Chương 187: Nàng Thật Dịu Dàng

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,864 lượt đọc

Chương 187: Nàng Thật Dịu Dàng

Ngay cả Triệu Nhu, Chung Linh cũng không thể cưỡng lại?

Phải biết rằng đám người Triệu Nhu, Chung Linh thân là đệ tử chân truyền, chắc chắn đã ăn rất nhiều thứ tốt, loại rượu tiên linh quả nào đó, cũng không thấy họ điên cuồng như vậy.

Bách Hoa tiên tử tò mò, bèn đi tới trước mặt ba người Hồng Tôn, Thanh Thạch và Trương Thiên Trận.

Cũng không biết là bởi vì thân phận của ba người, hay là bởi vì thực lực của họ, dù sao cũng không có người dám tới chỗ bọn hắn đoạt đồ ăn, cho nên ba người vẫn còn rất nhiều.

Chỉ là ba người vừa thấy Bách Hoa tiên tử đi tới, trong mắt lập tức hiện lên vẻ kiêng kỵ.

Mấy người khác thì không sao, một cái tát có thể đánh bay được, nhưng Bách Hoa tiên tử lại không giống nhau, đây cũng là nhất tôn có Thánh cảnh tu vi tồn tại, không cùng cấp bậc như mấy tên nhóc con kia.

“Bách Hoa sư muội, ngươi đây là…?”

Hồng Tôn vừa ăn miệng đầy dầu mỡ, vừa hỏi dò, Bách Hoa tiên tử nghe vậy, trước tiên là mỉm cười, sau đó trả lời:

“Nhìn các đệ tử đánh nhau như vậy, ta cũng có chút tò mò đồ ăn ở Thần Kiếm Phong có phải thật sự ngon như vậy hay không.”

Nàng không giấu giếm bất cứ điều gì, có sao nói vậy, chẳng qua không đợi Hồng Tôn đáp lời, Bách Hoa tiên tử đã tự mình cầm lấy một xiên thịt Giao Long.

Nhẹ nhàng từ tốn cắn một miếng, cách ăn hoàn toàn khác xa với ba lão già nát rượu Hồng Tôn.

Nhai kỹ nuốt chậm, như tiểu thư khuê các thông thường.

Bách Hoa tiên tử vẫn luôn như vậy, trong mắt mọi người là ôn nhu đoan chính, tiểu thư khuê các danh giá.

Hồng Tôn thấy lối ăn của Bách Hoa tiên tử như vậy thì thở phào nhẹ nhõm.

Đúng vậy, sao ta lại quên sư muội là một thục nữ chứ, chẳng phải thục nữ khi ăn đều phải chú ý nhai chậm nuốt kỹ, không giống bọn họ.

Nhưng mà hắn chỉ là thả lỏng tâm tình được trong chốc lát, sau khi cắn miếng đầu tiên, ánh mắt Bách Hoa sư muội trong nháy mắt sáng lên, mặc dù không nói nên lời, nhưng tốc độ càng lúc càng nhanh.

Mà nó cũng không ảnh hưởng chút nào đến sự tao nhã của nàng, một đống lớn thịt Giao Long bị ăn sạch, tốc độ cũng không chậm hơn đám người Hồng Tôn.

Ba người Hồng Tôn nhìn thấy một xiên thịt Giao Long bị tiêu diệt sạch sẽ trong nháy mắt thì trợn to mắt.

Thấy Bách Hoa tiên tử lại muốn vươn tay lấy tiếp, Hồng Tôn không nhịn được nữa.

Lúc trước hắn còn nghĩ sư muội là thục nữ, không có khả năng giống mấy lão già họm hẹm bọn hắn vì ăn mà bỏ qua hình tượng.

Nhưng hiện giờ hắn mới biết, người ta có bản lĩnh thật sự.

Nàng có thể ăn vô cùng ưu nhã, mà tốc độ cũng vô cùng nhanh, quả thật là giỏi.

“Sư muội chờ một chút, không phải ngươi nói chỉ nếm thử mùi vị hay sao.”

Hắn không thể để cho nàng ăn hết mất. Chỉ tiếc, Bách Hoa tiên tử nghe thấy lời này của Hồng Tôn thì nụ cười không giảm, giống như bây giờ nàng mới phản ứng lại. Bách Hoa tiên tử cười tủm tỉm, giọng nói nhẹ nhàng:

“À, sư huynh định nói phải tuân theo quy trình đúng không? Sư muội cảm thấy không có vấn đề gì.”

Nói xong, Bách Hoa tiên tử từ tốn rút kiếm ra, vừa rồi nàng nhìn thấy đám đệ tử phải tranh đoạt một hồi mới cướp được đồ ăn. Nàng đoán Hồng Tôn sư huynh cũng có ý vậy rồi.

Nếu như chỉ cần đánh một trận mà nói thì nàng thấy chẳng sao hết, không thành vấn đề.

Chẳng qua Hồng Tôn thấy thế cả người đã tê cứng. Không phải, ta không có ý này mà, ngươi bảo không có vấn đề cái mẹ gì, có vấn đề lớn đấy biết không?

“Sư muội, không phải như vậy, ý của sư huynh là…”

“Ồ, mùi vị không tệ, ta chưa từng nếm thử thử gì ngon như vậy.”

Hắn còn chưa nói xong, Bách Hoa tiên tử lại cầm một xiên thịt khác bắn đầu ăn, tốc độ không giảm tí nào.

Hồng Tôn thấy vậy cả người như kiến bò trên chảo. Thế này là thế nào, vừa chớp mắt một cái đã mất toi hai xiên thịt.

Lúc này hắn cũng mặt kệ, không lảm nhảm nữa, lấy ngay một xiên thịt trên giá bắt đầu ăn. Thanh Thạch, Trương Thiên Trận ở một bên thấy thế cũng không chậm trễ chút nào. Trong lúc nhất thời, bốn người bắt đầu… tranh cướp.

Vốn ban đầu chỉ có ba người mà đã thấy không đủ ăn rồi, hiện giờ có thêm Bách Hoa tiên tử nữa vậy chắc chắn càng không đủ, coi như bọn Hồng Tôn gặp đúng đối thủ rồi.

Từ lúc đệ tử Ngọc Nữ Phong tới, toàn bộ doanh trại rơi vào một mảnh hỗn loạn.

Đám đệ tử tranh ăn tới chết đi sống lại, không để ý tới sắc mặt càng ngày càng đen của đám Yêu Vương bên ngoài trận pháp.

Chúng tức giận tới mức sắp cắn nát hàm răng rồi. Nhưng đồng thời, lũ Yêu Vương cũng nhận ra Ngọc Nữ Phong tới.

“Viện quân của Đạo Nhất tông đến rồi.”

Có Yêu Vương mở miệng nói ra. Lão Long Vương nghe vậy sát ý trùng thiên hỏi một câu:

“Đại quân của chúng ta bao lâu thì tới?”

Lúc trước đại quân của Thủy Tộc đi tới Hải Tây Thành, sau đó Long Cung gặp chuyện không may, Lão Long Vương chỉ có thể dẫn theo một đám Yêu Vương quay về trợ giúp trước.

Kế hoạch đột nhiên cải biến, những Yêu Vương ở lại chỉ có thể dẫn theo đại quân từ Hải Tây Thành chạy về doanh trại gần biển.

Chẳng bởi số lượng đại quân quá nhiều hơn nwuax tu vi cao thấp không giống nhau, nếu tốc độ chậm hơn một chút.

Mặc dù chúng không ngủ không nghỉ cũng cần phải mấy ngày mới chạy tới được.

“Nếu không có chuyện ngoài ý muốn còn cần hai ngày nữa.”

Hai ngày à? Lão Long Vương nghe vậy thì nhìn chằm chằm đám đệ tử Đạo Nhất tông trong trận pháp đầy sát ý, nó ác độc nói:

“Vậy để cho bọn chúng sống lâu hai ngày, đến lúc đó bổn vương phá trận, chúng ta phải để bọn chúng chết không chỗ chôn.”

Hiện giờ không có đại quân nên không phải thời cơ phá trận tốt nhất, vì vậy chúng chỉ có thể nhịn xuống trước.

Hiển nhiên bên phía Thủy Tộc còn có kế hoạch phía sau. Mà ở trong trận pháp, sau một hồi gió cuốn mây tan, tất cả mọi người ai cũng có phần chưa thỏa mãn, thế nhưng hết sạch đồ ăn rồi, mọi người cũng chỉ đành thôi.

Diệp Trường Thanh bưng cốc trà lớn đang nghĩ ngơi, đột nhiên phát hiện có một mỹ phụ đi tới chỗ hắn.

Nàng mặc một bộ váy màu lam nhạt lộ ra dáng vẻ ưu nhã tri thức, nụ cười trên mặt nàng khiến cho mọi người có cảm giác như tắm trong gió xuân.

Diệp Trường Thanh không biết người tới là ai. Mãi tới khi nàng đi tới trước mặt hắn tươi cười nói:

“Ngươi là Diệp Trường Thanh đúng không?”

“Ngươi là?”

“Ta là Phong chủ Ngọc Nữ Phong, vừa rồi ta có nếm thử tay nghề của người. Hương vị rất khá nên cố ý tới đây cảm tạ một câu, đồng thời cũng có ý muốn làm quen với đầu bếp của của Đạo Nhất tông ta.”

Nói xong, nàng còn khom người thi lễ mỗi cái. Động tác ấy phối hợp với nụ cười dịu dàng mang tính tiêu chí của nàng khiến người khác không tự chủ được cảm thấy thật thoải mái. Dù sao thì làm người mà, ai không thích những thứ xinh đẹp chứ?

Chẳng qua Diệp Trường Thanh còn chưa kịp trả lời thì Hồng Tôn đã theo tới phía sau.

“Lời này của sư muội không đúng rồi. Đầu bếp của Đạo Nhất tông gì chứ? Trường Thanh tiểu tử là đệ tử của Thần Kiếm Phong chúng ta.”

“Chẳng lẽ Thần Kiếm Phong không phải của Đạo Nhất tông sao?”

“Phải thì phải, nhưng Trường Thanh tiểu tử không giống vậy. Tóm lại hắn là người của đệ tử Thần Kiếm Phong ta, không liên quan tới Ngọc Nữ Phong của ngươi. Bữa cơm hôm nay nghiêm chỉnh mà nói là Thần Kiếm Phong ta mời Ngọc Nữ Phong các ngươi.”

Lời này của Hồng Tôn có ý rõ ràng, đồ ăn của Thần Kiếm Phong ta, đệ tử Ngọc Nữ Phong các ngươi còn chưa có tư cách tranh cướp đầu.

Vì thế, những bữa cơm sao, Ngọc Nữ Phong các ngươi cứ đứng bên cạnh nhìn xem là được rồi.

Nghe thấy vậy, Bách Hoa tiên tử nghiêng đầu, cười tủm tỉm nhìn Hồng Tôn nói:

“Như vậy sao? Thế để ta liên lạc với đại sư huynh, nói cho hắn biết tình hình gần đây của doanh trại gần biển vậy.”

Hả?

Hồng Tôn nghe vậy, hắn nhìn Bách Hoa tiên tử, cảm giác nụ cười ngọt ngào của nàng có phần thay đổi rồi.

Cũng may xung quanh không có đệ tử của Thần Kiếm Phong, nếu không bọn hắn sẽ thấy cảnh này rất quen thuộc.

Ban đầu trong trận đại chiến bên ngoài doanh trại kia, không phải bọn hắn cũng bị đệ tử Ngọc Nữ Phong uy hiếp như vậy à.

Xem ra đây đúng là cách thức mà Ngọc Nữ Phong các ngươi thích dùng phải không?

Nếu không phải bởi vì bị đệ tử Ngọc Nữ Phong uy hiếp, sao chúng đệ tử Thần Kiếm Phong có thể cam chịu để Ngọc Nữ Phong tới đoạt cơm cùng?

Thấy Hồng Tôn sững sờ tại chỗ, Bách Hoa tiên tử tiếp tục nói, giọng nàng dịu dàng:

“Sư muội không có yêu cầu gì cao, chúng ta cạnh tranh công bằng là được. Chắc sư huynh cũng không muốn để cho những người khác trong tôn môn biết rõ chuyện này phải không”

Hồng Tôn giật nhẹ khóe miệng. Hay, hay lắm, bị ngươi ta bắt thóp điểm yếu là đây chứ đâu.

Hắn không hề có lực chọn nào khác. Mà Diệp Trường Thanh ở bên cạnh nhìn về phía Bách Hoa tiên tử, hắn rất muốn cảm thán một câu: “Nàng dịu dàng quá mất thôi, ngay cả uy hiếp người khác cũng dịu dàng như vậy.”

Hắn không tự chủ được lùi ra sau một bước. Đúng lúc này, Bách Hoa tiên tử quay sang nhìn hắn, thấy được hắn lơ đễnh lùi ra sau như vậy thì cười nói:

“Ta khiến ngươi chán ghét như vậy sao?”

Nói xong, hai mắt đang híp lại của nàng hơi mở ra một chút, nụ cười cũng thay đổi hương vị. Diệp Trường Thanh ngửi được mùi nguy hiểm:

“Không, tuyệt đối không có, tiền bối suy nghĩ nhiều rồi.”

Hắn vội vàng mở miệng giải thích. Bách Hoa tiên tử nghe vậy mới khôi phục lại nụ cười dịu dàng lúc trước.

“Như vậy ngươi không chán ghét ta đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Thế thì tốt.”

Nàng gật đầu cười sau đó quay người rời đi.

Mãi tới khi thấy Bách Hoa tiên tử đi khuất, Diệp Trường Thanh mới thở phào một hơi, biểu cảm tương tự cũng xuất hiện trên người Hồng Tôn, chẳng qua Hồng Tôn có thêm vài phần bất đắc dĩ.

Phía bên kia, thấy Bách Hoa tiên tử quay trở về, đám Triệu Nhu, Chung Linh chỉ cảm thấy có một luồng khí lạnh toát từ trong xương tủy.

Bách Hoa tiên tử dịu dàng hỏi đám đệ tử của mình:

“Có phải các ngươi sớm biết bí mật của Thần Kiếm Phong đúng không?”

“Sư… sư tôn… chúng ta…”

Đối diện với câu hỏi của Bách Hoa tiên tử, mấy người Triệu Nhu, Chung Linh trắng bệch cả mặt. Các nàng ấp úng mãi không nói thành lời. Những đệ tử khác của Ngọc Nữ Phong cũng cúi đầu không dám phát ra tiếng.

Giống như các nàng phải đối diện với thứ gì khủng bố lắm. Nhưng thực tế trước mặt các nàng chỉ có Bách Hoa tiên tử đang cười dịu dàng. Đám đệ tử Thần Kiếm Phong thấy cảnh này thì nghi ngờ không thôi.

“Các nàng bị làm sao vậy?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right