Chương 186: Ta Là Một Thục Nữ
Triệu Chính Bình nhìn ánh mắt ngày càng thù địch của Triệu Nhu, hắn theo ngươi năng mà lui về phía sau nửa bước, dường như muốn cách xa nàng một chút, làm cho mình có cảm giác an toàn hơn.
“Sao hả, không phản đối phải không? Vậy…”
“Khoan đã.”
Bản năng cầu sinh khiến Triệu Chính Bình đầu óc quay cuồng nhanh chóng, dưới ánh mắt soi mói lạnh như ngươi của Triệu Nhu, rốt cục, sắc mặt Triệu Chính Bình thay đổi lớn, không thể tin nói.
“Chết tiệt, vừa rồi con tôm bự đó làm sao chui vào miệng của ta được vậy? Nhu muội à, ngươi có thấy không, vừa rồi ngươi có thấy không, con tôm đó vừa vèo một phát đã tự chui vào miệng ta rồi. Thật đáng chết mà, ta còn nghĩ phải để dành cho Nhu muội nữa đó.”
Triệu Nhu nhìn Triệu Chính Bình múa may diễn tả sinh động y như thật, mí mắt nàng điên cuồng giật giật, hắn coi nàng là con ngốc phải không?
“Rõ ràng vừa rồi ngươi dùng tay cầm nó.”
“A, có hả?”
Triệu Chính Bình không ngờ Triệu Nhu lại nói một câu như vậy, nhưng làm có thể đánh bại được hắn chứ? Hăn quay đầu lại, rất nhanh đã có lời giải thích.
“Đúng vậy, vừa rồi ta thật là bắt được nó, ai mà ngờ nó lại chạy vào miệng ta đâu, ta đây chính là vì Nhu muội đấy. Tất cả là tại con tôm chết tiệt kia, chỗ tốt không chạy, lại chạy vào miệng của ta.”
“A.”
Triệu Nhu cười lạnh một tiếng, từ từ rút trường kiếm ra.
“Xin lỗi, nhưng lời giải thích này ta không chấp nhận được.”
“Chờ một chút, Nhu muội, ngươi chờ một chút, ta còn có thể tiếp tục bịa chuyện, à không phải, tiếp tục giải thích, ngươi bình tĩnh một chút.”
“Đi chết đi, đồ chó.”
Một kiếm chém ra, Triệu Chính Bình trong nháy mắt nhảy dựng lên, sau đò không hề do dự chút nào mà quay đầu bỏ chạy, còn Triệu Nhu thì điên cuồng đuổi theo ở phía sau.
Từ Kiệt và Chung Linh đang ngồi ăn mấy thứ linh tinh cách đó không xa, nhìn thấy cảnh này thì gần như là đồng thời gật đầu:
“Tình cảm tốt ghê.”
Hai người nhìn nhau, so với Triệu Chính Bình và Triệu Nhu thì hai người tương đối hòa thuận hơn nhiều.
Theo lời của hai người bọn họ, chính là đánh nhau làm gì, chung sống hòa bình không tốt à, dù sao cũng chỉ là một chút miếng ăn thôi mà, chia cho đồng môn sư huynh đệ thì có sao đâu.
Nhưng nếu ngươi thực sự nghĩ như vậy, thì ngươi quá ngây thơ rồi, với bản tính hay cáu giận của hai người này, làm sao có thể chung sống hòa bình, trong lòng hai người kiềm chế đến hỏng mất.
Quả nhiên, Từ Kiệt đột nhiên ho khan dữ dội, sau đó phun một ngụm máu lên xiên Giao Long trong tay Chung Linh.
Từ Kiệt nhìn xiên Giao Long dính đầy máu, trong lòng hắn cười thầm, huyết tương ta làm từ cây huyết hồng hoa cũng không tệ chứ, thoạt nhìn cứ như nôn ra máu thật vậy, ta không tin ngươi còn có thể ăn.
Chẳng qua ngoài mặt hắn vẫn tỏ vẻ áy náy nói:
“Xin lỗi nha sư muội, mấy ngày nay hoả khí sư huynh hơi cao, thật sự không phải ta cố ý đâu, nếu không ngươi ăn xiên này của ta nhé?”
Nói rồi, Từ Kiệt đưa xiên Giao Long của mình ra, chỉ là xien Giao Long của con hàng này chỉ còn một cục thịt mà thôi, mà Chung Linh người ta thì còn chưa có ăn đâu.
Đổi lại là người khác đoán chừng đúng thật là được rồi, dù sao đều ho ra máu, mà thái độ của Từ Kiệt lại thành khẩn như vậy.
Nhưng Chung Linh là ai chứ? Đối mặt với lời xin lỗi của Từ Kiệt, chỉ thấy Chung Linh khẽ mỉm cười, thuận tay tiếp nhận xiên thịt của Từ Kiệt. Từ Kiệt thấy vậy thì trong lòng mừng như điên, một miếng thịt đổi được cả một xiên thịt, lời to rồi.
Chỉ là Từ Kiệt còn chưa kịp vui vẻ bao lâu, Chung Linh đã nói:
“Sư huynh không cần như thế, sư muội không để ý đâu.”
Nói xong, đầu tiên Chung Linh ăn một miếng từ xiên thịt của Từ Kiệt, tiếp đó không thèm để ý chút nào mà cầm lấy xiên thịt dính đầy “máu tươi” bắt đầu ăn.
Lần này làm Từ Kiệt trực tiếp sững sờ, hắn ngu người nhìn Chung Linh, không thể tin được nói:
“Sư muội….cái này mà ngươi cũng ăn được hả? Ta hộc máu đó.”
Cô nương này khẩu vị nặng thế? Từ Kiệt không ngờ kết quả lại như vậy.
Chung Linh nghe vậy thì nở nụ cười:
“Sư huynh đang nói gì vậy? Không phải đây là mùi của huyết hoa hồng à? Huống chi huyết hoa hồng phối hợp với thịt Giao Long, thực sự có hương vị khác đấy.”
Cô nương này đã sớm nhìn ra rồi, con mẹ nó còn ở đó nhìn hắn diễn trò.
Từ Kiệt nghe vậy, sắc mặt hắn trong nháy mắt tối sầm, cái này gọi là gì, cái này gọi là tự bê đá đập chân mình.
Không những không có ăn được xiên thịt Giao Long của Chung Linh, mà còn tự dâng xiên của mình cho người ta nữa, Từ Kiệt nhất thời không chấp nhận được.
Từ khi nào mà hắn phải chịu một mất mát lớn như vậy hả?
Sau khi bị Chung Linh ra oai như vậy, Từ Kiệt đột ngột đứng dậy, không còn bình dị gần gũi như trước mà tức giận nhìn Chung Linh, nói:
“Sư muội, mỗi người một nửa, đây là giới hạn của ta.”
“Khó mà làm được.”
“Vậy sư huynh chỉ có thể đắc tội rồi.”
Dứt lời hai người dứt khoát động thủ.
Trong doanh trại hoàn toàn hỗn loạn, sau bữa ăn, đệ tử Thần Kiếm phong và đệ tử Ngọc Nữ phong đánh nhau túi bụi.
Mọi người đều hiểu các quy tắc, nếu đúng như vậy thì để xem thực lực như của ngươi như thế nào.
Nhìn đệ tử của mình cùng đệ tử Thần Kiếm Phong vì giành ăn mà đánh nhau, Bách Hoa tiên tử vừa khó hiểu lại vừa tò mò, đồ ăn này thật sự ngon như vậy sao?