Chương 189: Giết Lên Đạo Nhất Tông
Trong trận pháp, các đệ tử bận rộn khí thế ngất trời. Bên ngoài trận pháp, sắc mặt một đám Yêu Vương Thủy Tộc lạnh băng đầy sát khí.
Về phấn mấy vị Thánh Giả Hồng Tôn, sau khi ăn cơm xong, thấy rảnh rỗi không có việc gì thì lại bắt đầu nghĩ xem có cách nào kiếm thêm vài con Yêu Vương nữa không.
Mấy người đi tới chỗ lối vào trận pháp. Chẳng qua đám Yêu Vương Thủy Tộc vừa nhìn thấy họ thì ngay lập tức… đề phòng.
Những Yêu Vương điều khiển Cốt Đinh thì chạy trốn nhanh như chớp, chẳng quan tâm tới việc phá giải trận pháp nữa.
Từ lúc trước, sau lần thứ nhất chúng nhìn thấy Linh Hà Vương bị Thanh Thạch câu vào doanh trại, lão Long Vương cũng phát hiện phương pháp của chúng nó có khuyết điểm, đó là thành bia ngắm sống.
Vì vậy từ lần đó trở đi, lão Long Vương cũng hiểu ra, lúc đối mặt với bọn Hồng Tôn, không thể chỉ nghĩ tới mỗi chuyện phá trận.
Hơn nữa, những thứ trước mắt này cũng chỉ là khúc nhạc dạo, lão Long Vương cũng không nghĩ dựa vào nhiêu đây có thể phá vỡ đại trận gần biển, muốn phá đại trận vẫn phải dựa vào nó.
Hồng Tôn nhìn đám Yêu Vương Thủy Tộc có lòng phòng bị tăng cao thì nhíu mày nói:
“Càng ngày càng khó kiếm nguyên liệu nấu ăn.”
“Đúng vậy đấy, nguyên liệu nấu ăn cũng học khôn rồi.”
Đám người Hồng Tôn cố chấp muốn bắt Yêu Vương như vậy không phải chỉ vì riêng nguyên liệu nấu ăn, dù sao trước mắt trong doanh trại gần biển không thiếu những thứ này, họ mới giết chừng một triệu Thủy Tộc xong, còn cả đám bị bắt sống nữa, đủ ăn trong một thời gian rất dài.
Sở dĩ bọn họ muốn nghĩ cách tiêu diệt đám Yêu Vương này chủ yếu vẫn là vì chiến sự tiếp sau.
Trước mắt, chênh lệch lớn nhất của hai phương là lực lượng cấp bậc Thánh Giả, Yêu Vương. Nếu như trước lúc trận pháp bị phá, bọn họ có thể chém giết bớt vài con Yêu Vương Thủy Tộc thì đến lúc đó áp lực cũng nhỏ hơn nhiều.
Nhân dịp bây giờ dựa vào ưu thế của trận pháp, bọn họ có thể chiếm hời hơn, nên tất nhiên muốn cho cái hời ấy lớn hơn chút.
Chỉ tiếc, những Thủy Tộc này không ngốc tới mức không biết gì. Sau khi chịu thiệt liên tục, tính cảnh giác của chúng cũng mạnh hơn trước kia nhiều, không dễ dàng mắc phải sai lầm nữa.
Thanh Thạch không tìm được cơ hội quăng móc câu, đám Yêu Vương Thủy Tộc trốn tới chỗ rất xa, lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng ra tay, phòng bị Thanh Thạch đánh lén.
Mấy người Hồng Tôn gặp phải cục diện như vậy cũng không có cách xử lý nào tốt cả.
“Xem ra không có cơ hội nữa.”
“Vẫn phải có một chút, chẳng qua không nhiều lắm. Ta cảm thấy chúng ta có thể thử cách bắt giặc bắt vua trước.”
Bách Hoa tiên tử mở miệng nói ra. Ba người Hồng Tôn nghe vậy thì sững sờ, sau đó ánh mắt của họ không tự giác nhìn về phía lão Long Vương.
Tình hình trước mắt họ muốn móc trúng Yêu Vương nữa rất khó. Nếu đã như vậy thà rằng nghĩ luôn cách móc được lão Long Vương, đấy mới là lựa chọn tốt tốt nhất.
Dù sao chỉ cần họ giết chết lão già này thì bên trong Thủy Tộc sẽ tự đại loạn, đoán chừng đến lúc đó chúng cũng không còn suy nghĩ phá trận nữa.
Như vậy nguy cơ của doanh trại gần biển cứ thế được hóa giải.
Đừng thấy cả ngày bọn Hồng Tôn không lo chính sự, nhưng chiến sự phát sinh thế nào bọn hắn vẫn biết rõ ràng.
Việc cứng đối cứng là hạ sách, để kẻ địch chưa chiến mà lui mới là thượng sách.
“Đúng vậy, ý kiến của sư muội rất hay. Chúng ta cùng nhau cho nó một móc.”
“Được.”
“Không thành vấn đề.”
Mấy người khác cũng không có ý kiến. Trước không bàn tới có thành công hay không, nhưng cũng phải nếm thử một lần cho biết.
Lão Long Vương còn chưa biết nó đã trở thành mục tiêu của mấy người Hồng Tôn. Lúc này nó vẫn còn đang nhớ thương chờ đợi đại quân của mình quay về.
Lão Long Vương lạnh lùng nhìn qua lối vào trận pháp, thấy mấy người Hồng Tôn đang túm tụm bàn tán với nhau thì hừ lạnh:
“Hừ, ngày đại quân của bổn vương đến cũng là ngày giỗ của các ngươi.”
Thời gian hai ngày nhanh chóng trôi qua. Trong hai ngày này đám Hồng Tôn như thay đổi tính nết, không ra tay với đám Yêu Vương Thủy Tộc nữa.
Chẳng qua cũng không phải bọn họ đổi tính, mà mấy người đang bận rộn bàn tính kế hoạch làm sao để câu được lão Long Vương đây.
Không giống với các Yêu Vương khác, bản thân lão Long Vương quan trọng hơn nhiều. Mười con Yêu Vương cộng lại cũng không bằng được một mình lão Long Vương.
Mang theo ý nghĩ muốn làm phải làm cho lớn, đám Hồng Tôn chuẩn bị một kế hoạch đầy đủ kỹ càng, chỉ vì có thể một móc tất trúng.
Cùng lúc ấy, đại quân Thủy Tộc cũng thành công quay trở về doanh trại gần biển. Dưới mặt biển, lão Long Vương nhìn đại quân trước mặt, lòng tự tin quay trở lại.
Doanh trại cần biển chỉ có vỏn vẹn hơn hai vạn đệ tử Đạo Nhất Tông, cấp bậc Thánh Cảnh cũng mới chỉ có bốn người.
Mà nó thì sao, dưới trướng không chỉ có tời trạm vạn ngàn vạn binh lính, ngoài ra còn có mấy chục con Yêu Vương. Cho dù chỉ dẫm đạp cũng đủ dẫm chết bọn tiểu nhân gian trá Đạo Nhất Tông kia.
Đã đến lúc trả lại những khuất nhục chúng nó phải chịu đựng lúc trước.
Lão Long Vương tự tin tràn trề, sau bao ngày nghẹn khuất như vậy cuối cùng cũng tới lượt nó nở mày nở mặt rồi.
“Hừ, lần này ta muốn xem Đạo Nhất Tông các ngươi còn có thủ đoạn gì nữa. Chết, chết hết cho bổn vương, đừng kẻ nào mong chạy thoát.”
Lão Long Vương tự tin cười nói. Trải qua mấy ngày này, nó đã rút ra kinh nghiệm xương máu.
Vì sao lúc trước nó ăn phải nhiều thiệt thòi như thế, còn chẳng phải do Đạo Nhất Tông gian trá hay sao.
Chúng lừa gạt, tối đánh lẽn lão Long Vương mấy nghìn tuổi như nó.
Vì vậy nó chiêm nghiệm ra được muốn giao thủ với Đạo Nhất Tông thì đừng chơi âm mưu quỷ kế gì, cứ đầu tiên phá bỏ trận pháp sau đó giết vào là được.
Về phần những thứ khác, dù Đạo Nhất Tông có nói cái gì cũng không được tin.
Đây là kinh nghiệm lão Long Vương rút ra được sau khi tự thân trải qua. Không cần nói nhảm, trực tiếp đánh.
Mà hiện tại, đúng là lúc xông lên đánh, phá trận rồi chém giết. Không cần để ý những thứ khác, không thể để cho những nhân loại gian trá kia có cơ hội lừa gạt nữa.
Lão Long Vương nghĩ tới đây bắt đầu thi triển truyền âm huyết mạch. Màn sáng màu máu rất kết nối rất nhanh, Trí Hổ Yêu Vương xuất hiện bên trên.
“Làm sao vậy?”
“Bổn vương muốn ra tay, các ngươi chỉ cần ngăn chặn cường giả nhân tộc. Trong vòng một ngày, bổn vương tuyệt đối sẽ san bằng doanh trại gần biển.”
Lão Long Vương lạnh giọng nói ra. Chẳng qua Trí Hổ Yêu Vương nghe vậy trong lòng không tin tưởng lắm.
“Ngươi có nắm chắc không?”
“Chắc chắn trăm phần trăm.”
À… Khóe miệng Trí Hổ Yêu Vương giật giật. Sao lời này khiến nó không có lòng tin chút nào vậy.
Thế nhưng cũng nói tới mức này rồi, không làm cũng không được. Tuy nó cảm thấy lão Long Vương không đáng tin cậu, thế nhưng nó vẫn gật đầu đồng ý.
“Được, chúng ta bên này chuẩn bị ra tay.”
Lão Long Vương thấy thế thỏa mãn gật đầu.
“Trí Hổ, bổn vương đánh giá cao bản lĩnh của ngươi, lúc ngươi còn nhỏ bổn vương đã coi trọng ngươi. Lần này ngươi theo bổn vương suất lĩnh Yêu Tộc ta quật khởi, xưng bá Đông Châu.”
Trí Hổ Yêu Vương nghe được lão Long Vương khen mình không những không thấy mwufng rỡ mà còn lấy làm khó chịu.
Ta có bản lĩnh thì làm được gì? Mấu chốt vẫn phải xem Thủy Tộc các ngươi thế nào. Tự ngươi nhìn xem mấy chuyện gần đây Thủy Tộc làm, ngươi bảo ta tin tưởng các ngươi kiểu gì?
Chẳng qua sắp tới lúc đại chiến, cũng không nên nói ra những lời làm phật lòng nhau, Trí Hổ Yêu Vương chỉ có thể cười gượng ép nói:
“Long Vương uy vĩ, hẹn gặp lại ở Đông Châu.”
“Yên tâm, ngày mai bổn vương sẽ dần bọn ngươi sết vào Đông Châu, thẳng tiến tới Đạo Nhất Tông.”
“Chờ giết đến rồi nói sau.”
Trí Hổ Yêu Vương nhanh chóng cắt đứt liên hệ. Lão Long Vương này ảo tưởng tự tin quá mức khiến nó thấy bó tay rồi.
Sau khi kết thúc trò chuyện, Trí Hổ Yêu Vương nhìn một lượt đám Yêu Vương Hổ Lĩnh, vẻ mặt nó phức tạp nói.
“Lời Long Vương nói các ngươi cũng nghe được rồi.”
“Ừ, nghe được nó nói muốn dẫn chúng ta giết lên Đạo Nhất Tông.”
“Ta muốn hỏi cái này à, mẹ nó nữa, còn nói muốn giết lên Đạo Nhất Tông, chờ đến lúc giết được lên thì nói sau, ta còn muốn giết tới Trung Châu đây. Điều ta muốn hỏi là chúng ta nên làm gì đây, có nên ra tay hay không?”