Chương 206: Vân Thành
Nếu như vừa rồi Diệp Trường Thanh không nhìn lầm thì ánh mắt kia của Tiểu Bạch như đang nói:
“Đây là chủ nhân của ta, ngươi còn không mau tới hầu hạ nhanh lên. Đồ không có ánh mắt.”
Sau đó con vũ tước này đi tới chỗ Diệp Trường Thanh.
Hơn nữa, có lẽ con chim này không biết xấu hổ. Nhưng thế quái nào mà hắn lại thấy được một tia ngượng ngùng chợt lóe mà qua trong mắt con vũ tước này là sao.
Diệp Trường Thanh quay lại nhìn Tiểu Bạch sau lưng, nó vẫn đang nháy mắt ra hiệu với hắn, làm vẻ mặt mà đàn ông đều hiểu còn kêu lên kẹc kẹc quái lạ.
“Chủ nhân, ngươi chơi vui vẻ nha. Tiểu Bạch ta không phải con hạc keo kiệt, có gì tốt ta cũng chia cho chủ nhân hết.”
Hình như ý nó là vậy.
Trong nhất thời, sắc mặt Diệp Trường Thanh đen dì. Hơn nữa, hắn đột nhiên cảm thấy có gì đó sờ tới dưới mặt mình. Diệp Trường Thanh nhìn qua thì hóa ra là con vũ tước kia.
“Đao phay ta đâu rồi! Hôm nay ta phải thịt con chim này.”
Chẳng qua Diệp Trường Thanh còn chưa làm gì, Đại Hoàng đã nhảy dựng lên cắn cổ con vũ tước. Nó còn không quên gào thét giận dữ, chẳng qua có gào thét thì giọng nói vẫn dễ nghe như cũ.
“Công tử là của ta, đồ chim đĩ nhà ngươi cách xa công tử của ta ra.”
Diệp Trường Thanh nghe thấy thì mặt càng đen thêm. Mà Tiểu Bạch thì sáng mắt lên, không quan tâm oanh yến xung quanh, chỉ nhìn chằm chằm vào Đại Hoàng.
Con tước vũ bị Đại Hoàng cắn một cái cũng tức giận. Một chim một chó lao vào đánh nhau. Chẳng qua chính xác là chim tấn công, chó trốn tránh.
Kết quả vẫn giống hệt lần trước, tu vi con vũ tước cao hơn Đại Hoàng nhưng mặc nó công kích thế nào vẫn không thể đánh trúng Đại Hoàng.
Đại Hoàng nhìn như lảo đảo nghiêng ngả, thế mà tránh được hết thảy công kích.
Hồng Tôn thấy một màn như vậy trong mắt ánh lên vẻ suy tư nhưng không nói gì thêm.
“Khẹc khẹc…”
Cuối cùng vẫn nhờ tiếng kêu quái dị của Tiểu Bạch làm con vũ tước kia dừng lại. Nó không cam lòng ấm ức đưa mắt nhìn Tiểu Bạch.
Chỉ tiếc Tiểu Bạch không để ý tới nó, trong mắt nó chỉ còn Đại Hoàng. Nó không chậm chễ đi tới trước mặt Đại Hoàng.
Đại Hoàng thấy ánh mắt nóng như lửa của nó thì bồn chồn:
“Ngươi… ngươi muốn làm gì…”
Giọng nó đáng thương khiến người ta không tự giác được sinh ra lòng thương mến. Đương nhiên, phải bỏ qua sự thật chủ nhân của giọng nói này là một con chó.
Nhưng với Tiểu Bạch mà nói, vấn đề này chẳng sao cả, dù sao nó cũng là một con Tiên Hạc mà.
Nó thè lưỡi liếm môi. Các ngươi dám tin một con hạc biết thè lưỡi liếm môi không? Hơn nữa nó còn lộ ra vẻ mặt mê đắm nữa.
Tiểu Bạch vỗ cánh một cái, không nói nhảm nhiều nhảy lên trên người Đại Hoàng, miệng phát ra tiếng kêu kỳ quái.
“Khặc khặc…”
Đại Hoàng không hề phòng bị cứ thế bị nó đè dưới người, lông chó hoảng sợ dựng thẳng hết lên khóc như hoa lê đái vũ.
“Đồ lưu manh, ngươi cút ra… Ta là hoàng hoa khuê chó…”
“Công tử, công tử cứu ta…”
Một con hạc cưỡi lên người một con chó. Con hạc vỗ cánh không ngừng, con chó vùng vẫy tứ chi dốc sức liều mạng chống cự.
Bên cạnh còn có một đám chim chóc phát ra tiếng kêu ghen tuông:
“Kéc kéc…”
Hiển nhiên Tiểu Bạch vô cùng hưng phấn. Chẳng qua một câu nói bình tĩnh vang nên chặt ngang hứng thú của nó.
“Phong chủ, ta biết một món hầm chó hạc rất ngon, Tông Chủ có muốn nếm thử không?”
“Khặc…”
Nó vội vàng dừng lại quay đầu nhìn Diệp Trường Thanh. Lúc này mặt Diệp Trường Thanh đã đen sì như đít nồi. Còn Thanh Thạch thì xoa tay vẻ mặt mong chờ.
“Công tử, ta…”
“Kéc kéc…”
“Câm miệng hết cho ta.”
Hắn tức giận trừng mắt nhìn Tiểu Bạch và Đại Hoàng. Chúng nó thấy Diệp Trường Thanh giận thật cũng không dám làm loạn nửa. Chẳng qua ánh mắt Tiểu Bạch nhìn về phía Đại Hoàng vẫn như có ngọn lửa cháy rực.
“Bảo đám oanh oanh yến yến này của ngươi cút xéo ngay cho ta.”
Sau khi đuổi hết đám chim chóc này đi một đoàn người định bắt đầu xuất phát.
Hồng Tôn đi theo, Thanh Thạch sẽ ở lại canh chừng doanh trại gần biển. Tuy nói trước mắt Thủy Tộc không có ý định ra tay với oanh trại gần biển nhưng họ cũng không dám sơ sẩy kéo nhau đi hết.
Hai người, một chó đứng trên lưng Tiểu Bạch nhanh chóng bay ra bên ngoài doanh trại gần biển.
Chẳng qua họ vừa mới ra khỏi doanh trại thì đã gặp Bách Hoa Tiên Tử.
“Các ngươi định đi đâu vậy?”
“Chúng ta định đi Vân Thành một chuyến, trong nhà tiểu tử Trường Thanh xảy ra chuyện.”
Hồng Tôn trả lời.
Bách Hoa Tiên Tử nghe vậy thì vòng ngay lên lưng Tiểu Bạch cười khanh khách:
“Vậy ta đi cùng nữa.”
Diệp Trường Thanh không biết vì sao Bách Hoa Tiên Tử muốn đi cùng, cả đoàn người tiếp tục xuất phát.
Trên đường, Hồng Tôn quay sang cười nói với Bách Hoa Tiên Tử:
“Không phải sư muội nói không xen vào việc thế tục nữa?”
“Ta có nói như vậy à?”
“Ha ha, chắc sư muội muốn tới ăn cơm đúng không?”
“Không phải sư huynh cũng thế sao?”
Diệp Trường Thanh không để ý tới hai người, chuyên tâm thúc giục Tiểu Bạch. Tiểu Bạch bay nhanh như chớp, hơn nữa còn có linh lực Hồng Tôn che chờ nên Diệp Trương Thanh không tới mức đứng không vững. Hắn cảm thấy bản thân như dẫm trên đất bằng, luồng gió xung quanh bị linh lực của Hồng Tôn ngăn cản hết bên ngoài.
Bởi vậy hành trình vốn cần mấy ngày mới đến nơi rút ngắn lại chỉ còn hai canh giờ. Chẳng mấy chốc cả đoàn người đã đi tới Vân Thành.
Từ xa nhìn lại quả nhiên Vân Thanh đổ nát hoang tàn hết, thi thể ngang dọc khắp nơi.
Diệp Trường Thanh lo lắng không thôi. Hồng Tôn ở bên cạnh an ủi.
“Tiểu tử ngươi yên tâm đi, nhà họ Diệp ngươi không có việc gì đâu, cùng lắm bị thương một chút không ảnh hưởng tới tính mạng.”
Vừa tới đây Hồng Tôn đã dùng thần niệm Thánh Cảnh của bản thân quét qua toàn bộ Vân Thành. Mọi hoạt động bên trong Vân Thành bị hắn nắm giữ hết trong tay.
Diệp Trường Thanh nghe vậy cũng yên tâm thở phào, người nhà không có chuyện gì là tốt rồi.
“Phong chủ, vậy kế tiếp…”
“Tất nhiên là giao cho ta rồi, tiểu tử ngươi yên tâm ở đây chờ là được.”
“Vậy đệ tử làm phiền Phong Chủ.”
Hắn không cố chấp muốn tự mình ra tay không phải bởi không tự tin với bản thân, chẳng qua giao cho Hồng Tôn xử lý là lựa chọn tốt nhất, dù sao người ta cũng là cường giả Thánh Cảnh.
Nếu như ngay cả Hồng Tôn cũng không giải quyết được vậy Diệp Trường Thanh ra tay chẳng khác gì dâng đồ ăn cho người ta.
Hắn vừa nói xong Hồng Tôn đã xoay người một cái biến mất tại chỗ. Còn Diệp trường Thanh thì chỉ huy Tiểu Bạch bay ra ngoài thành kiên nhẫn chờ đợi.
Trong thành, đại trạch nhà họ Diệp đã sớm bị một đám ma tu chiếm giữ.
Bọn ma tu này đến tư một tông môn ma đại tên là Huyết Tông, số lượng có mấy trăm ngươi được một tên ma tu Nguyên Anh Cảnh dẫn dầu.
Trong đại sảnh, hơn mười tên cường giả ma tu tụ tập lại, có không ít các thiếu nữ xưng đẹp đứng hầu hạ xung quanh bưng trà, đấm lưng cho bọn hắn.
Chẳng qua có thể thấy rõ được sợ hãi trong mắt các thiếu nữ này.
“Khà khà, tiểu nha đầu nhà ngươi biết thức thời đấy. Yên tâm, chỉ cần nhà họ Hà các ngươi băng lòng làm việc cho Huyết Tông chúng ta, chúng ta sẽ không để cho các ngươi chịu thiệt.”
Ma tu Nguyên Anh Cảnh dẫn đầu đang ôm ấp một vị mỹ nữ. Nếu Diệp Trường Thanh ở đây chắc chắn có thể nhận ra mỹ nữ này là Lộ tỷ try.
Không chỉ có nàng, một đám nữ tử nhà họ Hạ cũng đang rúc trong ngực đám ma tu.
Hiển nhiên nhà họ Hà đã đầu phục vào ma tu.
Vân Thành vừa bị công phá, nhà họ Hà đã ngay lập tức đầu hàng.
Sau đó dẫn theo đám ma tu này công phá nhà họ Diệp, bắt giữ hết mọi người nhốt vào hậu viện.
Đám ma tu không tàn sát hết người trong Vân Thành không phải bởi vì chúng bộc phát lương tâm mà chủ yếu do bên trên chưa có chỉ thị. Nên đám ma tu này cũng chỉ có thể tiếp tục chờ.
Nhưng cho dù vậy, thì vài ngày ngắn ngủi trong Vân Thanh đã có không ít người bị đám ma tu này đùa giỡn tới chết.