Chương 181: Trúng Kế
Những động tác liên tục kia cực kỳ trơn tru, dù sao từ đầu tới cuối đám Yêu Vương chưa kịp phản ứng, Điền Ốc Yêu Vương đã rơi vào tay Hồng Tôn.
Bên ngoài trận pháp, đám Yêu Vương tức muốn điên rồi. Mười mấy con Yêu Vương bọn chúng ở ngay chỗ này thế mà chỉ có thể trơ mắt nhìn đồng loại của mình bị giết hại.
Nhất là những Yêu Vương khác của tộc Điền Ốc(*), hai mắt chúng đỏ bừng, miệng gào thét liên tục.
“Phu nhân, ngươi chết thảm quá…”
Vừa mới nó còn đang nói chuyện ở đây, soạt một cái đã chết cứng ngắc rồi. Một Yêu Vương lớn như thế nói chết là chết rồi.
Hơn nữa, nó còn có cả đôi rồi cơ.
Nhưng mà trước mắt, đám người Hồng Tôn không để ý những thứ này, từng người họ vây quanh thi thể của Điền Ốc Yêu Vương, bàn bạc xem nên ăn như thế nào.
“Theo ta thấy nên mang xào cay, ăn chung với cơm.”
“Vớ vẩn, nguyên liệu nấu ăn tốt như thế phải nấu canh mới ngon.”
“Hay là kho tàu?”
“Cũng được, nhưng hôm qua chúng ta mới ăn thịt Giao Long kho tàu xong, hôm nay còn ăn được nữa sao?”
Cuối cùng, trải qua một hồi bàn bạc kỹ lưỡng của mọi người, vẫn quyết định mang nó đi xào cay, thỉnh thoảng thay đổi khẩu vị cũng tốt.
“Trường Thanh sư đệ, xử lý ngay ở đây đi, không cần mang về doanh trại gần biển làm gì cho phiền toái.”
Bàn bạc ra kết quả, Từ Kiệt mỉm cười nói với Diệp Trường Thanh.
Diệp Trường Thanh nghe vậy mới đầu còn chưa kịp phản ứng. Hắn nhìn đám Yêu Vương bên ngoài trận pháp trong lòng tự nhủ, ngay ở đây sao? Định ăn ngay trước mặt một đám Yêu Vương?
“Sư huynh chắc chắn chứ?”
“Đương nhiên, dù sao có trận pháp ngăn cản, không cần lo lắng.”
Đúng là mấy ngày nay đám đệ tử Thần Kiếm Phong đã tụ tập tới biên giới trận pháp, dù sao lúc nào cũng phải đề phòng Thủy Tộc, đi qua đi lại về doanh trại cũng là phiền toán.
Vì chăm sóc cho mọi người, Diệp Trường Thanh cũng dọn hết công cụ, gia vị dùng để nấu ăn đến đây, nếu muốn nấu cơm ở đây cũng không có vấn đề gì.
Chẳng qua giết Yêu Vương nhà người ta để ăn ngay trước mặt người ta có phải ngông cuồng hơi quá rồi không? Thủy Tộc sẽ không phát điên sao?
Chẳng qua sau khi Hồng Tôn giải thích, Diệp Trường Thanh đã hiểu rõ ý tưởng của mọi người.
Ánh mắt hắn nhìn Hồng Tôn, Thanh Thạch đầy phức tạp, quả nhiên không có xấu nhất chỉ có xấu hơn.
Nhưng dù sao Hồng Tôn cũng lên tiếng, Diệp Trường Thanh cũng không nói thêm gì nữa, bắt đầu xử lý nguyên liệu nấu ăn - con Yêu Vương trước mặt.
Mà bên ngoài trận pháp, Hùng Ốc Vương đang tức giận mắng to, nhìn thấy Diệp Diệp Trường Thanh cầm dao phay đi về phía phối ngẫu của mình thì ánh mắt càng ngày càng đỏ, thậm chí không nhịn được run rẩy nói:
“Ngươi định làm gì? Ngươi muốn gì? Bỏ đao xuống! Bỏ đao xuống cho ta…”
Dao phay cắt thoăn thoắt, hắn nhìn Diệp Trường Thanh thành thạo xử lý nguyên liệu nấu ăn cảm thấy cả người mình căng cứng.
Không chỉ riêng Hùng Ốc Vương, các Yêu Vương Khác cũng trừng muốn nứt con mắt.
Đây là định làm gì? Vì sao còn phải tách bỏ? Hơn nữa, ngươi đang đào cái gì?
Mãi đến tận khi Diệp Trường Thanh bưng nồi nước lên bếp, một cái nồi siêu to khổng lồ, hắn không nói gì ném thẳng Đồng Ốc Vương vào trong.
“Bọn hắn muốn nấu cơm ăn?”
Có Yêu Vương nhìn tới đây thì vô ý mở miệng nói ra. Trong nhất thời, đám Yêu Vương ngây ngẩn cả người.
Mẹ kiếp, chúng coi Thủy Tộc bọn nó thành đồ ăn thật sao?
Tuy rằng trong nhân tộc, chuyện coi yêu thú là đồ ăn cũng phải mới lạ. Đa phần nguyên liệu nấu ăn của con người đều tới từ trên cơ thể yêu thú.
Thế nhưng các ngươi có thể che dấu một chút được không? Chứ sao lại giết Yêu Vương nhà chúng ta ngay trước mặt chúng ta sau đó không thèm kiếng kỵ gì cứ thế mang ra nấu lên?
Có phải hay không nấu xong rồi còn muốn mời chúng ta nếm thử?
Phối ngẫu của người ta còn ở ngay đây này, các ngươi là súc sinh sao?
Về phần Hùng Ốc Vương, lúc nãy đã gạt các Yêu Vương bên cạnh ra, xông thẳng tới chỗ trận pháp.
“Bổn vương giết chết các ngươi.”
Hắn tức giận hét lớn, có Yêu Vương thấy thế thì cau mày, cứ cảm giác có chuyện gì không ổn.
Nhưng đám Hồng Tôn trông thấy Hùng Ốc Vương bọt tới không những không sợ mà còn lấy làm mừng, ngay cả Diệp Trường Thanh đang nấu cơm cũng lắc đầu.
Đã đến mức này rồi, sao đám Thủy Tộc các ngươi không quay về đi, sao phải tới phá cái trận pháp nát này làm gì? Sao phải tới trêu chọc Thần Kiếm Phong làm gì? Haiz…
Hắn bất đắc dĩ thờ dài. Giọng Từ Kiệt đã vang lên ở lối vào.
“Trúng kế, trúng kế, khà khà, nó trúng kế.”
Hả?
Giọng của hắn rất lớn, dưới cái nhìn nghi hoặc của đám Yêu Vương, cái móc quen thuộc kia lại được ném ra từ trong tay Thanh Thạch lần nữa.
Hùng Ốc Vương thất thế thì giật mình, quay người muốn chạy trốn. Nhưng bây giờ nó muốn chạy đã muộn.
Chiếc móc chuẩn xác móc vào thân thể Hùng Ốc Vương, một lực kéo thật lớn kéo nó vào trong trận pháp tới chỗ Hồng Tôn.
“Long Vương cứu ta…”
Luống cuống, nó luống cuồng hoàn toàn. Xem ra đám người kia cố tình chọc giận nó, dẫn nó mắc câu.
Lũ Yêu Hương trông thấy Hùng Ốc Vương cũng mắc câu rồi dồn dập muốn ra tay cứu viện, chí tiếc tất cả đã muộn.
“Khà khà, lại một con nữa. Chết!”
Ánh kiếm hiện lên, phù triện kích phát, tia sáng đầy trời. Sau đó, thi thể Hùng Ốc Vương giống hệt phối ngẫu của nó lẳng lặng nằm trong trận pháp.
Đám Yêu Vương bên ngoài đứng nhìn hoàn toàn bùng nổ:
“Hèn hạ, tiểu nhân hèn hạ.”
“Thủ đoạn ti tiện như thế còn có mặt mũi xưng mình là thủ linh chính đạo, ta nhổ vào.”
“Lão già Hồng Tôn kia, có bản lĩnh đi ra đánh một trận, chỉ biết lén lút đánh lén có bản sự gì!”
Thanh âm giận dữ mắng chửi vang tận trời xanh, sao chúng có thể không tức giận được chứ, từ đầu tới cuối còn chưa được một phút đồng hồ, hai con Yêu Vương cứ thế bị đám người Thần Kiếm Phong ăn ngay trước mặt chúng nó.
Yêu có thể nhẫn nhưng không thể chịu nhục.
Hồng Tôn đối diện với những câu mắng chửi của Thủy Tộc không mấy để ý. Hắn đưa mắt nhìn chúng nó cười khẩy:
“Kêu, kêu nữa đi, sớm muộn có một ngày ăn sạch các ngươi.”
Không giống với lũ Yêu Vương, lão Long Vương không mở miệng mắng chửi. Nhưng không phải vì nó không tức giận, mà là nó tức giận quá mức.
Thân thể run rẩy, hàm răng cắn chặt, móng tay đâm xuyên vào thịt, đã biểu hiện tâm tình của lão Long Vương lúc này.
Đáng chết, những người này quả nhiên đáng chết. Nhất là Hồng Tôn, hèn hạ, vô sỉ, hạ lưu kia, một ngày nào đó bổn vương nhất định nghiền xương hắn thành tro!
Trong lúc lão Long Vương điên cuồng tức giận, một cái truyền âm huyết mạch bay tới từ Hổ Lĩnh.
Lão Long Vương nhìn thấy truyền âm thì nhìn thật kỹ đám người Hồng Tôn một cái sau đó đâm đầu xuống biển, hiển nhiên là trở về xem truyền âm.
Nó cũng chẳng quay về Long Cung, chẳng qua chỉ muốn tránh ánh mắt của đám Hồng Tôn.
Sau khi xuống biển, lão Long Vương cố nén lửa giận trong lòng, liên kết với truyền âm huyết mạch, rất nhanh một màn sáng màu đỏ xuất hiện trước mặt lão Long Vương, bên trong màn sáng là hình ảnh Trí Hổ Yêu Vương và một đám Yêu Vương của Hổ Lĩnh.
“Long Vương, bên Thủy Tộc ngươi thế nào, chúng ta vẫn hành động theo kế hoạch lúc trước đúng không?”
Lão Long Vương nghe vậy âm trầm nghiến răng nói ra:
“Đúng, dựa theo kế hoạch ban đầu động thủ.”
“Ngươi làm sao vậy, sao sắc mặt xấu thế?”
“Không có gì, vừa rồi lão thất phu kia lại dùng quỷ kế giết hại hai Yêu Vương của ta mà thôi, chuyện nhỏ.”