Chương 180: Đây Là Chạy Đến Đây Để Viện Trợ Ư?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,390 lượt đọc

Chương 180: Đây Là Chạy Đến Đây Để Viện Trợ Ư?

Sinh tử hữu mệnh, phú quý tại thiên, đối mặt với sự nguy hiểm của doanh trại gần biển, cuối cùng Tề Hùng đã quyết định rút thăm.

Nói xong, ánh mắt của hắn đảo qua tất cả phong chủ có mặt ở đây, hắn trầm giọng nói.

“Ta biết lần này doanh trại gần biển có rất nhiều nguy hiểm, nhưng ta cũng muốn nói cho ngươi biết, đây là chuyện khó tránh khỏi, không có cách nào tránh được.”

“Dù sao Đạo Nhất tông đứng đầu chính đạo của Đông Châu, nên có trách nhiệm bảo vệ Đông Châu. Các bậc tiền bối của môn phái cũng vì Đông Châu mà chiến đấu đẫm máu, cũng từng gục ngã dưới móng vuốt sắc bén của yêu tộc.”

“Bây giờ Yêu tộc có ý định khơi mào chiến tranh lần nữa giữa hai tộc, gặp phải tình huống như vậy, Đạo Nhất tông ta sẽ xông lên trước, cho dù phải chết, ta cũng sẽ không để Yêu tộc tổn thương một người trong tộc của ta.”

“Một lát nữa ai rút trúng thăm máu, ta mặc kệ kết quả cuối cùng ra sao, trận pháp có bị phá hay không, ta chỉ có một yêu cầu, cho dù chỉ còn lại một người cuối cùng, cũng không được để thủy tộc đột phá doanh trại nửa bước.”

“Sư đệ, chuẩn bị một chút đi.”

Cuối cùng, Tề Hùng đã chỉ thị cho Đại trưởng lão Ngô Thọ, Ngô Thọ nghe xong gật đầu đi chuẩn bị rút thăm.

Nhưng vào lúc này, Bách Hoa Tiên Tử đột nhiên đứng dậy nói.

“Đại sư huynh, để Ngọc Nữ Phong ta đi.”

Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều sửng sốt, mọi người đều nhìn về phía Bách Hoa Tiên Tử, đối mặt với những cái nhìn chăm chú của mọi người, Bách Hoa Tiên Tử nói rất bình tĩnh.

“Không cần rút thăm. So với Thần Kiếm Phong của sư huynh Hồng Tôn, họ đã canh giữ doanh trại gần biển. Họ không còn lựa chọn nào khác. Cùng là đệ tử của Đạo Nhất tông, Ngọc Nữ Phong ta không sợ trận chiến này.”

Nghe được lời nói của Bách Hoa Tiên Tử, Tề Hùng nhìn chằm chằm nàng, một lúc lâu sau hắn mới trầm giọng nói.

“Được, Bách Hoa sư muội ở lại, những người khác giải tán, tất cả về chuẩn bị sẵn sàng và xuất phát theo kế hoạch.”

Sau khi bảo mọi người rời đi, Tề Hùng dẫn Bách Hoa Tiên Tử đến động phủ, bên cạnh hắn chỉ có một mình Ngô Thọ.

Sau khi ba người ngồi xuống, Tề Hùng giải thích cho Bách Hoa Tiên Tử.

“Sư muội, tình huống hiện tại của doanh trại gần biển vẫn không rõ. Trương Thiên Trận nói hắn có thể ổn định trận pháp, nhưng vi huynh lo lắng Thủy tộc còn có hậu thủ trợ giúp, cho nên đành phải phái người chi viện tiền tuyến.”

“Sau khi dẫn các đệ tử của Ngọc Nữ Phong đến doanh trại gần biển, ngươi có thể cầm lệnh bài trong tay tiến vào trận pháp. Về phần trưởng lão và chấp sự của Ngọc Nữ Phong, hãy để bọn họ ở bên ngoài trận pháp cùng với trưởng lão Thần kiếm Phong.”

“Nếu trận pháp không bị phá vỡ thì không cần lo lắng, chỉ cần toàn lực ổn định trận pháp là được, nếu như trận pháp bị phá vỡ.”

Nói đến đây, Tề Hùng ngập ngừng một chút, sau đó ánh mắt hắn thay đổi, hắn nghiến răng nói.

“Nếu trận pháp bị phá vỡ, bất kể ngươi và Hồng Tôn sử dụng phương pháp gì cũng phải ngăn chặn Thủy tộc và chờ đợi sự chi viện của Tông môn. Nếu chi viện của Tông môn không đến kịp trong vòng một ngày, hai ngươi không được lui dù chỉ nửa bước.”

Trong trận pháp gần biển chỉ có nhiêu đây lệnh bài, cho nên không thể để tất cả trưởng lão và chấp sự của hai phong tiến vào trận pháp, vì vậy chỉ có thể để một số người vào trước, còn những người khác thì ở bên ngoài trận pháp.

Nghe vậy, Bách Hoa Tiên Tử nhẹ nhàng gật đầu, nàng hiểu ý của sư huynh, cũng biết sẽ xảy ra hậu quả gì nếu trận pháp bị phá vỡ.

Nhưng nàng cũng không quá sợ sệt.

“Yên tâm đi sư huynh, muội hiểu mà.”

“Tốt.”

Tề Hùng gật đầu đáp lại, hắn lập tức lấy Hiển ảnh trận ra liên lạc với Hồng Tôn.

Trận pháp nhanh chóng được kết nối, gương mặt già nua kia lại xuất hiện trong bức màn ánh sáng của trận pháp.

“Sư huynh.”

“Tình hình doanh trại thế nào rồi?”

“Thủy tộc vẫn còn đột phá trận pháp, Trương sư huynh hiện đang bảo trì trận pháp, tạm thời không có gì nguy hiểm.”

“Ta phái Ngọc Nữ Phong tới hỗ trợ các ngươi, hiện tại các ngươi cần cái gì có thể nói cho ta biết, chỉ cần trong môn phái có thì ta sẽ bảo Ngọc Nữ Phong mang tới cho các ngươi.”

“Cái gì kia? Bách Hoa sư muội của Ngọc Nữ Phong?”

Nghe tin Ngọc Nữ Phong đến doanh trại gần biển để hỗ trợ, Hồng Tôn, Triệu Chính Bình và Từ Kiệt ở phía bên kia của trận pháp đều sửng sốt.

Chi viện? Ngọc Nữ Phong chạy đến đây để chi viện ư?

Thấy Hồng Tôn sững sờ, Tề Hùng nói.

“Đây là sự trợ giúp cuối cùng của ta dành cho các ngươi rồi, sau đó doanh trại gần biển chỉ có thể trông cậy vào các ngươi.”

Tề Hùng đương nhiên nói với Hồng Tôn về những thay đổi ở Đông Châu, hắn cũng biết tình hình hiện tại của Đạo Nhất tông.

Nghe vậy, Hồng Tôn cũng không khách khí, hắn mở miệng công phu sư tử.

“Đan dược, phù trận, trận pháp, ám khí, tất cả vũ khí đẳng cấp đều được, càng nhiều càng tốt.”

“Được.”

Lúc này đây, Tề Hùng không chút do dự trực tiếp đồng ý, cuối cùng nói với Hồng Tôn.

“Hồng Tôn.”

“A?”

“Ta không biết Thủy tộc còn có thủ đoạn gì, nhưng nếu trận pháp đã bị phá, ngươi nhất định phải giữ vững cho, cho dù là… Bỏ mình.”

Đối mặt với vẻ mặt nghiêm túc của Tề Hùng, Hồng Tôn gật đầu nói,

“Đại sư huynh yên tâm, có Hồng Tôn ta ở đây, những Thủy tộc này không lên được bờ.”

“Hồng Tôn, tiểu nhân hèn hạ, có bản lĩnh cùng bổn vương đại chiến tám trăm hiệp, chỉ biết đánh lén thì tính là thánh giả nhân tộc gì chứ… .”

Vừa dứt lời, trong màn sáng trận pháp mơ hồ truyền đến từng tiếng mắng chửi.

“Ai đang nói chuyện?”

Hoài nghi hỏi.

“Không có ai a, sư huynh ngươi nghe lầm rồi.”

Mình nghe nhầm sao? Vừa rồi rõ ràng nghe được có người mắng chửi đúng không? Nhưng mà trước mắt Tề Hùng tất nhiên cũng là không có tinh lực tìm hiểu những thứ này, gật gật đầu nói.

“Vậy cứ như vậy đi.”

Hiếm khi không quát lớn Hồng Tôn, sau khi cắt đứt trận pháp, Tề Hùng nhìn về phía Bách Hoa tiên tử.

“Đi đi, Hồng Tôn cần mấy thứ kia, các ngươi có thể mang theo bao nhiêu thì mang theo bấy nhiêu.”

“Được.”

Bách Hoa tiên tử đứng dậy rời đi.

Mà trong doanh trại gần biển, Hồng Tôn vừa mới cắt đứt trận pháp liền mang theo vẻ mặt khó chịu nhìn ra ngoài trận pháp, lão Long Vương bị tức giận chửi ầm lên, cười lạnh nói.

“Mẹ kiếp, sớm muộn gì cũng có một ngày giết chết ngươi.”

Nói xong, liền mang theo vẻ mặt tươi cười đi tới trước mặt Diệp Trường Thanh, mặt già nhăn nheo đều cười thành hoa cúc.

“Hắc hắc, tiểu tử Trường Thanh, ngươi nhìn đầu Yêu Vương này nên làm gì đây?”

Khóe miệng Diệp Trường Thanh co giật, nghe được lời này, sâu kín nói.

“Yêu Vương của tộc Điền Ốc* có thể xào cay, hấp sả, nấu canh, đều được.”

(*) Ốc vặn

(*) Ốc vặn

Mẹ nó đúng là thái quá mà, Thủy tộc người ta bên ngoài trận pháp này có mấy chục Yêu Vương a, như vậy mà các ngươi cũng có bản lĩnh lôi một Yêu Vương về đây.

Vừa rồi, Diệp Trường Thanh đã tận mắt nhìn thấy đám người Hồng Tôn động thủ như thế nào.

Lại nói tiếp, Thanh Thạch không thể không có công, trên người hắn có một kiện pháp bảo, tên là Tỏa Hồn Câu.

Hình dạng có chút giống như một cái móc cây, nhưng nó lại lớn hơn nhiều.

Ngay sáng nay, cũng không biết đám người Hồng Tôn, Thanh Thạch, Triệu Chính Bình, Từ Kiệt nói cái gì.

Chỉ thấy Thanh Thạch cùng Hồng Tôn đi tới lối ra của trận pháp, không có đi ra ngoài, chỉ đứng ở lối ra, một đám Yêu Vương Thủy tộc bắn pháo miệng.

Hai bên ngươi tới ta đi, ân cần chào hỏi tổ tông của nhau.

Vốn tưởng rằng cũng chỉ có như thế, nhưng ai cũng không ngờ tới, trong lúc bất chợt, khi một đám Yêu Vương Thủy tộc không có một chút phòng bị, Thanh Thạch ném ra một cái câu, lúc này liền câu được Yêu Vương nhất tộc Điền Ốc.

Sau đó kéo một cái.

“Tới.”

Không khống chế được, trong nháy mắt tôn Yêu Vương này đã bị kéo về phía cửa trận pháp, mà Hồng Tôn nắm lấy cơ hội, tửu kiếm ra khỏi vỏ, lúc này chính là tất sát một kiếm, đồng thời còn ném ra mấy tấm phù trận cửu phẩm.

Điền Ốc Yêu Vương hoàn toàn không kịp phản ứng đã xảy ra chuyện gì, trong nháy mắt đã bị oanh giết tại chỗ, sau đó lấy thời gian một hơi đã bị kéo vào trận pháp.

Yêu Vương đã chết, tất nhiên là không bị trận pháp hạn chế.

Mọi chuyện đều phát sinh quá nhanh, chờ chúng Yêu Vương phản ứng lại, Điền Ốc Yêu Vương đã rơi vào tay Hồng Tôn.

Toàn bộ quá trình này, trực tiếp khiến cho Diệp Trường Thanh trợn mắt há hốc mồm.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right