Chương 184: Trưởng Lão Thần Kiếm Phong Kích Động

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,377 lượt đọc

Chương 184: Trưởng Lão Thần Kiếm Phong Kích Động

Ánh mắt biến hóa, khóe miệng nhếch lên, nụ cười trở lên biến thái, ánh mắt nổi lên tia sáng đỏ.

Nếu như lúc trước trong mắt một đám Yêu Vương Thủy Tộc hiện lên màu đỏ vì biểu đạt tức giận, thì lúc này này màu đỏ trong mắt mọi người Thần Kiếm Phong mang theo ý nghĩa hoàn toàn khác biết.

Lũ Yêu Vương Thủy Tộc nhận ra sự biến hóa của đám người Thần Kiếm Phong. Cả một đám sững sờ không thôi, bị làm sao vậy? Sao trong chớp mắt khiến yêu như chúng nó cũng hơi sợ đây?

“Bọn người kia bị sao thế?”

“Không biết, tự nhiên mắt đỏ lên.”

“Đâu chỉ mắt đỏ, ngươi nhìn miệng tên kia xem có phải ngoác tới lỗ tai rồi không?”

“Ồ, đúng thật.”

“Không phải mấy tên này mắc bệnh gì chứ?”

Một đám Yêu Vương bị biến hóa của đệ tử Thần Kiếm Phong khiến cho không hiểu gì, không phải mới vừa rồi còn tốt lắm sao? Thế nào mà chớp mắt đã biến thành như vậy.

Các đệ tử Thần Kiếm Phong thì nhìn chằm chằm vào lũ Yêu Vương bên ngoài trận pháp, nhất là mấy con đang khống chế Cốt Đinh, cười khà khà:

“Ai ui, hóa ra các ngươi không cử động được nha.”

“Sao không nói sớm, làm trái tim nhỏ của ta đập thình thịch này.”

“Các ngươi không cử động được, vậy…”

Từng tên đệ tử Thần Kiếm Phong dưới sự dẫn dắt của Hồng Tôn, Thanh Thạch, Trương Thiên Trận nhanh chóng tụ tập ở lối vào. Tỏa Hồn Câu trong tay Thanh Thanh bắt đầu chuyển động xoay tròn lên.

Đám Yêu Vương nhìn cái móc lớn vung vẩy kia mặt đen như đít nồi, các ngươi còn tới nữa sao? Không phải các ngươi vừa ăn cơm xong à?

Các ngươi cứ coi thường Thủy Tộc Đông Hải chúng ta như vậy hả? Mình cần mình lấy, tùy ý làm bậy, muốn làm gì thì làm?

“Hừ các ngươi cho rằng có ích nữa sao? Nói cho các ngươi biết, quá tam ba bận, các ngươi nghĩ Thủy Tộc Đông Hải chúng ta là bọn ngốc sao…”

“Xem móc, đi.”

Một gã Yêu Vương đang tức giận mắng, móc câu trong tay Thanh Thạch đã vung ra, mục tiêu ngắm thẳng một con Yêu Vương đang khống chế Cốt Đinh.

Mấy con Yêu Vương khác thấy thế ngây ra một lúc, sắc mắt biến đối:

“Linh Hà Vương, cẩn thận.”

“A…”

Nó đang điều khiển Cốt Đinh, vừa giật mình một cái thế là yêu lực tán loạn, Cốt Đinh rơi xuống khỏi trận pháp. Còn Linh Hà Vương cũng bị móc câu móc trúng.

“Quay về.”

Một lực kéo mạnh giật về, Linh Hà Vương bị Thanh Thạch kéo về phía trận pháp.

Nó nhìn về chỗ lối vào trận pháp. Được lắm, Hồng Tông đã mài kiếm soàn soạt, trường kiếm trong tay, khóe miệng phát ra tiếng cười khà khà, trong mắt tràn đầy tia sáng màu đỏ.

Linh Hà Vương thấy trong lòng lạnh toát, hoảng sợ hô lớn:

“Long Vương cứu ta.”

Lão Long Vương vừa từ trong biển đi ra đã nghe thấy một tiếng kêu cứu như. Nó nghiêng đầu theo hướng phát ra tiếng kêu, cả thân rồng cứng đờ tại chỗ, lại còn thêm một con nữa?

“Hồng Tôn!”

Theo tiếng gào thét của lão Long Vương, Hồng Tôn giơ tay chém xuống, nguyên liệu nấu ăn từ Yêu Vương tăng thêm 1.

Lão Long Vương lấy tốc độ nhanh nhất xông tới trước mặt lối vào, hai mắt bốc hỏa nhìn xem tất cả:

“Hồng Tôn, bổn vương muốn giết ngươi!”

Bốn con, đã là con Yêu Vương thứ bốn! Các ngươi coi đây là câu cá sao, câu bên trái một con, câu bên phải một con?

Thanh Thạnh nhìn lão Long Vương đầy tức giận vừa suy tư vừa lẩm bẩm:

“Ta câu lão Long Vương này vào đây các ngươi có xử được không?”

Hồng Tôn nghe vậy giống như đánh giá thử quan sát lão Long Vương từ trên xuống dưới khiến nó thấy cả người lạnh toát.

“Chắc là được, ngươi câu nó tới thử xem.”

Lão Long Vương nghe thấy vậy, nó đưa mắt nhìn cái móc câu lớn tỏa ra ánh sáng lành lạnh trên tay Thanh Thạch, thân hình lui ngay ra sau.

Nói đùa cái gì thế, nếu như bị móc trúng có phải nó cũng phải vào trong đại trận nằm sấp hay không?

Lão Long Vương vừa lùi về sau, khí thế của Thủy Tộc nháy mắt giảm xuống.

Đúng là không hợp thói thướng, Thủy Tộc chiếm ưu thế rành rành như thế, từ số lượng tới thực lực, phương diện nào cũng vượt trội hơn Thần Kiếm Phong. Thế nhưng còn chưa có đánh, Thủy Tộc đã có phần tự tan rã rồi.

Về phần tại sao như thế, bằng ánh mắt của mình Diệp Trường Thanh cho ra kết luận, chắc chắn chúng nó thua ở chỉ số thông minh.

Hắn bưng cốc trà lớn xem hết toàn bộ quá trình. Hiện giờ Diệp Trường Thanh có một thắc mắc: đám Thủy Tộc này lấy đâu ra tự tin nói muốn công phá đại trận gần biển này vậy?

Chẳng nhẽ các ngươi không phát hiện phương pháp các ngươi tìm ra có lỗ hổng thật lớn sao?

Lúc phá trận không thể di chuyển, không thể gián đoạn, như vậy còn phá cái mẹ gì nữa? Chẳng phải tới làm bia ngắm sống cho người ta sao.

Còn khoe khoang nói kế hoạch này bàn tính cả trăm năm rồi, một trăm năm các ngươi chỉ nghĩ được cái kế hoạch này thôi hả?

Thậm chí còn vì kế hoạch này mà không tiếc đào mộ tổ tiên mình lên. Diệp Trường Thanh rất muốn hỏi chúng nó một câu, vì sao phải làm vậy?

Dù sao hiện tại đám Yêu Vương điều khiển Cốt Đinh kia không khác gì bia ngắm sống cả. Đối với mọi người của Thần Kiếm Phong mà nói thì chủng quả thực là thịt cá trên thớt.

Đương nhiên, Thủy Tộc cũng có thể lựa chọn rút lui, nhưng như vậy thì chắc chắn không phá được trận pháp rồi.

Không hiểu chúng nó tự đẩy mình vào tình thế như bây giờ là muốn làm gì đây.

Diệp Trường Thanh nhìn hơn mười con Yêu Vương còn lại bên ngoài, nếu như chờ chúng nó phá xong trập pháp, không biết được có mấy con còn sống.

Haiz…

Thấy lại thu hoạch được một con Yêu Vương làm nguyên liệu nấu ăn, mọi người của Thần Kiếm Phong vô cùng vui vẻ.

Mà lúc này, trên con đường tới doanh trại gần biển, các đệ tử Ngọc Nữ Phong ngồi trên tinh hạm bảy thẳng một mạch.

Bách Hoa tiên tử có phần lo lắng tình hình của doanh trại gần biển, nàng không nhịn được thở dài:

“Haiz, không biết Hồng Tôn sư huynh thế nào rồi, tình hình doanh trại có ổn không?”

Đám Triệu Nhu ở bên cạnh nghe vậy không có trả lời, chẳng qua trong lòng đã sớm nghĩ tới:

“Còn thế nào được nữa, thời gian này chắc hắn vừa mới ăn cơm trưa xong đây. Không biết các nàng có thể tới trước lúc bữa tối hay không?”

Một đám Trưởng lão Thần Kiếm Phong cũng có cùng suy nghĩ với mấy đệ tử của Ngọc Nữ Phong.

Lúc trước bọn hắn đã nói với Bách Hoa tiên tử. Nếu như có đủ lệnh bài thì để cho bọn họ tiến vào doanh trại nữa.

Về phần lý do sao? Chẳng phải đơn giản à, bọn họ muốn sát cánh với phong chủ, cho dù chết cũng không từ. Việc này còn khiến Bách Hoa tiên tử cảm động hồi lâu, ngay lập tức đồng ý.

Mà Trưởng lão bên Ngọc Nữ Phong cũng không có ý kiến, việc đi tìm chết này mà cũng có người đoạt, đúng là kỳ quái.

Chỉ có mỗi đám Chấp sự Thần Kiếm Phong là u sầu, bọn hắn cũng muốn đi tới doanh trại nha, nhưng ai bảo không có cách, lệnh bài có mỗi mấy cái như thế làm gì đủ dùng đâu.

Lúc này, một đám Trưởng lão và Chấp sự Ngọc Nữ Phong đang nhìn các Trưởng lão Thần Kiếm Phong đầy khó hiểu.

Đám người này tên nào tên lấy cười tươi như hoa là có chuyện gì?

Này mấy đại ca, bây giờ chúng ta đi chịu chết đấy! Tổng cộng chỉ có người của hai Phong mà phải ngăn cản toàn bộ Thủy Tộc của Đông Hải, trận pháp vừa vỡ, chắc chắn mọi người phải chết hết, các ngươi vui vẻ cái quái gì?

Đi chịu chết cũng có thể mừng rỡ như vậy à? Đúng là lũ có bệnh. Dù sao tất cả Trưởng lão Ngọc Nữ Phong không thể hiểu nổi.

Hơn nữa, đám này còn thỉnh thoảng cười khùng khục thế nào? Khiến họ nổi cả da gà.

Tựa như bây giờ, một đám Trưởng lão Thần Kiếm Phong đang ngồi im như tượng, nhưng thỉnh thoảng mấy tên này lại ngờ nghệch cười một tiếng, quả thực quái dị vô cùng.

“Khà khà..”

“Khà khà…”

“Khà khà…”

Đúng, đúng là như vậy đấy, trong khoảng thuyền thỉnh thoảng lại truyền ra một thanh âm như vậy. Một đám Trưởng lão của Ngọc Nữ Phong chỉ thấy da đầu mình cũng run rẩy theo.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right