Chương 205: Trong Nhà Xảy Ra Chuyệ
Trần Mục vừa mới tổ chức các sư huynh đệ đi thu xếp ổn thỏa cho những dân chúng, tán tu.
Vừa đến đây đã nghe thấy giọng nói mê người này,lập tức bị phân tâm.
Có điều giây tiếp theo, đã nghe một hồi tiếng hét phẫn nộ vang lên.
“Yêu nghiệt phương nào, xem kiếm.”
Tâm tình của hắn cùng Từ Kiệt là giống nhau như đúc, nhưng cuối cùng vẫn là Diệp Trường Thanh đứng ra trấn an Trần Mục.
Hắn ta nhìn chằm chằm Đại Hoàng trong mắt vừa xấu hổ vừa tức giận, Trần Mục chỉ nghĩ tự tát mình hai cái cho cái miệng rộng của mình, con mẹ nó rốt cuộc vừa rồi hắn ta hưng phấn cái gì chứ?
Từ Kiệt cùng Triệu Chính Bình tỏ vẻ hiểu ý, vỗ vỗ bả vai Trần Mục.
“Sư đệ không cần như thế, sư huynh ta hiểu ngươi mà.”
“Vừa rồi tam sư huynh cũng vậy.”
“Nói bậy, sư huynh một thân chính khí, làm sao có ý nghĩa xấu xa như vậy,, sư đệ, tư tưởng ý thức này của ngươi còn cần phải đề cao nha.”
Từ Kiệt mặt già đỏ lên trách mắng, chỉ là Trần Mục hiển nhiên không tin, vẻ mặt nghi hoặc.
Có điều hắn ta nghĩ đến tam sư huynh cũng như vậy, trong lòng giống như thoải mái không ít.
Liên tiếp thiếu chút nữa chết ở dưới kiếm, Diệp Trường Thanh bất đắc dĩ nhìn mắt Đại Hoàng.
“Đi theo ta.”
Tìm chỗ vắng người rồi nói tiếp, nếu không đúng là sợ con chó này lại bị đệ tử nào chém một kiếm nữa mất.
Đại Hoàng nghe vậy thì ngoan ngoãn đi theo Diệp Trường Thanh, một người một chó nhanh chóng tiến vào trận pháp.
gần biển đại trận không phân biệt Nhân tộc cùng Yêu tộc, nếu không trước đó Thủy tộc cũng không vào được, cho nên Đại Hoàng nhất định có thể tiến vào trận.
Một người một chó đi thẳng vào doanh trại, mới vừa tiến vào nhà bếp thì nhìn thấy hai lão gia hỏa Thạch Thanh cùng Hồng Tôn đang rỉ tai thầm thì với nhau.
“Đây là trận pháp.”
“Đây là mê dược. “
Một người cầm một cái nhẫn không gian, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt, vừa nhìn chính là đang chia sẻ chiến lợi phẩm đây mà.
Ngươi một nửa, ta một nửa, miệng vui đều khép không được.
Đúng vậy, hầu hết các trận pháp mà Hồng Tôn có được từ nơi Trần Vượng , còn có hơn phân nửa không nói cho Thạch Thanh đâu.
Lấy ra phân nửa chia nhau, còn lại từ chỗ Thạch Thanh có được không ít mê dược Hoan Hỉ Phật Đà, có thể không vui à?
“Ha ha.”
Trong lòng hắn thầm nghĩ, bên kia Thạch Thanh cũng là như thế, tiếp nhận Hồng Tôn truyền đạt trận pháp, đồng dạng cười không khép miệng được.
“Ha ha, còn may là trước ta để lại một tay, bảo bối Hoan Hỉ Phật Đà bị lão phu giấu đi một nửa.”
Hai cái lão già mang ý xấu, vừa lúc lúc này thấy Diệp Trường Thanh trở về, mặt mày tươi cười nói.
“Tiểu tử Trường Thanh đã trở lại.”
“Úi, còn nhặt được một con chó à?”
Diệp Trường Thanh nghe xong lời này thật ra cũng không có gì, nhưng Đại Hoàng thì không làm, nó trợn mắt lạnh lùng nói.
“Ta không gọi chó, ta kêu Đại Hoàng.”
Hở???
Hai lão đầu sửng sốt, ngay sau đó Hồng Tôn một kiếm chém ra.
“Yêu nghiệt xem kiếm.”
“Công tử cứu ta.”
????
Lại nữa, Diệp Trường Thanh cũng là hết chỗ nói rồi, nhưng hắn cũng không thể mặc kệ, hắn lần thứ hai ngăn lại Hồng Tôn, giải thích một chút đây là con chó mà mình nuôi.
Nghe nói lời này, Hồng Tôn vẫn là biểu cảm quen thuộc như cũ, vẻ mặt cổ quái nói.
“Ta bảo này, tiểu tử nhà ngươi đang yên đang lành tự dưng nuôi chó làm gì? Hơn nữa cứ coi như là nuôi đi thì kiếm con gì bình thường nuôi được không hả? Nếu không hôm nào ta đi tới Yêu cẩu tộc, đưa tộc trưởng của tụi nó lại đây cho ngươi nhá.”
Hay thật đấy, bản thân hắn còn chưa nói gì mà ổng đã muốn “hốt” tộc trưởng người ta qua đây rồi?
Hắn cạn lời lắc đầu.
“Thật cũng không cần đâu ạ, còn như nó thì chỉ là trẻ con không hiểu chuyện thôi.”
Diệp Trường Thanh nhìn mắt vẻ mặt chết tương Đại Hoàng, bất đắc dĩ nói.
Tiếp theo hắn đi vào trong sân ngồi xuống ghế, bắt đầu dò hỏi sự tình phát sinh trong nhà.
Hồng Tôn cùng đá xanh cũng tò mò ngồi ở một bên.
Diệp gia của Diệp Trường Thanh ở Vân Thành, cũng không phải là thành gì lớn, mà Diệp gia là một trong hai đại gia tộc lớn nhất ở Vân Thành, cùng với Hà Lộ Hà gia xưng bá Vân Thành.
Đại Hoàng sở dĩ vội vội vàng vàng chạy đến doanh trại gần biển, là bởi vì Vân Thành bị ma tu công chiếm.
Mà tất cả tộc nhân của Diệp gia đều bị ma tu bắt, chỉ có Đại Hoàng trốn thoát.
Nhưng nó một con chó, sau khi từ Vân Thành chạy ra hoàn toàn không biết phải cứu người như thế nào, nó suy đi nghĩ lại chỉ có thể tới doanh trại gần biển tìm Diệp Trường Thanh.
Vừa vặn ở nhà nghe nói Thần Kiếm Phong của Diệp Trường Thanh hiện đang đóng quân ở doanh trại gần biển, cách Vân Thành không xa lắm.
Diệp Trường Thanh nghe xong mấy lời của Đại Hoàng, sắc mặt hắn rất khó coi, trong lòng cũng sốt ruột, còn không đợi hắn nói cái gì, Hồng Tôn ở bên cạnh đã dẫn đầu liên miên không ngớt.
“Thật can đảm, Trường Thanh tiểu tử, lão phu đi cùng với ngươi.”
Đối với điều này, Diệp Trường Thanh tự nhiên sẽ không từ chối, dù sao ai biết yêu tu ở Vân Thành mạnh cỡ nào, có Hồng Tôn đi theo nhất định là chuyện tốt.
“Ngươi là ai? Thần Kiếm Phong tạp dịch đệ tử sao? Khi nào nói một tông cũng có như vậy lão tạp dịch đệ tử?”
“Ngươi là ai? Ngươi là đệ tử tạp dịch Thần Kiếm phong sao? Đạo Nhất tông khi nào có một đệ tử tạp dịch già như ngươi vậy?”
Chỉ là Đại Hoàng ở bên cạnh vẻ mặt đầy nghi hoặc nói.
Dựa theo suy nghĩ của nó, chuyện lớn như vậy, công tử chẳng lẽ không phải nên đi thỉnh cầu những cái đó ngoại môn, nội môn đệ tử ra tay sao.
Rốt cuộc Diệp Trường Thanh ở Thần Kiếm Phong chỉ là một cái đệ tử tạp dịch, điểm này toàn bộ Diệp gia đều biết.
Mà lão nhân này cũng ở nhà bếp, ở Đại Hoàng xem ra, ông già kia không phải cùng công tử nhà mình giống nhau, đều là đệ tử tạp dịch.
Một cái đệ tử tạp dịch, còn là một lão già nát rượu, đi cùng có thể làm được cái gì?
Nghe vậy, Diệp Trường Thanh bĩu môi.
“Đây là Phong Chủ Thần Kiếm Phong của chúng ta đấy.”
“Hóa ra là Phong Chủ, gì chứ Phong Chủ á?”
Nó sững sờ nhìn Hồng Tôn, ông già này vậy mà là Phong Chủ của Thần Kiếm Phong?Hơn nữa dường như ông ta rất quen thuộc với công tử nhà mình.
Trong lúc nhất thời, Đại Hoàng chỉ cảm thấy đầu ong ong.
“Đừng nhiều lời, hiện tại liền xuất phát đi.”
Diệp Trường Thanh nhìn con chó ngốc này, hắn đứng dậy chuẩn bị xuất phát, đối với lần này, Hồng Tôn cũng không có từ chối, có thể hiểu được tâm tình của Diệp Trường Thanh.
“Tiểu Bạch.”
Hắn gọi một tiếng Tiểu Bạch, gia hỏa này hiện tại trừ bỏ lúc ăn cơm, những lúc khác cũng không biết trốn tới cái xó xỉnh nào rồi,
Có điều mỗi khi Diệp Trường Thanh kêu nó, nó đều có thể tới đầu tiên, đơn giản cũng do nó.
Quả nhiên, Tiểu Bạch rất nhanh từ chân trời cấp tốc bay tới, chỉ là nó phía sau giống như còn có con gì đi theo.
Khoảng cách càng ngày càng gần, Diệp Trường Thanh rốt cuộc nhìn ra, con mẹ nó vậy mà là đầu Thanh Vũ Ưng, nhưng mà chỗ này là doanh trại, đầu Thanh Vũ Ưng này ở đâu chui ra thế?
Một trước một sau dừng ở trong viện, Thanh Vũ Ưng thậm chí còn thân mật cọ cọ ngực Tiểu Bạch, mà Tiểu Bạch thì là một bộ dáng hùng dũng oai vệ, nam nhân khí phách hiên ngang.
Thực hiển nhiên, đầu Thanh Vũ Ưng này là bạn tốt của Tiểu Bạch hảo bằng hữu a.
Diệp Trường Thanh thấy một màn như vậy, mí mắt kinh hoàng giựt giựt, ta nói chớ hèn chi trong khoảng thời gian này không thấy bóng dáng con chim kia, hóa ra là đi nói chuyện gái gú mà.
Chỉ là ngươi làm chuyện này trong doanh trại có chút không thích hợp đi?
Hồng Tôn càng thêm dứt khoát, đi lên chính là một chân, phẫn nộ quát.
“Ngươi này xuẩn đồ vật, cả ngày làm bậy làm bừa, lần trước không phải là một đầu Vũ Tước sao.”
Vũ Tước?
Diệp Trường Thanh nghe vậy thì cả đầu đầy dấu chấm hỏi, thế này là sao? Sao mình không biết gì hết vậy?
Ánh mắt hắn nghi hoặc nhìn Hồng Tôn, chỉ là không cần Hồng Tôn đáp lời, theo Tiểu Bạch một tiếng hót vang, trong nháy mắt, từ nơi xa trên không trung, một đám oanh oanh yến yến dáng vẻ khác nhau, không đúng, hẳn là vũ tộc bay lại đây.
Một đám dừng ở trong viện, õng ẹo tạo dáng với Tiểu Bạch, mà Tiểu Bạch thì ngẩng cao đầu, vẻ mặt kiêu ngạo nhìn Diệp Trường Thanh, cảm giác khi thật giống như đang nói.
Chủ nhân, đây là 3000 mỹ nữ của bổn hạc, sao hả, muôn màu muôn vẻ chứ?
Thậm chí con hàng này nháy mắt với Vữ Tước, mà Vữ Tước thấy vậy lập tức đi từng bước nhỏ về phía Diệp Trường Thanh.