Chương 183: Ồ! Thì Ra Chúng Không Động Đậy Được
Tề Hùng không biết Yêu tộc bên này có thay đổi, hắn dẫn đầu chúng cường giả Đạo Nhất Tông chạy đến khắp nơi ở Đông Châu.
Hơn nữa đối với Nhân tộc bình thường xung quanh chiến trường, cũng đã sớm bắt đầu công việc sơ tán, đưa bọn họ rời xa chiến trường.
Bằng không, một khi những người bình thường không có tu vi này, bị hậu quả của trận chiến làm ảnh hưởng, phỏng chừng sẽ biến mất chỉ trong nháy mắt.
Tại biên giới Đông Châu, lãnh địa của Nhân tộc và Yêu tộc thật ra không phải là một thể thống nhất mà rất là phức tạp, chuyện này cũng dẫn đến một khi đại chiến giữa hai tộc nổ ra, toàn bộ Đông Châu khắp nơi đều là chiến trường.
Bởi vậy Đạo Nhất Tông cần chi viện ở nhiều nơi, hai bên núi tách xa nhau, trong khi Tề Hùng lại dẫn mọi người tiến thẳng đến chiến trường Hổ Lĩnh.
Nhìn từ xa, càng ngày càng có nhiều yêu thú tụ tập tại Hổ Lĩnh, Tề Hùng cau mày nói:
“Mấy con súc sinh này thật sự đang dự định muốn kích động đại chiến giữa hai gia tộc.”
“Việc đến nước này chỉ có thể chiến đấu.”
“Đúng vậy.”
Trận chiến dường như có thể nổ ra bất cứ lúc nào, bên kia, trong Bát Đại Cấm Địa, một số ma tu đang ẩn nấp ở đó, cũng đang chú ý đến thế cục thay đổi của Đông Châu.
Ma tu ở Đông Châu có thể nói là nhân vật mà ai ai cũng la hét đòi đánh, giống như chuột chạy qua đường.
Nguyên nhân chủ yếu chính là vì các công pháp mà họ tu luyện.
Tu tiên chú trọng tư chết, chính là cái mà mọi người gọi là tiên cơ, cho nên không phải mỗi người đều có tư cách tu tiên, thậm chí có thể nói trong một vạn người có khi không có một tư chất nào đạt chuẩn.
Nhưng trường sinh là điều mà mỗi người đều muốn, ai lại chả ham sống lâu hơn một chút chứ.
Mà ma tu chính là được tạo ra như vậy, thông qua một ít bàng môn tả đạo, làm cho người vốn không có thiên phú cũng có thể theo đuổi trường sinh, chẳng qua cái giả phải trả chính là nhập ma.
Phương pháp tu luyện của ma đạo rất tà ác, hút máu người, tế trẻ con, những thứ này chỉ là tình cảnh nhỏ, mỗi lần động một chút là tàn sát hàng loạt thành thị là chuyện bình thường.
Hơn nữa điều đáng sợ nhất của ma đạo là nó có thể ăn mòn lòng người, cho dù là người hiền lành, rơi vào ma đạo rồi cũng sẽ từng bước trở thành một ma đầu.
Vì để đạt mục đích mà không từ thủ đoạn, vì đột phá tu vi, thậm chí có thể lấy đi hàng triệu sinh mạng, chỉ vì giúp cho bản thân thăng cấp.
Bởi vậy cho tới bây giờ, tà đạo và chính đạo luôn xung khắc với nhau, hai bên trải qua vô số trận chiến, cuối cùng chính đạo chiếm thế thượng phong, còn ma đạo đành phải ẩn mình trong bóng tối chờ thời cơ để ra tay.
Mà lúc này, trận chiến sắp bùng nổ giữa hai tộc dường như chính là cơ hội của ma đạo, cho nên rất nhiều ma tu đều chú ý tới trận đại chiến này.
Bát Đại Cấm Địa là một trong số đó, bên trong tòa cung điện màu đen, có vài người mặc áo bào đen đang ngồi vây quanh cùng một chỗ.
“Đại chiến của hai tộc sắp bắt đầu, đây là cơ một ngàn năm có một.”
“Đúng vậy, đến lúc đó khi bọn chúng lưỡng bại câu thương, chúng ta sẽ thừa dịp liền một đao giết chết những kẻ đạo đức giả kia.”
“Khà khà…đại chiến cùng một chỗ, huyết thực sẽ rất nhiều, đến lúc đó tu vi của chúng ta có thể lại tăng lên rồi.”
“Chú ý đến chiến sự cho kỹ, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.”
Những ma tu này dự định lợi dụng nó.
Nói chung, cho dù là chính đạo hay ma đạo, bên phía Nhân tộc đều đang tích cực chuẩn bị để chiến đấu.
Như mọi người đều biết, Yêu tộc đã thay đổi chiến lược từ lâu, lại bày ra một thế trận rất tốt, dáng vẻ giống như bất cứ lúc nào cũng có thể tấn công vậy, nhưng trên thực tế, chúng vốn không hề có ý định ra tay như vậy.
Ít nhất là cho đến khi kết giới gần biển bị phá vỡ, bọn chúng không thể làm gì được.
Hai bên đều theo đuổi suy nghĩ riêng của mình, trong nhất thời bầu không khí ở Đông Châu trở nên vô cùng căng thẳng, mọi người đều cảm nhận được điều này, toàn bộ Đông Châu tựa như bị bao phủ trong mây đen chiến tranh, khiến người ta khó thở.
Tình huống trong doanh trại gần biển thì khác hơn nhiều với Đông Châu.
“Má ơi, món thịt ốc xào cay này ngon quá đi.”
“Rất ngon.”
“Lão thất phu, bỏ vỏ ốc của lão tử xuống.”
“Gì mà vỏ ốc của ngươi, đã nói trước rồi, vỏ ốc này là của ta.”
“Nguyên liệu nấu ăn là do ta ra tay giết, dựa vào đâu mà ngươi nói là của ngươi.”
“Tức cười thật, móc là do ta ném đấy.”
Một đám đệ tử Thần Kiếm Phong ăn quên cả trời đất, Hồng Tôn và Thạch Thanh ăn xong, vì tranh giành vỏ ốc mà cãi nhau túi bụi.
Bầu không khí vô cùng sôi nổi, đương nhiên, tất cả những điều này đều được thiết lập bất chấp những ánh mắt soi mói của chúng Thủy Tộc Yêu Vương bên ngoài trận pháp.
Chúng Thủy Tộc Yêu Vương trơ mắt nhìn Điền Ốc Yêu Vương bị đám đệ tử Thần Kiếm Phong ăn thịt, nếu không phải bị trận pháp ngăn cản, bọn chúng đã không chút do dự lao vào giết chết những con người đó rồi.
Bắt nạt quá, thật sự là bắt nạt quá đáng, huống chi, mùi này thật sự rất thơm.
Mặc dù biết là không nên nhưng các tôn dân Thủy Tộc Yêu Vương ở khoảng cách gần nhất vẫn ngửi được mùi thơm xuyên qua cửa trận pháp.
Trong lúc nhất thời, nước miếng không nhịn được chảy xuống, tức giận đến mấy cái Yêu Vương đều cho chính mình mấy cái miệng lớn.
“Các ngươi làm cái quái gì vậy hả, đó là đồng bạn của các ngươi đấy, sao các ngươi có thể có ý nghĩ như vậy.”
Dưới sự đả kích và dày vò như vậy, các Yêu Vương càng lúc càng tức giận, hai mắt càng đỏ hơn, hồng quang lấp lánh, thế nhưng lại có mấy phần khá giống với đôi mắt đỏ của đệ tử Thần Kiếm Phong.
Diệp Trường Thanh đối với những này Thủy tộc Yêu Vương cũng không xa lạ, dù sao hắn thông qua trận pháp quan sát bọn chúng mấy ngày nay, trong lòng hắn cũng không có ý nghĩ gì.
Trong khi mọi người đang ăn, Diệp Trường Thanh nhàn rỗi bưng một vại trà to đi tới trận pháp, xuyên qua trận pháp nhìn về phía đám Thủy Tộc Yêu Vương hung ác đang nghiến răng nghiến lợi.
Số lượng khá nhiều, chẳng qua chỉ là không thể nào dùng được.
Mà trong số đó có gần hai mươi Tôn Yêu Vương, vẫn đang dùng yêu lực điều khiển cốt đinh phá giải trận pháp.
Diệp Trường Thanh nhìn Yêu Vương điều khiến cốt đinh thì khẽ cau mày, tựa hồ đột nhiên phát hiện cái gì.
Nhắc mới nhớ, kể từ khi những chiếc cốt đinh này xuất hiện, hai mươi Tôn Yêu Vương này đã không hề động đậy.
Cho dù là trước đó đám người Hồng Tôn đã chém đầu hai con Điền Ốc Yêu Vương, chúng cũng không có nhúc nhích, cùng lắm là mở miệng mắng vài câu mà thôi.
Tại sao chúng vẫn không động đậy chứ?
Ánh mắt của Diệp Trường Thanh không tự chủ được mà rơi vào trên mấy cái cốt đinh, những cái cốt đỉnh to lớn này vẫn đang đóng chặt vào trận pháp, yêu lực bao quanh khắp người.
Diệp Trường Thanh nhìn cốt đinh, lại nhìn hai mươi Tôn Yêu Vương, trong lòng hắn dần dần có một ý nghĩ phỏng đoán.
“Trường Thanh sư đệ, nghĩ gì thế?”
Lúc này Từ Kiệt vừa ăn cơm xong, đi tới khoác vai Diệp Trường Thanh cười nói.
Nghe vậy Diệp Trường Thanh không có suy nghĩ nhiều, lập tức đáp.
“Ta đang nghĩ, những cái cốt đinh này tựa hồ không có năng lực tự mình phá trận, nhất định là bị Yêu Vương thao túng, một khi không có Yêu Vương, những cái cốt đinh này hẳn là vô dụng.”
“Không sai, tiểu tử Trường Thanh nói không sai, chuyện này lão phu cũng phát hiện ra.”
Dứt lời, chẳng biết từ lúc nào mà Trương Thiên Trận đã đi tới sau lưng hắn, cười đáp lại, Hồng Tôn và Thạch Thanh cũng ở đó.
“Có điều nếu nếu chiếc cốt đinh này bị Yêu Vương khống chế vậy những Yêu Vương này có thể di chuyển không? Dù sao, trước đây ta chưa bao giờ thấy chúng di chuyển cả, chẳng qua bất kể có xảy ra điều gì cũng không làm gián đoạn sự điều khiển cốt đinh của chúng.”
Hửm?
Mọi người nghe Diệp Trường Thanh phân tích, đều cùng nhau hướng mắt nhìn về hai mươi Tôn Yêu Vương đang điều khiển cốt đinh bên ngoài trận pháp.
Mọi người dường như đang nhớ lại cái gì, ánh mắt dần thay đổi.