong nháy mắt tôm lớn rơi vào khoang miệng, hai mắt Trương Thiên Trận tỏa sáng.
“Mùi vị này…”
“Thế nào Phong Chủ, có phải hương vị không thể ăn được không?”
Không để ý đến, hoàn toàn đắm chìm vào mỹ vị chưa từng được thưởng thức qua, mà con tôm này không chỉ có hương vị thơm ngon lại còn có thể trợ giúp tu sĩ tu luyện, công hiệu cơ hồ có thể so với đan dược tam phẩm.
Tuy nhiên đối với một vị Thánh giả như Trương Thiên Trận, đan dược tam phẩm đương nhiên không đáng để nhắc đến, hắn để ý đến vẫn là hương vị kia.
Mĩ vị, không có chỗ nào có thể bắt bẻ, lưu luyến quên lối về, vô cùng bá đạo.
Tóm lại là ăn ngon đến mức khiến người ta không thể tìm được từ ngữ nào để miêu tả mùi vị thơm ngon của con tôm lớn này.
Tỉ mỉ nhấm nháp, đến cuối cùng, ngay cả vỏ tôm Trương Thiên Trận cũng nuốt xuống toàn bộ.
Bên cạnh năm vị Trưởng Lão nhìn trợn mắt há hốc mồm, không đúng, tại sao Phong Chủ ăn tôm lại không nhả ra vỏ tôm?
Cách đó không xa, nhìn thấy bộ dáng say mê của Trương Thiên Trận, Thanh Thạch ăn hết một miếng cuối cùng, giơ ngón ta cái với Hồng Tôn, cười nói.
“Bội phục bội phục, chỉ một con tôn đã bắt được một tên cửu phẩm trận pháp sư.”
Đối với việc này, Hồng Tôn nhếch miệng.
“Nếu không phải thấy hắn còn có chút tác dụng, muốn ăn tôm của ta, cứ nằm mơ đi.”
Thấy bộ dạng của Trương Thiên Trận không hề khó nhìn, dễ dàng có thể thấy được hắn đã bị Hồng Tôn mua chuộc.
Quả nhiên, chỉ một giây sau, Trương Thiên Trận lập tức bước nhanh tới, kích động nói.
“Hồng lão đệ, con tôm này… con tôm này…”
“Sao vậy? Ăn không ngon à? Đồ ăn của nhà bếp chính là như vậy, Trương Phong Chủ đây là cửu phẩm trận pháp sư cao quý, đương nhiên ăn không quen những thứ này…”
“Không phải, ăn ngon lắm, lão phu chưa từng được nếm thử đồ ăn ngon như vậy, tích cốc nhiều năm, chưa từng nghĩ đến thế gian lại có mỹ vị như vậy.”
Nhìn thấy Trương Thiên Trận khoa chân múa tay, dáng vẻ hưng phấn không thôi, Hồng Tôn mỉm cười, con cá này không phải đã câu lên được rồi sao, chỉ là mồi câu con cá này quá đắt, Hồng Tôn không khỏi đau lòng một trận.
Đây chính là một con tôm lớn hoàn chỉnh đó, haizzz, đáng tiếc, đáng tiếc.
“Trương Phong Chủ thích thì tốt rồi, vậy thì mời Trương Phong Chủ nhanh chóng xử lý vấn đề của trận pháp đi.”
“Đơn giản đơn giản, chỉ là những bữa cơm sau này…”
Nói đến vấn đề chính, Hồng Tôn chính là đang chờ câu này, chỉ thấy hắn thay đổi sắc mặt, vô cùng chân thành nói.
“Cái này thì không được, nhà bếp chỉ chuyên môn cung cấp cho đệ tử Thần Kiếm Phong mà thôi, Trương Phong Chủ không phải là người của Thần Kiếm Phong, đương nhiên không thể ăn được, được rồi, Trương Phong Chủ vẫn là suy nghĩ đến vấn đề của trận pháp nhiều một chút, ăn cơm chỉ là chuyện nhỏ thôi, ăn hay không ăn đối với ngươi cũng không có sự khác biệt gì.”
“Sao lại có thể không khác nhau được, khác nhau lớn là đằng khác…”
Mắt thấy Hồng Tôn nói xong liền quay người ròi đi, Trương Thiên Trận gấp gáp, vội vàng đuổi theo.
Trước kia đích thật là có ăn hay không đều được, nhưng vì cái gọi là đang từ cần kiệm chuyển sang dễ dãi, từ sang thành khó, đã ăn được mỹ vị nhân gian như vậy, sau này không thể ăn tiếp thì làm sao mà được.
Muốn ăn, dù thế nào đi nữa thì cũng phải ăn được bát cơm này, mắt thấy Trương Thiên Trận đuổi theo Hồng Tôn rời đi, năm người Trưởng Lão của Vạn Trận phong hai mặt nhìn nhau, khoa trương đến vậy sao? Cũng chỉ là một con tôm lớn thôi mà.