Chương 175: Bổn Vương Sớm Đã Nhìn Thấu Tất Cả

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,580 lượt đọc

Chương 175: Bổn Vương Sớm Đã Nhìn Thấu Tất Cả

Trương Thiên Trận đuổi theo Hồng Tôn rời đi, năm tên Trưởng Lão thấy thế cũng muốn đuổi theo, chẳng qua trước mặt đột nhiên xuất hiện đám người Triệu Chính Bình, Liễu Như Sương và Từ Kiệt.

Trong tay mỗi người cầm một cái bát lớn, trong bát hình như còn… một đống vỏ tôm.

Năm tên Trưởng Lão mắt đang phát sáng, vừa thấy đống vỏ tôm thì vẻ mặt biến đổi ngay lập tức. Các ngươi xem thường ai đây, ít ra Phong Chủ Hồng Tôn người ta còn để lại một đầu tôm nguyên vẹn, các ngươi cầm một đống vỏ tôm tới đây là có ý gì?

Sau ba hơi thở, năm tên Trưởng Lão ngồi xổm quay xung quanh một chỗ, ăn ngon tới xuýt xoa liên tục:

“Ăn ngon, vỏ tôm này ngon quá mất thôi!”

“Quả thực ngon không thể tả.”

Đám người Triệu Chính Bình thấy năm người kia bắt được món ngon cũng nhìn nhau cười. Để có được những vỏ tôm này, chỉ có trời mới biết bọn họ phải đấu tranh tư tưởng ra sao.

Lúc bóc vỏ tôm, bọn họ không dám liếm thử dù chỉ một miếng.

“Mà thôi, vì Đạo Nhất tông ta, người làm đệ tử chịu hy sinh như vậy cũng là dễ hiểu. Ta chỉ mong sau này tông môn có thể nhớ rõ công lao của huynh đệ chúng ta.”

“Tam sư đệ nói vậy không đúng, tông môn là tông môn của chúng ta, chúng ta là đệ tử của Đạo Nhất tông, dù có trả giá nhiều hơn nữa thì cũng là chuyện phải làm. Nếu như sau này có việc cần tới nữa, sư huynh ta vẫn không hề do dự nhường vỏ tôm thế này.”

“Đại sư huynh cao thượng.”

Mấy người thở dài, một người nhường một bộ vỏ tôm. Hy sinh lớn như vậy với Đạo Nhất tông mà nói chẳng khác gì kéo lại tòa tháp nghiêng, cứu với chúng sinh thiên hạ.

Nói xong, Từ Kiệt còn hô một tiếng với năm vị Trưởng Lão kia: “Chư vị Trưởng Lão nhỡ kỹ ăn xong rửa bát.”

Ăn xong một bữa cơm, Trương Thiên Trận và năm tên Trưởng Lão của Vạn Trận Phong theo sát đuôi Hồng Tôn.

Hồng Tôn đi chỗ nào, bọn họ đi chỗ đó, như cao chó dính trên da, bứt không ra.

“Ta nói này, các ngươi đừng theo ta như thế có được không? Không phải các ngươi tới xem trận pháp à?”

“Hồng lão đệ, không đúng, Hồng ca, ngươi không đồng ý cho ta một bát cơm hôm nay ta quyết tâm đi theo ngươi không bỏ.”

Ai có thể ngờ được, đường đường là Trận Pháp Sư cửu phẩm cao ngạo, là Phong Chủ của Vạn Trận Phong, tiếng tăm lẫy lừng - Trương Thiên Trận lại có lúc mặt dày như thế.

Trong lời hắn nói còn toàn ý cầu xin.

Hồng Tôn chỉ biết thở dài, nghiêm túc nhìn thẳng vào Trương Thiên Trận nói:

“Trương Phong Chủ, không phải ta không muốn cho ngươi ăn. Chủ yếu do ngươi không phải người của Thần Kiếm Phong ta…”

“Hiện giờ lão phu gia nhập Thần Kiếm Phong các ngươi ngay lập tức, dù làm một tên Chấp Sự cũng được.”

“Như vậy sao mà được, ngươi là Trận Pháp Sư cửu phẩm duy nhất của Đạo Nhất tông ta. Hơn nữa, nói thẳng ra, quan hệ giữa ngươi và Đạo Nhất tông ta cũng chỉ là quan hệ hợp tác, sao có thể để ngươi đi làm một gã Chấp Sự chứ. Chuyện này nói ra ngoài chẳng phải khiến người ta chê cười sao?”

Nói một thôi một hồi, chốt lại Hồng Tôn vẫn không đồng ý, Trương Thiên Trận cũng không phải kẻ ngốc, đã nghe ra ý tứ bên ngoài câu nói của Hồng Tôn.

Tóm lại, nguyên nhân là do hắn không phải dòng chính của Đạo Nhất tông.

Hồng Tôn thấy Trương Thiên Trận im lặng, quyết định chỉ điểm chút nữa cho hắn:

“Được rồi, Trương Phong Chủ nên mau chóng qua xem trận pháp đi. Vì để ngươi ra tay, sư huynh cũng trả giá không ít tài nguyên đấy, ngươi cũng không thể lấy tiền mà không làm việc được.”

Hồng Tôn nói xong xoay người rời đi, còn Trương Thiên Trận đứng nguyên tại chỗ rơi vào im lặng.

Vì sao hắn lực chọn Đạo Nhất tông? Thứ nhất, bởi vì tài nguyên tu luyện, thứ hai cũng để tìm một chỗ dựa cho bản thân.

Thế nhưng không phải Đạo Nhất tông không thể thiếu hắn, mà Trương Thiên Trận hắn cũng không bắt buộc phải là Đạo Nhất tông.

Cũng bởi vậy, Trương Thiên Trận chưa từng nghĩ tới việc chính thức trở thành dòng chính, người của Đạo Nhất tông.

Bởi vì một khi hắn thành dòng chính, tuy rằng có thể dễ dàng dung nhập vào tông môn hơn, nhưng cũng nhiều ra không ít hạn chế.

Nói trắng ra, Đạo Nhất tông không có lý do để Trương Thiên Trận hắn phải gia nhập.

Nhưng mà hiện tại, có vẻ như hắn đã có lý do rồi. Mùi vị con tôm bự kia tới giờ còn lưu lại trong miệng hắn, dư vị vô cùng.

Thấy Hồng Tôn càng ngày càng xa, Trương Thiên Tận cắn răng một cái hô lớn:

“Hồng Tôn Phong Chủ chậm đã.”

Ngay cả xưng hô hắn cũng đổi, Trương Thiên Trận nhanh chóng đuổi theo chắp tay hành lễ nói:

“Trương Thiên Trận một lòng muốn gia nhập Đạo Nhất tông, mong được Hồng Tôn Phong Chủ tiến cử.”

Hồng Tôn nghe vậy thì khóe hơi nhếch lên muốn cười, nhưng vẫn giả vờ không hiểu:

“Trương Phong Chủ, ngươi…”

“Thực không dám giấu giếm, Trương mỗ đã sớm có lòng gia nhập Đạo Nhất tông, chẳng qua mãi vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp.”

“Trương Phong Chủ ngươi đường đường là Trận Pháp Sư cửu phẩm, tới tông môn nào chẳng phải là thượng khách, đâu cần…”

“Không, Đạo Nhất tông mới là chốn dung thân của Trương mỗ.”

“Thế nhưng nếu ngươi gia nhập Đạo Nhất tông, vậy sau này mỗi khi ra tay cũng không có thêm tài nguyên tu luyện nữa.”

“Trong mắt Trương mỗ, tiền tài là rác rưởi.”

“Nhưng gia nhập tông môn, sau này mọi chuyện phải lấy tông môn làm đầu, không thể cấu kết với người ngoài làm bậy. Ta nghe nói giao tình của Trương Phong Chủ và Tô Lạc Tinh hình như không tệ, đến lúc đó…”

“Toàn đồn đãi linh tinh, Trương mỗ đâu biết Tô Lạc Tinh gì chứ, rõ ràng là vu oan.”

Lời đã nói tới mức này, cuối cùng Hồng Tôn cũng nở nụ cười:

“Chuyện nhập môn ta sẽ nói với sư huynh, giờ Trương sư huynh cứ đi xem trận pháp trước đi, tới khi ăn cơm tối ta sẽ gọi ngươi.”

“Đa tạ sư đệ.”

“Sư huynh khách khí. Huynh đệ trong nhà hà tất khách khí như thế.”

Xưng hô thay đổi trong chớp mắt, Hồng Tôn nhìn Trương Thiên Trận rời đi mỉm cười: “Tiểu tử, còn tưởng thế nào, không phải cũng vẫn bị ta thu thập sao.”

Tâm tình Hồng Tôn rất tốt, xong chuyện này, cũng coi như giúp Tề Hùng giải quyết được bớt được một tâm bệnh.

Bên kia, Đông Hải Long Cung, sau khi lão Long Vương sắp xếp trong thì ở trong đại điện, kết hợp với đám Yêu Vương của Thủy Tộc trong Đông Hải thành lập liên hệ huyết mạch.

Dù sao Đông Hải xảy ra biến cố lớn như thế, chắc chắn phía Yêu Tộc cũng phải liên kết lại.

“Sao cơ? Đông Hải Long Cung của các ngươi bị công phá?”

Nghe nói Đạo Nhất tông đã sớm phát hiện kế hoạch của Yêu Tộc chúng nó, thậm chí Hồng Tôn và Thanh Thạch còn tự mình chạy tới doanh trại gần biển, nhân dịp Thủy Tộc ra ngoài hành động, họ dẫn người giết vào Đông Hải, công phá Long Cung, chém chết một con Yêu Vương Thủy Tộc.

Hắc Hổ Yêu Vương tức giận nói.

Thủy Tộc này làm ăn cái gì không biết, một đám vô dụng. Ở địa bàn của mình còn bị người của Đạo Nhất tông công phá, quả thực không hợp thói thường.

Thấy Hắc Hổ Yêu Vương gầm lên như thế, sắc mặt lão Long Vương vẫn như thường tuy rằng ảnh mắt có âm trầm hơn trước nhưng dáng vẻ đầy từ tin.

Lão không vui liếc mắt nhìn Hắc Hổ Yêu Vương, bình tĩnh mở miệng:

“Có gì đáng ngạc nhiên, Thủy Tộc ta có tới hàng tỷ yêu dân, chỉ công phá một cái Long Cung, giết chừng mấy trăm vạn thủy tộc có là gì đâu.”

Lão Long Vương nói xong, một đám Yêu Vương Yêu Tộc của Hổ Lĩnh, Viên Sơn đồng loạt rơi vào im lặng, đưa ánh mắt cổ quái nhìn về phía lão Long Vương, nhất là đám Yêu Vương Hổ Lĩnh.

Lão Long Vương phải mang tâm tính thế nào mới có thể nói ra được lời như vậy chứ?

Hơn nữa, nếu chúng nó nhớ không lầm, trước kia lão Long Vương từng nói qua bị đệ tử Trần Kiếm Phong giết mất ba mươi vạn thủy tộc rồi.

Ngươi nói ba mươi vạn là số lượng nhỏ, hiện giờ lên tới cả trăm vạn, giết hẳn vào nhà ngươi rồi, ngươi vẫn còn bảo là việc nhỏ.

Hơn nữa, năm tên con trai của ngươi không phải bị đoàn diệt cả rồi hả?

Đã đến mức như vậy rồi còn không sao cả, vậy phải thế nào nữa thì mới có sao?

Lão Long Vương đối diện với sự im lặng của đám Yêu Vương, không mấy để ý mà càng thêm tự tin nói:

“Yên Tâm, tuy rằng lần này Đạo Nhất tông chiếm được chút lời nhỏ, nhưng bổn vương sớm đã nhìn thấy hết thảy. Hôm nay ta liên hệ chư vị là muốn điều chỉnh một chút về kế hoạch tiếp theo. Những chuyện lúc trước không ảnh hưởng chút nào, thắng lợi cuối cùng vẫn thuộc về Yêu Tộc chúng ta.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right