Chương 202: Ta Đánh Nhau Rất Khá
Cuộc chiến phát triển khác hoàn toàn tưởng tượng của đám ma tu.
Lúc trước, chúng dựa vào thủ đoạn bỉ ổi đâm lén khiến đệ tử chính đạo chịu thiệt.
Thế nhưng lúc này khi phải đối mặt với đệ tử Đạo Nhất tông, đám ma tu phát hiện, những thủ đoạn cũ của chúng không có tác dụng gì.
Mà ngược lại, đệ tử Đạo Nhất tông lại có đủ loại thủ đoạn khiến chúng xem tới ngây người.
Hiện giờ, chỗ chiến đấu giằng co duy nhất còn lại cũng chỉ có tất cả các Trưởng Lão của Ngọc Nữ Phong và một đám cường giả ma tu.
Hơn nữa, những Trưởng Lão Ngọc Nữ Phong này mới là bình thường hơn đám đệ tử kia, giống như danh môn chính phải.
Quả thật quái lạ quá rồi.
Về phần lối vào trận pháp, đám đệ tử ăn cơm xong nhìn thế cuộc nghiêng về một bên, từng người mở miệng nói:
“Hình như không cần chúng ta ra tay nữa.”
“Ngươi không ra tay cũng không ai bảo gì.”
“Thôi, coi như xong đi, chúng bị đánh tàn phế hết rồi, bọn ta xông lên cũng không có ý nghĩa.”
“Nhưng mà bên chỗ các vị Trưởng Lão Ngọc Nữ Phong đó…”
Có đệ tử nhìn các Trưởng Lão Ngọc Nữ Phong vẫn chưa phân ra thắng bại.
Phong cách chiến đấu của các nàng vẫn giống như trước đây, thẳng tiến thẳng lùi. Trong mắt đệ tử Thần Kiếm Phong, quả thật không có gì thay đổi.
Lúc đối diện với thủ đoạn của đám ma tu, tuy rằng phong cách chiến đấu ấy không chịu thiệt nhưng cũng không chiếm được chút lợi nào.
Các đệ tử bên dưới thì khác hoàn toàn, không quanh co vòng vèo đánh đám ma tu nằm sấp không dám hó hé gì.
Thời điểm mọi người đang ở đây quan sát cuộc chiến, không ai ngờ tới nơi vốn không có vấn đề lại xảy ra vấn đề rất lớn.
Tất cả chỉ nghe được một tiếng nổ mạnh truyền ra. Nơi chiến đấu của Hồng Tôn và Hoan Hỉ Phật Đà đất cát nổi lên bốn phía, một bóng người bay ngược mà ra, trong miệng phun ra máu tươi.
Người bị đánh bay này không phải Hoan Hỉ Phật Đà mà là Hồng Tôn.
Các đệ tử thấy cảnh tượng như vậy sững sờ tại chỗ. Sao có thể như vậy được, lấy thực lực của Hồng Tôn muốn hành hung Hoan Hỉ Phật Đà không phải chuyện dễ như trở bàn tay sao? Chuyện này là như thế nào?
Bóng người bay ngược ra vài trăm thước, cho tới khi đập mạnh vào màn sáng trận pháp. Lúc này Hồng Tôn mới miễn cưỡng dừng lại được.
Bụi mù trước đó tản đi, thân hình Hoan Hỉ Phật Đà mưới dần hiển lộ trước mắt mọi người.
“Ôi trời đất quỷ thần ơi, đây là thứ gì vậy?”
Đám đệ tử nhìn thấy Hoan Hỉ Phật Đà lúc này thì mắt trợn tròn, mồm há hốc.
Cũng không thể trách bọn hắn được, bởi vì lúc này Hoan Hỉ Phật Đà quả thật… có phần biến thái quá…
Thân hình hắn tăng cao hơn mười mét, toàn thân chỉ đầy cơ bắp, còn mọc thêm bộ lông dài màu đen nhìn qua hệt như quái vật lai giống giữa con người và đám Viên Hầu.
Hai mắt đỏ tươi của hắn tản ra sát khí nồng đậm nhìn chằm chằm vào Hồng Tôn, Hoan Hỉ Phật Đà tức giận quát lớn:
“Thế nào? Ngươi cho rằng ta bây giờ còn giống với ta lúc trước sao? Hiện giờ ta đánh nhau rất khá.”
Năm đó hắn bị Hồng Tôn đuổi giết mấy vạn năm, chém mất một tay. Đây là mối hận bi thống mà Hoan Hỉ Phật Đà không tài nào quên được.
Và bây giờ, hắn có thể chính diện đánh lui Hồng Tôn, chiếm được thượng phong, khỏi phải nói tâm tình tốt đẹp tới đâu.
Hồng Tôn thấy vậy thì chỉ bình tĩnh lau vết máu trên miệng, lạnh nhạt nói:
“Ngươi dung hợp huyết mạch Yêu Tộc đúng không?”
Ma tu có thể thông qua một vài phương pháp đặc thù dung hợp huyết mạch Yêu Thú, biến thành quái vật người không ra người, yêu không ra yêu, tăng cường thực lực bản thân, nhất là trên phương diện thân thể.
Thế nhưng phương pháp này cũng cực kỳ nguy hiểm, dù sao Nhân Tộc và Yêu Tộc vốn như nước với lửa. Bởi vậy nếu muốn có được lực lượng của cả hai tộc, độ khó không hề đơn giản
Đây là một lần đặt cược, nếu thắng sẽ trở lên càng mạnh hơn nữa, nếu thua vậy ngay cả mạng sống cũng còn.
Hồng Tôn không nghĩ tới Hoan Hỉ Phật Đà có dũng khí đi thử, hơn nữa hắn còn thành công thật rồi.
Hoan Hỉ Phật Đà không để ý tới chuyện Hồng Tôn nhìn thấu được việc bản thân hắn dung hợp huyết mạch Yêu Tộc. Sở dĩ hắn điên cuồng như vậy còn không phải được Hồng Tôn ban tặng.
Lúc trước, hắn đào thoát được trốn khỏi bàn tay Hồng Tôn. Từ đó Hoan Hỉ Phật Đà lập lời thề đời này phải tự tay chém chết Hồng Tôn, báo một thù chặt tay.
Hắn đạp mạnh chân xuống đất, thân thể phóng thẳng tới chỗ Hồng Tôn, sát khí trong mắt ngập trời.
“Hồng Tôn, chuyện năm đó hôm nay là thời điểm chấm dứt.”
Hắn xuất hiện trước mặt Hồng Tôn trong nháy mắt, đấm thẳng một quyền tới, lực lượng khủng bố đến mức khiến không gian xung quanh cũng vặn vẹo.
Ánh đỏ mãnh liệt, Hồng Tôn thấy vậy không có ý định muốn liều mạng, nhanh chóng thi triển thân pháp chạy trốn, nhanh lẹ tránh được đòn tấn công của Hoan Hỉ Phật Đà.
Đám đệ tứ đứng cách đó không xa nhìn cuộc chiến của hai người trong mắt tràn đầy lo lắng. Cũng không thể trách họ được, bởi vì lúc này Hoan Hỉ Phật Đà có hơi khiến người ta sợ hãi.
“Đại Trưởng Lão, các ngươi không ra tay sao?”
Có đệ tử mở miệng hỏi. Gương mặt Thanh Thạch vẫn ung dung trả lời:
“Các ngươi coi thường Phong Chủ quá.”
Như thể hắn không hề lo lắng tới việc Hồng Tôn sẽ thất bại. Nhưng mà thế cuộc trước mắt cho thấy rõ Hồng Tôn rơi vào hạ phong bị Hoan Hỉ Phật Đà đè lên đành.
Hoan Hỉ Phật Đà tấn công liên tục, tung chiêu hung mãnh. Còn Hồng Tôn ở trước công kích như vũ bão của hắn chỉ có thể dựa vào thân pháp né tránh không ngừng.
Đã tới mức vậy rồi, đám Thanh Thạch còn chưa ra tay giúp đỡ nữa.
Trong nhất thời đám đệ tử cũng không hiểu nổi. Thế nhưng, Hoan Hỉ Phật Đà cũng không thể duy trì thế công liên tục quá lâu.
Sau chừng năm, bảy chiêu, Hoan Hỉ Phật Đà đã bị trận pháp vây khốn lại.
Bốn phía xung quanh không biết xuất hiện sáu cái trận bàn từ lúc nào. Trên mỗi trận bàn có một xích sắt màu đen khóa ở trên người Hoan Hỉ Phật Đà.
Từ tay chân tới thân thể hắn đều bị dây xích màu đen khóa chặt không thể cử động.
Hoan Hỉ Phật Đà ra sức muốn giãy giụa nhưng cuối cùng chỉ tốn công vô ích.
Hồng Tôn đi tưới trước mắt Hoan Hỉ Phật Đà khẽ mỉm cười:
“Ngươi đánh nhau rất khá phải không?”
“Ngươi đánh nhau giỏi thì có tác dụng mẹ gì. Hoàn Hỉ Phật Đà, thời đại thay đổi rồi, bây giờ muốn đánh nhau cần phải động não.”
Hồng Tôn không có đối cứng với Hoan Hỉ Phật Đà không phải bởi vì sợ hắn mà vì đang bận bố trí trận pháp.
Nếu đã có phương pháp thoải mái tốn ít sức hơn vậy sao còn phải đi lên liều mạng nữa?
Có biết vì sao Yêu Tộc ở Đông Châu luôn bị Nhân Tộc áp chế không? Nguyên nhân ở ngay chỗ đó đấy, chỉ có đám mãng phu như Yêu Tộc mới liều mạng chọn lựa đánh chính diện.
Hơn nữa, bây giờ Yêu Tộc cũng bắt đầu khôn ra. Ngay cả Trí Hổ Yêu Vương của Yêu Tộc cũng là một vị Yêu Vương nổi tiếng có trí tuệ.
Nào có ai giống Hoan Hỷ Phật Đà nhà ngươi, vì sức mạnh cơ bắp ngay cả đầu óc cũng không cần.
Quả thật là thực lực hắn có tăng lên chút nhưng lại buông bỏ những thủ đoạn trước đây.
Ma tu mà không biết dùng thuốc mê và ám khí còn phải ma tu không? Vì vậy trong mắt Hồng Tôn, Hoan Hỉ Phật Đà bây giờ càng có thể dễ dàng xử lý hơn.
Tình cảnh trước mắt chẳng phải chứng minh suy nghĩ của hắn rồi sao.
Hoan Hỉ Phật Đà nghe được lời này của Hồng Tôn thì bộc phát lửa giận ngút trời quát lớn:
“Hồng Tôn! Đồ tiểu nhân hèn hạ, ngươi dám vận dụng trận pháp, mượn nhờ ngoại lực thì có tài cán gì. Nếu có bản lĩnh thì thả ta ra…”
Chẳng qua hắn còn chưa nói cong thì bên dưới cũng truyền ra một tiếng hét lớn. Gương mặt Thanh Thạch khiếp sợ nói:
“Ôi mẹ nó, Hắc Tỏa Đại Trận này không phải trận pháp Nhị Cẩu nghiên cứu ra sao? Lão sâu rượu nhà ngươi lấy đâu ra Hắc Tỏa Đại Trận này thế?”
Thanh Thạch với tư cách là đại ca của Trần Vượng - Nhị Cẩu trong lời nói của hắn, hiển nhiên không xa lạ với Hắc Tỏa Đại Trận. Hơn nửa toàn bộ Đông Châu cũng chỉ có Trần Vượng có thể khắc họa ra Hắc Tỏa Đại Trận.