Chương 207: Thưởng Cho Ngươi

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,022 lượt đọc

Chương 207: Thưởng Cho Ngươi

Trong đại sảnh quần ma hội tụ, tiếng cười to bừa bãi không ngừng truyền ra.

Mà Hà Kim Lan, tỷ tỷ của Hà Lộ đang rúc vào trên người tên ma tu Nguyên Anh cảnh dẫn đầu, trên mặt hoàn toàn không có chút nào sợ hãi, không có một chút sợ hãi nào trên khuôn mặt, trái lại, nàng ta còn tràn đầy sự quyến rũ.

“Có thể được đại nhân nhìn trúng, là vinh hạnh của tiểu nữ tử.”

“Ha ha, biết bổn tọa thích nơi nào của ngươi sao, chính là cái miệng này đấy.”

Tên Nguyên Anh cảnh ma tu nghe vậy thì cao giọng cười to, động tác trong tay không ngừng, làm cho Hà Kim Lan sắc mặt đỏ bừng, càng thêm quyến rũ.

Đại sảnh là như thế, hậu viện thì là nơi giam cầm người nhà Diệp gia, lúc này một nhóm người do gia chủ Hà gia cầm đầu phụ trách canh giữ nơi này.

Một đám người vây tụ ở bên nhau, uống rượu, thỉnh thoảng truyền ra từng trận cười to, nhìn qua cực kỳ khoái hoạt.

Từ người nhà Hà gia xem ra, bọn họ đầu nhập vào ma tu, hiển nhiên là không có chút nào là không tình nguyện.

Có lẽ ngay từ lúc bắt đầu, Hà gia đã có tính toán lá mặt lá trái vì bảo mệnh.

Nhưng đến sau, người Hà gia theo ma tu nhận được nhiều lợi ích, nên tâm lý bọn họ cũng dần dần thay đổi.

Cảm nhận được khoái cảm khống chế sinh tử.

Ở trong mắt của người khác, người Hà gia bọn họ có lẽ là chó săn của ma tu, nhưng ở trong mắt người Hà gia, có ma tu Huyết Tông làm chỗ dựa, bọn họ muốn cho ai chết thì người đó chết.

Cảm giác như vậy khiến người ta không tự giác mà trầm mê trong đó, khó có thể tự kiềm chế.

Càng đừng nói Huyết Tông còn cho bọn họ không ít thứ tốt.

Ví dụ gia chủ Hà gia, may mắn được Huyết Tông truyền thụ một môn thuật pháp tên là Huyết Thủ, uy lực cực đại, sức mạnh toàn thân tăng lên không ít.

Gia chủ Hà gia có thể nói cao hứng hỏng rồi, à không, phải nói là toàn bộ người của Hà gia mới đúng, gia chủ Hà gia cười to nói.

“Huyết Thủ này các ngươi không cần suy nghĩ, đại nhân nói, đây chính là bí thuật bất truyền của Huyết Tông, sau này ngươi chân chính gia nhập Huyết Tông, mới có tư cách tu luyện.”

Mọi người Hà gia nghe vậy, vẻ mặt hâm mộ nói.

“Không hổ là gia chủ a, hiện giờ Hà gia chúng ta cũng chỉ có gia chủ cùng đại tiểu thư là được Huyết Tông đại nhân nhìn trúng.”

“Ha ha, làm việc cho thật tốt, ngày sau các ngươi cũng có cơ hội.”

“Đúng rồi gia chủ, mấy người Diệp gia kia xử lý như thế nào? Cứ giam giữ như vậy sao?”

“Ta cảnh cáo các ngươi nên tự chủ trương, đại nhân còn chưa nói gì, tất cả đều thành thật cho ta một chút, hơn nữa người Diệp gia sớm hay muộn cuối cùng cũng chết, đến lúc đó cho các ngươi tự mình ra tay.”

Hắn ta đang nói, trong viện đột nhiên truyền đến một tiếng ợ rượu, hắn ta tìm thanh âm, không biết từ lúc nào một cái nhìn như lão già nát rượu đã xuất hiện ở trong viện.

“Ai?”

Mọi người Hà gia trong lúc nhất thời như lâm đại địch, ánh mắt gắt gao khóa chặt ở trên người Hồng Tôn.

Hồng Tôn đối mặt với cái nhìn chăm chú của người thật ra không chút nào để ý, một bộ mắt say lờ đờ nhập nhèm nói.

“Thân là Vân Thành đại tộc, các ngươi đầu nhập vào ma tu không nói, còn giúp ma tu tiếp tay cho giặc, thực sự là đáng chết a.”

Nghe nói lời này, gia chủ Hà gia trong mắt đã hiện lên một mạt sát ý.

“Lão chết tiệt kia, ngươi rốt cuộc là ai? Làm sao vào được đây?”

Ực ực ực không có đáp lời, ngược lại là ực mạnh một hớp rượu.

Thấy thế, ánh mắt gia chủ Hà gia càng thêm lạnh băng, tuy rằng hắn ta không biết lão chết tiệt này là ai, nhưng vừa đúng lúc, lấy lão già này thử Huyết Tông thuật pháp mình mới luyện thành một lần xem sao.

“Giả thần giả quỷ, đi tìm chết đi lão già thối.”

Gia chủ Hà gia gầm lên một tiếng, một trảo trảo ra, phía trên ngón tay tản ra nhàn nhạt huyết quang.

Đây là thuật pháp thành danh của Huyết Tông, Huyết Thủ.

Chỉ là Hồng Tôn nghiêng người né tránh đòn tấn công nhìn như có vẻ đáng sợ này, đồng thời duỗi chân ra, khiến gia chủ Hà gia té lăn cù nèo một phen.

“Gia chủ.”

Người Hà gia thấy thế thì lo lắng hô to, chẳng qua gia chủ Hà gia rõ ràng không bị thương gì cả, chỉ là khuất nhục quá lớn mà thôi.

Hắn ta đứng dậy trợn mắt giận nhìn.

Hắn vừa mới học được Huyết Thủ, há có thể chịu này ấm ức này?

Sát ý trong mắt chút càng thêm không chút nào che giấu.

“Lão chết tiệt, thần công ta đã luyện thành, còn có thể chịu này nỗi nhục này sao? Hôm nay ta phải giết ngươi.”

Vẻ mặt Hồng Tôn nhìn gia chủ Hà gia một cách cổ quái, gia hỏa này không có việc gì đi? Chỉ một cái Huyết Thủ nho nhỏ thế mà cũng đòi là thần công à?

Thứ này nếu là đặt ở Đạo Nhất Tông, phỏng chừng chó còn không thèm luyện thuật pháp này nữa là.

Có điều ngay lúc gia chủ Hà gia dự định ra tay, một gã ma tu vừa lúc đi ngang qua, đồng dạng nhìn đến Hồng Tôn, lập tức tức giận quát.

“Người nào? Muốn chết.”

Lập tức, tên này ma tu phát ra tín hiệu, nhắc nhở có người lẻn vào.

Gia chủ Hà gia bước vào trong viện nhìn đến tên này ma tu, cũng không rảnh lo ra tay, vội vàng cung kính hành lễ.

Đừng nhìn gã này chỉ là đệ tử Huyết Tông bình thường, nhưng ở trong mắt Hà gia chủ, vẫn là một sự tồn tại mà hắn ta không dám đắc tội.

Dù sao thì làm chó mà, phải có dáng vẻ của chó chứ lị.

“Đại nhân, tên đạo tặc này đã bị Hà gia ta bao vây, chỉ cần đại nhân ra lệnh, tiểu nhân sẽ lập tức bắt lấy hắn.”

Hửm????

Hồng Tôn nghe gia chủ Hà gia nói những lời này thì hơi hơi sửng sốt, con mẹ nó ta bị ngươi bao vây lúc nào?

Coi như là ngươi muốn tranh công, cũng không thể không có giới hạn như vậy chứ, mới vừa rồi tên nào còn biểu diễn một màn té lăn cù nèo thế hả?

Lời của gia chủ Hà gia đã cũng đủ thái quá rồi, nhưng gã ma tu kia nghecàng con mẹ nó thái quá hơn, hắn vậy mà không mảy may nghi ngờ, ngược lại hài lòng gật đầu.

“Làm không tồi.”

Không tồi cái quỷ a, hắn nói cái gì ngươi lập tức tin cái đó hả?

Tự dưng khi không vô cớ bị bao vây, vẻ mặt Hồng Tôn khó hiểu, có tình lúc này gã ma tu kia mở miệng hỏi.

“Lão đạo, ngươi là người nào, vào bằng cách nào? Thành thật khai báo.”

Hừ, Hồng Tôn cạn lời nhìn ma tu, ngươi thật sự cho rằng lão phu ta bị đám dưa vẹo táo nứt này bao vây thật à?

Sao không nói cách khác, có khả năng một đám các ngươi bị lão phu bao vây thì sao?

Chẳng qua Hồng Tôn còn chưa kịp mở miệng, càng ngày càng nhiều ma tu chạy tới, thấy vậy, ma tu này lập tức chủ động giải thích.

“Sư huynh, này lão già nát rượu không biết là vào bằng cách nào, có điều đã bị Hà gia cấp khống chế được, ta đang thẩm vấn hắn.”

Gia chủ Hà gia ở một bên thấy ma tu mở miệng, vẻ mặt hắn ta càng thêm nịnh nọt nói.

“Đây đều là Hà gia ta nên làm, đại nhân nói quá lời.”

Từ cuộc trò chuyện của bọn hắn, Hồng Tôn giống như thật là đã bị bắt rồi và đang chờ đợi ma tu tra hỏi, cố tình một đám người bọn kia đều là tự tin tràn đầy, không hề có một chút hoài nghi.

Các ma tu lần lượt đi đến, đối với chuyện này gật đầu hài lòng.

“Không tồi, lần này Hà gia ngươi có công, lúc sau sẽ tự có ban thưởng.”

“Trước xử lý lão nhân này đi, ta thấy cũng không cần hỏi đâu, cứ trực tiếp giết.”

“Một cái lão già nát rượu, huyết nhục cũng không có dinh dưỡng gì, nếu không ban thưởng cho gia chủ Hà đi, gần đây không phải hắn đang luyện Huyết Thủ sao.”

“Đa tạ đại nhân ban thưởng.”

“Không cần, Huyết Tông ta chính là như thế, có công ắt thưởng.”

Con mẹ nó còn nói tới ban thưởng luôn rồi, khóe miệng Hồng Tôn run rẩy, các ngươi thật sự không để lão phu vào mắt đúng không?

Người lần trước rất tự tin chính là lão Long Vương kia, nhưng hắn ta lại là tồn tại cấp Yêu Vương, tự tin một chút cũng là bình thường, nhưng còn các ngươi thì con mẹ nó được tính là cọng hành nào chứ?

Chỉ dăm ba câu chém gió thế này mà đã sắp xếp rõ ràng cho lão phu rồi à?

A, đã không muốn nói thêm cái gì, chưa từng có nghĩ tới có một ngày, Tửu Kiếm Hồng Tôn hắn thế mà lại bị một đám ma tu nho nhỏ an bài trở thành ban thưởng.

Ha ha, hắn thật là cạn lời mà, không nghĩ tới có một ngày Tửu Kiếm Hồng Tôn hắn đây lại bị một đám cắc ké ma tu an bài.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right