Chương 190: Ngay Cả Thủy Tổ Nhà Ngươi…

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,551 lượt đọc

Chương 190: Ngay Cả Thủy Tổ Nhà Ngươi…

Trí Hổ cực kỳ không hài lòng với câu trả lời của Hắc Hổ Yêu Vương, chuyện mà ta cố ý hỏi là cái này à? Vậy lời của lão Yêu Vương nói người cũng tin sao?

Tức giận lườm nó, không thể không nói sau khi bị Đạo Nhất tông đánh liên tục mấy lần, Hắc Hổ Yêu Vương có thể nói là mất hết uy nghiêm, địa vị trong Hổ Lĩnh cũng tuột dốc.

Trong mắt lóe lên sự lạnh lẽo, mọi thứ đều do Đạo Nhất tông ban tặng, do hai kẻ gian kia ban tặng.

Người làm công, tiên tử làm việc bổn vương vẫn còn nhớ đây nay, một người cũng không chạy thoát được, cũng sẽ có ngày bổn vương xé sống các ngươi.

Hắc Hổ Yêu Vương tức giận cắn răng, có điều cũng không ai để ý hắn, các Yêu Vương khác đã bắc đầu bàn việc.

Đã giằng co với nhân tộc nhiều này, khoảng thời gian này nhân tộc cũng nổi lên mấy cuộc công kích mang tính thăm dò, nhưng mỗi lần đều dưới sự chỉ huy của Trí Hổ Yêu Vương.

Hổ Lĩnh bọn chúng đồ là địch đến ta chạy, địch chạy ta tiến.

Dù sao thì ta không đánh, nhưng ta cũng không đi, mọi người cứ trơ mắt nhìn như vậy, kể cả chiến trận khác như Viên Sơn cũng thế.

Nhưng bây giờ bên phía lão Yêu Vương sắp ra tay rồi, giờ đánh hay không đánh? Có Yêu Vương lên tiếng nói.

“Chắc chắn phải đánh, nếu không bây giờ dù chúng ta muốn rút thì e là phía nhân tộc cũng sẽ không cho phép.”

“Ừm, không sai, bây giờ doanh trại gần biển tính tới tính lui không quá mấy chục nghìn người, thủy tộc hơn hàng trăm triệu, ngươi dù là một đám lợn cũng có thể công phá trận pháp.”

“Ta cũng cảm thấy thế, lần này chắc lão Yêu Vương kia sẽ không thất bại đâu.”

“Phía chúng ta cầm chân chủ lực của nhân tộc, bên phía lão Yêu Vương một khi công phá được trận pháp thì lao thẳng phía sau nhân tộc, đến lúc đó đánh từ hai bên, nhân tộc chắc chắn sẽ bại trận.”

Tuy nói không tin tưởng lão Yêu Vương, nhưng chúng Yêu Vương vẫn cho rằng chúng phải đánh.

Dẫu sao thì với tình hình hiện tại của doanh trại gần biển, đừng nói là lão Yêu Vương không còn đáng tin nữa, dù để một tên đầu heo lên chỉ huy, chắc hẳn cũng có thể phá giải trận pháp.

Hàng trăm triệu thủy tộc đối phó với hơn mấy chục nghìn đệ tử Đạo Nhất Tộc, lẽ nào còn thất bại được sao? Điều này có thể nào cũng không thể nhỉ.

Cho nên doanh trại gần biển bị phá đã là chuyện ván đã đóng thuyền, mọi chuyện cứ tiến hành theo kế hoạch.

Vả lại dù lão Yêu Vương này có phế đi nữa nhưng tốt xấu cũng là kẻ thống lĩnh thủy tộc nhiều năm như vậy, bản lĩnh thật sự cũng phải có chút ít.

Bây giờ giống như thịt đã đưa đến miệng rồi cũng không thể rớt mất được nhỉ.

Sau một hồi thảo luận, cuối cùng chúng Yêu Vương đưa ra ý chung đó là đánh, ngay cả Trí Hổ cũng gật đầu đồng ý, nghi ngờ trong lòng đã giảm đi rất nhiều.

Đúng vậy, nhìn thế nào cũng không có khả năng thất bại, có gì đáng lo lắng chứ.

Không chỉ Hổ Lĩnh, thoáng cái mấy chiến trận khác như Viên Sơn đều đã quyết định tối nay cùng nhau tấn công, tạo cơ hội cho lão Yêu Vương.

Đồng thời cũng không biết thay đổi bên phía yêu tộc, lúc này chiến trận Hổ Lĩnh, Tề Hùng đang nhìn bản đồ trước mắt, miệng lẩm bẩm một mình.

“Mẹ nó trận đánh này là cái gì chứ.”

Đã mấy ngày rồi hai bên giằng co ở đây, nhưng bây giờ yêu tộc có ý gì? Đánh thì lại không trả, nhân tộc ta đi rồi thì lại chạy.

Không đánh nữa, nó lại để nhiều yêu thú đến trước mặt ngươi, ngươi cũng không dám đi cứ như vậy mà giăng co.

Tề Hùng quả thật đã cạn lời, rốt cuộc những yêu tộc này muốn làm gì? Bày long môn trận à?

Cảm giác không lên không xuống này làm cho Tề Hùng vô cùng khó chịu, muốn đánh thì ngươi phải sảng khoái một tí, không đánh thì cút về Hổ Lĩnh đi, lảng vảng trước mặt ta làm gì?

Chính vào lúc Tề Hùng đang suy nghĩ nên làm thế nào thì Ngô Thọ bước vào.

“Sư huynh, bên phía yêu tộc có động tĩnh rồi, đoán chừng đang muốn tấn công.”

Nghe yêu tộc sắp tấn công, trái lại trong lòng Tề Hùng còn thấy vui mừng, mẹ nó cuối cùng cũng đến rồi.

Lập tức nói với mặt đầy sát khí.

“Được, đến là tốt, mẹ nó lần này ta xử chúng một lượt, để chúng chạy lại cho ta.”

Khuya hôm đó, các nơi ở Đông Châu đều bùng nổ đại chiến, vào giờ phút này đại chiến hai tộc chính thức bắt đầu, dư âm của cuộc chiến khủng bố gần như đã bao phủ cả Đông Châu.

Người bình thường đối mặt với đại chiến như vậy, đương nhiên sẽ kinh hồn bạt vía, đồng thời không ngừng cầu phúc cho các tu sĩ đang chiến đấu anh dũng ở tiền tuyến.

Dẫu sao thì mạng của họ đều nằm trong tay những tu sĩ này, một khi tiền tuyến sa sút, vậy kết cục của những người bình thường như bọn họ cũng có thể tưởng tượng được, sẽ lưu lạc trở thành thức ăn của yêu tộc không còn nghi ngờ gì.

Mỗi lần đại chiến hai tộc bùng phát, bên đau khổ nhất, bên chịu khổ nhất đều là những người bình thường.

Có người lo lắng, đương nhiên cũng có người vui mừng, đám ma tu này biết đại chiến hai tộc bùng phát, ai nấy đều phấn khởi.

Tốt, tốt lắm, đánh hay lắm, đánh càng hăng càng hay, đợi đám danh môn chính phái với đám yêu tộc này cả hai cùng thiệt thì bọn chúng ta thể bước ra nhặt quả.

Cũng chính vì hưng phấn, đám tu ma vốn luôn giấu đầu lòi đuôi, không ngừng ẩn nấp, giờ đây đều bắt đầu không yên phận.

Dường như không hề lo lắng sự vây quét của danh môn chính phái kia, đùa à, bây giờ ngươi thấy đám danh môn chính phái kia còn có sức mà quản bọn họ à?

Cùng lúc đại chiến hai tộc hoàn toàn bùng nổ, trong doanh trại gần biển, đám Hồng Tôn cũng không rảnh rỗi.

Trương Thiên Trận giao từng trận bàn cho Triệu Chính Bình và đám Từ Kiệt rồi nghiêm túc dặn dò.

“Đây là Huyền Trận, sau khi khởi động có thể thay đổi dung mạo của các ngươi, ngày mai đám người các ngươi ngụy trạng thấy mấy lão già bọn ta, để mê hoặc thủy tộc.”

Có thể khiến đám người Triệu Chính Bình ngụy trang thành đám Hồng Tôn cũng không tính là thủ đoạn gì quá cao minh.

Đổi lại là tình huống khác chắc chắn không lừa được Yêu Vương thủy tộc, nhưng bây giờ vì bên trong có mọt đại trận cản lại, trong thời gian ngắn đám Yêu Vương kia cũng không nhìn ra cái gì, chỉ cần không đánh nhau thì chắc chắn không vấn đề.

Nghe dặn dò của Trương Thiên Trận, đám người Triệu Chính Bình đều gật đầu liên tục.

“Nhớ kỹ, đứng yên không cử động là được, đừng ra tay.”

Hồng Tôn không yên tâm nên nhắn nhở lại, đám người Triệu Chính Bình cũng rất mấu chốt không thể bị đoán được.

“Sư tôn yên tâm, những chuyện này đệ tử đã nắm chắc.”

Từ Kiệt vỗ ngực nói, nghe vậy Hồng Tôn liếc nhìn hắn, tức giận nói một câu.

“Vậy cũng đúng, đứa nghịch đồ con quả thật là nắm chắc chuyện lừa gạt này.”

Mọi thứ đã chuẩn bị ổn thỏa, hôm sau dám người Triệu Chính Bình vừa ngụy trang thành bộ dạng đám Hồng Tôn đến trước mắt trận.

Nhưng lúc này lão Yêu Vương lại ra tay trước.

Dưới sự vây quanh của chúng Yêu Vương, lão Yêu Vương tức giận nhìn sang bốn người ‘Hồng Tôn’, ‘Thanh Thạch’ rồi cười khẩy.

“Đám người bỉ ổi của Đạo Nhất tông, ngày chết của các ngươi đến rồi.”

Nói xong quanh người lão Yêu Vương nổi lên yêu lực, sau đó chỉ thấy một bộ xương Giao Long hoàn chỉnh từ dưới nước từ từ bay lên.

Bộ xương vô cùng lớn, che khuất cả bầu trời, phía trên còn không ngừng tản ra khí tức khủng khiếp.

Đám người Thanh Thạch, Hồng Tôn nấp ở chỗ khác thấy vậy thì hoàn toàn ngơ ngác.

“Mẹ nó đây là xương của Thủy tổ Giao Long ư?”

“Ta thật sự không ngờ, ngay cả Thủy tổ nhà mình mà bọn họ cũng không tha.”

“Ác, đúng là quá ác.”

Theo sự xuất hiện của Thủy tổ Giao Long, đám Yêu Vương thủy tộc lần lượt hét lớn.

“Thủy tổ uy vũ.”

“Thủy tổ uy vũ.”

Bộ dạng phấn khích kia, khiến đám Hồng Tôn thấy mà cạn lời, mẹ nó các ngươi vui mừng cái gì, mẹ nó thứ kia chắc hẳn chính là thủy tổ nhà các ngươi a.

Xương thủy tổ nhà mình bị đào ra để phá trận còn hò hét Thủy tổ uy vũ gì chứ? Mẹ nó đúng là không nhìn ra được uy vũ chỗ nào.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right