Chương 201: Ma Tu Rối Loạ
Ma tu mà, lúc chiến đấu dùng chút thủ đoạn âm hiểm xảo trá là chuyện quá bình thường.
Huống chi đám ma tu trước mắt này, bao gồm cả Hoan Hỉ Phật Đà đều đến từ một tông môn ma đạo tên là Hợp Hoan Tông.
Hợp Hoan Tông thành lập ở cấm địa rừng hoa đào của Đông Châu. Lúc trước chúng ở ẩn không ra ngoại, dù có người ra ngoài thám hiểm cũng sẽ che giấu tung tích không dám bại lộ.
Lần này Hợp Hoan Tông xuất thế cũng là bị ép buộc.
Thủ đoạn Hợp Hoan Tông quen dùng nhất là các loại thuốc mê và huyễn thuật.
Vì vậy đám ma tu vừa thấy không có cơ hội phá vòng vây đã nhao nhao rải thuốc mê.
Đây là loại thuốc được Hợp Hoàn Tông đặc biệt phối chế ra, có tác dụng cả với tu sĩ. Đệ tử Đạo Nhất tông trúng phải thuốc mê sẽ nhanh chóng mất đi năng lực chiến đấu.
Lý thuyết là như vậy. Nhưng thực tế, khi đám ma tu bắt đầu rải thuốc mê, đệ tử Đạo Nhất tông chẳng hề sợ hãi chút nào.
Thậm chí ngay cả tránh họ cũng không tránh mà còn xông thẳng tới chém giết.
Đám ma tu Hợp Hoan Tông gặp phải cảnh này chỉ cảm thấy da đầu cũng tê rân. Có sai lầm gì không? Đệ tử Đạo Nhất tông sao có thể lỗ mãng như vậy?
Đây là thuốc mê đó, không phải các ngươi thấy chúng ra rải thuốc mê thì nên tránh tạm trước sao?
Chẳng qua cứ như vậy cũng tốt. Một đám mãng phu như vậy thì không trách được chúng ta rồi.
Dược hiệu vừa phát tác các ngươi chỉ có thể biến thành đám tôm tép yếu đuối mặc người xâu xé.
Chúng ta chỉ cần kiên trì thêm chút nữa, kiên trì tới lúc dược hiệu phát tác là có thể thành công lui ra rồi, thậm chí còn có thể chém giết ngược lại đệ tử Đạo Nhất tông.
Vì thế đám ma tu cắn răng gắng gượng kiên trì tiếp. Nhưng thời gian trôi dần qua, dược hiệu vốn lên phát tác ngay mà giờ qua hơn trăm giây vẫn chưa có dấu hiệu xuất hiện.
Những đệ tử Đạo Nhất tông này vẫn tràn trề sinh khí như trước, càng đánh càng hăng.
“Không đúng.”
Có ma tu của Hợp Hoan Tông cảm giác được bất thường. Bọn họ tận mắt nhìn thấy đệ tử Đạo Nhất tông trúng phải thuốc mê đấy, nhưng sao lại không có việc gì?
Trong lúc đám ma tu phân tâm, đệ tử Đạo Nhất tông chớp lấy cơ hội, từng kiếm chém ra, máu tươi tung tóe. Đám ma tu bị trọng thương trong nháy mắt.
“Tại sao?”
Đám ma tu cảm nhận được đau đớn từ miệng vết thương truyền tới nghĩ mãi vẫn không rõ vì sao thuốc mê không phát huy tác dụng.
Thấy bọn chúng hỏi, đệ tử Đạo Nhất tông thoải mái trả lời, khiến đám ma tu như rơi vào hầm băng.
“À, ngươi hỏi cái này hả, trước đó chúng ta có ăn Tỉnh Thần Đan rồi.”
“?”
Đám ma tu nghe xong muốn điên rồi, nếu các ngươi đã ăn Tỉnh Thần Đan rồi sao không nói sớm!
Quả thực không hợp lẽ thường rồi.
Thấy thuốc mê không có tác dụng, vài nữ ma tu bắt đầu thi triển huyễn thuật.
Đây là công lực giữ nhà của các nàng, trước đây dùng lần nào trúng lần đó.
Từ người trường tới tu sĩ, sức chống cự ở phương diện này đa phần thiên thấp.
Dù sao đàn ông mà, có thành tu sĩ thì cũng không thoát được vòng luẩn quẩn thực sắc tính dã.
Bọn họ thi triển huyễn thuật với đệ tử Thần Kiếm Phong, có không ít người rơi vào trong ảo cảnh.
Chỉ thấy cảnh tượng trước mắt họ phát sinh biến hóa, chiến trường ban đầu biến thành đình đài lầu các.
Bên trong lầu các từng bóng người duyên dáng như ẩn như hiện, ngoài ra còn tiếng đàn du dương câu hồn đoạt phát.
Bên bệ cửa, cô gái nhảy múa mê người không ngừng mời chào người bước vào trong đó.
Hình ảnh vốn nên là như thế. Thực tế đám nữ ma tu cũng nghĩ giống vậy.
Sau khi thi triển huyễn thuật, khóe miệng từng người nhếch lên cười khẩy.
Với các tu sĩ cùng cảnh giới, lần nào các nàng thi triển huyễn thuật cũng thành công.
“Ha ha, dù là đệ tử Đạo Nhất tông thì sao, vẫn không chịu đựng nổi dụ hoặc của phụ nữ…”
Các nàng còn chưa kịp nói hết thì một ánh kiếm hắt lên, trước ngực bị người xỏ xuyên qua.
Tự tin lúc trước tan biến sạch sẽ, các nàng không dám tin nhìn đệ tử Đạo Nhất tông vốn nên ở trong ảo cảnh.
“Sao… ngươi có thể?”
Vì cái gì? Vì cái gì hắn ta không rơi vào ảo cảnh? Trong lòng các nàng chỉ còn toàn thắc mắc ấy. Đệ tử Thần Kiếm Phong cười khẩy một tiếng.
“Lòng ta sớm đã lạnh băng giống như trường kiếm trong tay. Phụ nữ cũng không thể ảnh hưởng tốc độ ăn cơm của chúng ta.”
Chút dụ hoặc ấy trong mắt đệ tử Thần Kiếm Phong còn chẳng bằng da lông của Ngọc Nữ Phong.
Đầu tiên, nữ nhân bên trong ảo cảnh không xinh đẹp bằng đệ tử Ngọc Nữ PHong.
Thứ hai, trong khoảng thời gian này, đệ tử Ngọc Nữ Phong vì ăn cơm cũng thi triển qua bao nhiêu lần mỹ nhân kế.
Ngay cả mỹ nhân kế của đệ tử Ngọc Nữ Phong chúcng ta còn nhẫn tâm cự tuyệt được nói chi là ảo cảnh nho nhỏ của các ngươi rồi.
Các ngươi cho rằng câu “nam tu tâm” trong Thánh Địa là vô ích sao?
Dưới sự rèn luyện của đệ tử Ngọc Nữ Phong, tâm cảnh của đám đệ tử Thần Kiếm Phong đã luyện tới mức lạnh băng cứng rắn như sắt thép. Ít nhất ở trên phương diện nữ sắc này đã sớm miễn nhiễm.
Đồng tử nhanh chóng mất đi sức sống, cho tới tận khi chết những nữ ma tu này vẫn không hiểu được vì sao đám người này có thể lạnh lùng tới vậy.
Thậm chí trước khi chết có nàng còn không cam lòng nhìn đệ tử Thần Kiếm Phong chém giết mình thì thào nói:
“Ngươi…”
“Hả?”
Vốn hắn còn định nghe xem nữ ma tu này còn có di ngôn gì.
“Có phải không cứng được không?”
Một giây sau, nữ ma tu này bị vô số ánh kiếm chia thành mảnh nhỏ, để lại đệ tử Thần Kiếm Phong mang sắc mặt âm trầm đứng tại chỗ. Hắn nhìn cơn mưa máu xung quanh tức giận nói:
“Ngươi mới không cứng được! Cả nhà ngươi không cứng được!
Chiến cuộc diễn biến tới mức này cũng là điều mà đám ma tu không ngờ được. Những cường giả Hợp Hoan Tông đang kịch chiến với các Trưởng Lão Ngọc Nữ Phong chứng kiến đệ tử bên dưới thay phiên chết đi thì sắc mặt càng ngày càng nặng nề.
Thuốc mê vô dụng, huyễn thuật vô dụng, ngay cả ám khí cũng vô cụng nốt. Tất cả thủ đoạn của họ bị Đạo Nhất tông phá bỏ dễ dàng, hơn nữa còn không tốn chút sức nào.
Chuyện này quả thật không hợp lẽ thường, sao có cảm giác đệ tử Đạo Nhất tông còn am hiểu những thứ này hơn bọn họ thế?
Cường giả ma tu đưa mắt nhìn nhau, trong lòng có cùng một suy nghĩ.
“Đám đệ tử Đạo Nhất tông này có khác thường.”
“Ta cũng cảm thấy thế.”
Đây là lời nói thật lòng. Trước đây bọn họ cũng từng giao thủ với Đại Nhất Tông, thế nhưng đệ tử Đạo Nhất tông như thế nào chứ, thẳng thắn bộc trực, chính khí lăng thiên.
Cho dù lúc đối chiến với người khác cũng quanh minh chính đại, đường đường chính chính.
Nhưng hiện tại hoàn toàn khác biệt.
Từng tên một tính chó không được. Ma tu bọn họ dùng thuốc mê, đám đệ tử Thần Kiếm Phong này không những ăn vào Tỉnh Thần Đan trước mà cũng trở tay rắc chút bột thuốc đáp trả.
“Khà khà, các ngươi cho rằng thủ đoạn tương tự có công dụng với bọn ta sao? Bọn ta đường đường là đệ tử Hợp Hoan Tông.”
Đệ tử Đạo Nhât Tông ăn Tỉnh Thần Đan rồi, chẳng nhẽ bọn hắn cũng không biết ăn đan sao?
Tiếng cười vừa mới chấm dứt thì tên kia cũng cảm thấy dưới bụng đau đớn kích liệt, sau đó hắn phun ngay ra một ngụm máu lớn:
“Các ngươi…”
“Ai bảo chúng ta dùng thuốc mê chứ? Đây là Hóa Tâm Tán, một loại kịch độc, Tỉnh Thần Đan vô dụng thôi.”
Lập tức tên ma tu này cứ thế không cam lòng ngã xuống. Một đám cường giả bên phía ma tu thấy cảnh này thì cau mày càng chặt, những người này là đệ tử Đạo Nhất tông thật sao?
Chúng ta là ma tu mà cũng chỉ dám dùng thuốc mê, các ngươi vừa ra tay đã là Hóa Tâm Tán không thấy quá đáng sao?
Về sau đủ loại đánh len, vây công, đâm sau lưng cũng được trình diện, dáng vẻ đệ tử Đạo Nhất tông làm mấy việc ấy vô cùng thành thạo.
Tóm lại chỉ có một câu, hễ là thủ đoạn có thể giết ngươi, chỉ có thứ các ngươi không tưởng tượng ra nổi, không có thứ đệ tử Đạo Nhất tông không làm được.
Vì vậy đám ma tu càng đánh càng mơ màng, càng đánh càng không có lòng tin.