Chương 204: Giọng Nữ Trưởng Thành

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,628 lượt đọc

Chương 204: Giọng Nữ Trưởng Thành

Lần đầu tiên nghe thấy giọng nói này, Từ Kiệt có một cảm giác kỳ quái. Không hề nói quá, đây là thanh âm dễ nghe nhất hắn nghe được từ lúc sinh ra, bởi vậy không nhịn được chờ mong với chủ nhân của thanh âm.

Thế nhưng hắn vừa quay đầu lại thì thấy chủ nhân của giọng nói là một con chó vàng, Từ Kiệt lập tức không chịu nổi.

Vừa rồi bản thân hắn còn có những suy nghĩ bậy bạ với một con chó sao? Từ Kiệt nghĩ tới đây thì không kìm nén nổi sát khí trong lòng, rút kiếm chém tới.

“Cẩu Yêu lớn mật, xem Từ tam công tử ta hôm nay lấy đầu chó trên cổ ngươi thế nào.”

Mũi kiếm hắn vung lên. Con chó vàng đối diện với một kiếm phải chết của Từ Kiệt thì xù lông gào lớn với Diệp Trường thanh.

“Công tử cứu ta, công tử!”

Hả?

Mấy người khác nghe thấy thể cũng đổ dồn mắt nhìn về phía Diệp Trường Thanh, trong đó toàn là thắc mắc.

“Sư đệ biết con chó vàng này?”

Diệp Trường Thanh thấy vậy thì chỉ có thể bất đắc dĩ hô lên:

“Tam sư huynh chậm đã.”

Diệp Trường Thanh đã mở miệng, tuy Từ Kiệt còn tức giận nhưng vẫn dừng tay lại trước.

Con chó vàng thấy nhặt được một mạng lập tức xông thẳng tới chỗ Diệp Trường Thanh, đôi mắt to long lanh ngập nước. Diệp Trường Thanh nhìn nó một cái, bây giờ nó còn biết nói tiếng người, hơn nữa còn là tông giọng nữ trưởng thành, hắn chỉ thấy trên đầu mình có ba vạch đen to đùng.

Nói thật nếu không phải hắn còn nể tình xưa thì Diệp Trường Thanh cũng đã mượn tay Từ Kiệt giết Đại Hoàng rồi.

Đây là con chó chủ nhân lúc trước của thân thể này nuôi, vốn dĩ là nhặt được. Ban đầu con chó này vẫn rất bình thường, thế nhưng càng ngày nó càng quái lạ, còn có cả cái mõm biết nói tiếng người này hơn nữa nó còn là một con chó cái.

Lúc bắt đầu là giọng bé gái, sau đó lớn lên thành giọng loli, đến bây giờ thì biến thành chất giọng nữ đầy trưởng thành quyến rũ.

Cuối cùng vẫn phải nhờ Trưởng Lão trong gia tộc tự mình ra tay kiểm tra mới phát hiện được Đại Hoàng không phải chó thường mà là hỗn chủng của Cẩu Yêu.

Nói trắng ra nó là kết quả của việc Yêu Tộc giao phối với chó hoang bình thường.

Vì vậy Đại Hoàng có thể mở miệng nói tiếng người nhưng không cách nào hóa hình, tu vi cũng thấp không hợp thói thường, dù trải qua nhiều năm như vậy nó vẫn chỉ là một con Bán Yêu, tương đương với Luyện Thể Cảnh của con người.

“Dừng.”

Diệp Trường Thanh thấy nó định nhảy lên người mình vội vàng mở miệng ngăn cản. Đại Hoàng nghe vậy cũng ngoan ngoan vâng lời ngồi xuống trước người Diệp Trường Thanh, thế nhưng mõm chó vẫn kêu gào liên tục.

“Công tử, cuối cùng ta cũng thấy công tử rồi, ta… hu hu hu…”

Nói xong, nước mắt nó chảy xuống ào ào.

Một con chó ở trước mặt ngươi dùng chất giọng nữ trưởng thành kể ra nhớ nhung ngươi ra sao, còn khóc như hoa lê đái vũ, tình cảnh này…

“Ngươi đừng khóc, có gì từ từ nói.”

“Công tử…”

“Câm miệng.”

Giọng nói vô cùng êm tai, nhắm mắt lại quả thật là hưởng thụ. Nhưng vừa mở mắt ra một cái, cảm xúc không còn lại gì rồi.

Đừng nói Diệp Trường Thanh, ngay cả Triệu Chính Bình ở bên cạnh cũng trợn mắt ngoác mồm. Lục Dung và Vương Dao thì đưa tới ánh mắt cổ quái, nhìn Diệp Trường Thanh đầy phức tạp.

“Trường Thanh sư đệ, không phải ngươi…”

Diệp Trường Thanh có thể nuôi một con chó biết nói tiếng người như vậy, không phải hắn có ham mê đặc thù nào chứ?

Hiển nhiên suy nghĩ của hai người càng ngày càng lệch lạc. Sắc mặt Diệp Trường Thanh đen sì:

“Hai vị sư tỷ, tuyệt đối không giống như những gì các ngươi nghĩ đâu. Ta và Đại Hoàng trong sạch thuần khiết, chưa bao giờ đi quá giới hạn.”

Vấn đề này phải được làm sáng tỏ rõ ràng, nếu không sau này truyền đi, Diệp mỗ có quan hệ mập mờ với một con chó chẳng phải hủy hoại cả đời anh danh của Diệp Trường Thanh hắn sao.

Diệp Trường Thanh cố hết sức giái thích. Đại Hoàng thấy thế cũng tốt bụng mở miệng:

“Đúng đấy, ta và công tử chưa từng xảy ra chuyện gì. Tuy rằng công tử nhà ta thích ôm ta đi ngủ, thỉnh thoảng chúng ta cũng tắm chung với nhau, nhưng trừ những việc đó ra thì không còn gì nữa.

Vẻ mặt Lục Dung, Vương Dao và cả Liễu Như Sương càng thêm cổ quái.

Còn Triệu Chính Bình, Từ Kiệt thì nhắm ngay mắt lại, Từ Kiệt còn lẩm bẩm:

“Quả nhiên nhắm mắt lại nghe lời này thật là một loại hưởng thụ.”

“Đúng vậy, nghe thanh âm này rồi tưởng tượng ra một em gái dịu dàng, cả hai kết hợp lại vậy thì đúng là cảm giác tuyệt vời chưa bao giờ thể nghiệm qua.”

Diệp Trường Thanh nghe hai người này nói chuyện, mí mắt giật mạnh.

Nó là một con chó đấy! Các ngươi còn có thể tưởng tượng được sao? Có phải con người nữa không?

Mà ba nàng Liễu Như Sương thấy thế thì như hiểu ra cái gì. Ánh mắt nhìn về Diệp Trường Thanh cũng thay đổi. Lục Dung tỏ vẻ thấu hiểu nói:

“Sư đệ đừng nói nữa, sư tỷ có thể hiểu được, hóa ra đệ yêu thích giọng nói.”

“Ta thích cái mẹ gì!”

Ngươi thấy có ai yêu thích giọng nói mà có thể thích tới trên người một con chó không?

Hơn nữa Diệp Trường Thanh ta, đường đường là thiếu chủ nhà họ DIệp, trong nhà có vạn mẫu ruộng, ta có cần phải làm vậy không?

Diệp Trường Thanh đã không muốn giải thích nữa. Thế mà Đại Hoàng còn ấm ức nói một câu:

“Công tử, ta muốn tắm, cả người bẩn hết rồi.”

Đừng thấy Đại Hoàng là một con chó mà khinh bỉ nó, nó rất thích sạch. Lúc ở nhà mỗi ngày phải tắm một lần.

Chẳng qua dưới tình cảnh này nó mở mõm chó ra nói như vậy, sắc mặt ba người Liễu Như Sương lập tức thay đổi:

“Nếu sư đệ có việc bận vậy chúng ta không quấy rầy nữa. Các ngươi vào trong kia tự giải quyết với nhau là được.”

Diệp Trường Thanh quay đầu nhìn Đại Hoàng, trong mắt mang theo sát ý.

Nghe nói thịt chó ăn rất ngon đúng không?

Đại Hoàng gặp phải cái nhìn đằng đằng sát khí của Diệp Trường Thanh thì lộ ra vẻ mặt xấu hổ, còn tưởng rằng Diệp Trường Thanh muốn ôm nó, ngượng ngùng nói:

“Công tử, Đại Hoàng vừa bẩn vừa hôi không ôm được.”

Ta bảo muốn ôm ngươi à?

“Đại Hoàng.”

“Công tử.”

Một người một chó, bốn mắt nhìn nhau. Trong mắt chó tràn đầy nhung nhớ và thương yêu, trong mắt người lấp đầy sát ý, xấu hổ và giận dữ.

“Cuối cùng ta cũng gặp lại ngươi rồi công tử.”

“Ài, quả thật giọng nói của tiên nữ.”

Từ Kiệt cảm thán.

Chẳng qua, Diệp Trường Thanh nghe được lời cảm khái này giận tới cắn nát hàm răng:

“Đại Hoàng, ta cảm thấy tình nghĩa của chúng ta đến đây chấm dứt được rồi. Nếu có kiếp sau, ngươi nhớ tìm một gia đình khá giả, sau đó thì chớ có học người nói chuyện.”

“Công tử có ý gì?”

“Ta muốn giết chết ngươi.”

Diệp Trường Thanh nói xong rút dao phay đeo bên hông ra, bổ nhào tới như sói như hổ. Đại Hoàng thấy vậy sợ tới mức dựng ngược lông chó. Nó không nghĩ nhiều, vội vàng nghiêng người tránh.

Sau đó, bên ngoài doanh trại bắt đầu trình diễn cảnh một người một chó rượt đuổi nhau.

Kỳ quái ở chỗ, tốc độ Đại Hoàng vô cùng nhanh, tuy nó chỉ là Bán Yêu nhưng cũng không chậm hơn Diệp Trường Thanh có tu vi tới Kim Đan Cảnh viên mãn chút nào

Thân pháp thành thục bực này cũng khiến Diệp Trường Thanh ngây người. Tuyệt đối con chó này có vấn đề!

Cuối cùng, Diệp Trường Thanh vẫn không thể đuổi kịp Đại Hoàng. Hắn há miệng thở hổn hển nhìn Đại Hoàng uể oải thè lưỡi cách đó không xa, yên lặng thu hồi dao phay.

Quả nhiên thứ này là nghiệp chướng! Nhưng dù thế nào thì nó vẫn là con chó hắn nuôi.

Diệp Trường Thanh điều chỉnh lại hơi thở, tức giận quát:

“Ngươi không ở nhà chạy tới doanh trại gần biển này làm gì?”

Đại Hòang nghe vậy như mới kịp phản ứng lại, mặt nó bi thống, giọng nức nở:

“Công tử, trong nhà đã xảy ra chuyện…”

“Ồ, chẳng hay vị mỹ nữ nào đang khóc đấy? Trần mỗ nguyện ý giúp đỡ.”

Đại Hoàng đang nói, Trần Mục từ xa đi tới chưa kịp nhìn thấy con chó kia mà mới vừa nghe được giọng nói đã vội vàng lên tiếng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right