Chương 208: Hắn Vẫn Luôn Dũng Cảm Như Vậy?
Bên ngoài Vân Thành, Diệp Trường Thanh đi thẳng một đường hướng vào trong thành. Đại Hoàng nhắm mắt theo đuôi đi sau người hắn, ánh mắt nó nhìn về phía Tiểu Bạch tràn đầy phẫn nộ và kiêng kị.
“Con chim ngu ngốc kia, ngươi dám động nó một lần nữa, chắc chắn ta sẽ mang ngươi đi hầm.”
Hắn tức giận lườm Tiểu Bạch một cái, cắn răng nói. Chẳng biết Tiểu Bạch bị làm sao đột nhiên thay đổi. Hình như từ lúc trở về từ Thiết Tượng Cốc nó đã biến thành máy đóng cọc không biết mỏi mệt.
Hắn phải dành thời gian hỏi Trần sư huynh xem thử Tiểu Bạch gặp phải chuyện gì ở Thiết Tượng Cốc mới được.
Trước đây nó là một con Tiên Hạc thanh thuần biết bao nhiêu, thế mà bây giờ trong đầu óc toàn những thứ dơ bẩn.
Đương nhiên Diệp Trường Thành không biết, lúc ở Thiết Tượng Cốc một cánh cửa thế giới mới mở ra trước mắt Tiểu Bạch. Từ đó về sau nó không bao giờ quay trở về được như lúc trước nữa.
Bách Hoa Tiên Tử nghệ vậy cười nói:
“Ta có thể ra tay thay ngươi.”
Tiểu Bạch có rụt cổ lại, đi theo sau nhìn Đại Hoàng đầy ấm ức, đang thương kêu hai tiếng:
“Kéc… kéc…”
Đại Hoàng nghe thấy thì đưa mắt nhìn nó khinh thường nói:
“Ngươi đừng nói gì nữa. Giữa chúng ta không có khả năng.”
“Kéc… Kéc… kéc… kéc…”
“Ngươi bảo ta nhân nhượng? Ta nhân nhượng cái gì? Ngươi là hạc ta là chó, hai bên không cùng đồng loại có được không?
Hiển nhiên hai con chim chó này đang giao lưu với nhau. Diệp Trương Thanh cũng đoán được nội dung lời nói của Tiểu Bạch, tán phần là nó theo đuổi Đại Hoàng. Chỉ tiếc Đại Hoàng không có cảm tình với nó.
Diệp Trường Thành cũng lười để ý tới chúng nó. Chẳng quá bầu không khí dần trở lên khác lạ.
“Kéc kéc… kéc kéc… kéc kéc…”
Chắc bởi vì bị cự tuyệt nên Tiểu Bạch có phần kích động, bị thương kêu liên tục. Dáng vẻ nó như đang cố gắng muốn biểu đạt gì đó. Mà Đại Hoàng bị nó quấn lấy thì tức giận quát.
“Biếm mẹ nhà ngươi đi. Ta đã nói giữa chúng ta không có khả năng rồi. Một con chó và một con hạc thì có duyên phận gì?”
Nói xong nó đi thẳng không quay đầu, để lại Tiểu Bạch rơi nước mắt không ngừng.
Nhìn qua có vẻ nó đau lòng thật. Dù sao Diệp Trường Thanh chưa nhìn thấy nó như thế này bao giờ.
“Kéc kéc…”
Nó yếu ớt kêu hai tiếng nhưng Đại Hoàng không thèm để ý tới.
Diệp Trương Thanh thấy cả người không khoẻ, đây là chuyện quái gì chứ!
“Hồng Tôn bị vây quanh.”
Vốn hắn định an ủi Tiểu Bạch hai câu, nhìn nó như kẻ sĩ tình bị nữ thần từ chối khắp người toàn mùi đau thương. Nhưng hắn vừa định nói chuyện thì Bách Hoa Tiên Tử mở miệng nói.
Hiển nhiên nàng luôn dùng thần niệm Thánh Cảnh của mình bảo trùm Vân Thành. Diệp Trường Thanh nghe vậy lo lặng hỏi:
“Hồng Tôn có gặp nguy hiểm không?”
“Không sao, đám ma tu kia chết chắc rồi.”
Bách Hoa Tiên Tử cười nói không hề lo lắng cho Hồng Toon chúc nào
Quả thật là đám ma tu chết chắc thật. Trong đại trạch nhà họ Diệp, càng ngày càng nhiều ma tu chạy tới. Còn kết quả của Hồng Tôn giống như cũng đã được định ra, trở thành vật bản thưởng cho gia chủ nhà họ Hà.
“Nếu như vậy, ta thưởng lão già này cho ngươi.”
“Đa tạ đại nhân.”
Một đám ma tu tự mình trò chuyện. Mãi cho tới khi hơn mười tên cường giả kia đuổi tới. Tên Nguyên Anh Cảnh kia ôm Hà Kim Lan đi vào trong viện.
“Hôm nay Hà gia chủ lại lập công sao?”
“Đây việc tiểu nhân nên làm.”
“Đại nhân, vậy ngài phải bán thưởng thật lớn cho phụ thân ta rồi.”
“Ha ha…, được. Trước mắt để ta nhìn xem thử đâu là lão già không biết sống chết nào.”
Gã cười lớn đưa mắt nhìn Hồng Tôn. Nhưng vừa nhìn thấy, cả người hắn cứng đờ tại chỗ.
Người khác không biết thân phận của Hồng Tôn nhưng gã ta lại biết đấy! Tên Nguyên Anh Cảnh cảm giác hoảng sợ như trời muốn sập xuống.
Chẳng quá những người bên cạnh không chú ý tới biến hoá của gã. Hà gia chủ còn đang cười lạnh nói:
“Lão già, biết đây gọi là cái gì không.à thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi vẫn vào.”
“Như vậy là người tới đông đủ hết rồi đúng không?”
Hồng Tôn nghe hắn nói thì chẳng để ý mấy, bình tĩnh nhìn quanh đám ma tu một lượt.
Ma tu trong đại trạch nhà họ Diệp đã tụ tập hết lại đây cũng đỡ mất công hắn phải đi tìm.
Nhưng Hà gia chủ nghe thấy thì tức giận nói:
“Lão già ngươi quả nhiên không biết sống chết.” Hắn quay sang nói với tên Nguyên Anh Cảnh: “Đại nhân, thần công của ta đã luyện thành, hôm nay hãy để ta đứng ra bắt lão già này.”
Hắn chủ động xin ra trận. Hà gia chủ luyện thành Huyết Thủ đại thành sao có thể nhịn nhục được.
Hắn gấp gáp không chờ nổi xông lên. Tên ma tu Nguyện Anh Cảnh kia há miệng muốn nói gì nhưng cuối cùng không thốt ra được một chữ. Mà ngược lại Kim Lan ở bên cạnh lại mở miệng ra nói:
“Đại nhân yên tâm, thần công của phụ thâN ra đã luyện thành. Chắc chắn có thể dễ dàng bắt giữ lão già này.”
Tên Nguyên Anh cảnh nghệ vậy thì nhìn Hà Kim Lan đầy cổ quái. À, bắt giữ hả? Ngươi cho rằng lão già này là ai?
Đừng nói mấy người bọn họ, ngay cả mấy người trưởng lão của Huyết Tông tới đây cũng chưa biết là ai bắt ai đâu.
Nhưng hiện tại nói gì cũng đã muốn, tên ma tu Nguyên Anh Cảnh đã chuẩn bị chạy trốn. Còn về hai cha con nhà bọ Hà, ngủ xuẩn như thế chết sớm không uổng.
“Lão già, xem Huyết Thủ Thần Công của ta đây.”
Hà gia chủ hô lớn xông tới trước mặt Hồng Tôn. Từ đầu tới cuối không ai nhìn thấy Hồng Tôn ra tay như thế nào. Nhưng trên trán Hà gia chút đột nhiên xuất hiện một lỗ máu, sau đó hắn ngã xuống thẳng tắp.
Hà Kim Lan thấy phụ thân chết đi hoảng sợ không thôi. Nhưng ngày sau đó nàng và đám người nhà họ Hà nhanh chóng tức giận quát lớn:
“Lớn mật.”
“Ngươi muốn chết.”
“Đại nhân màu ra tay diệt sát nghịch tặc này.”
Hà Kim Lan cầu xin tên ma tu Nguyên Anh Cảnh này ra tay. Còn Hồng Tôn thì câm nín nhìn về phía thì thể Hà giá chủ, sau đó quay đầu nhìn tên ma tu Nguyên Anh Cảnh dẫn đầu:
“Hắn vẫn luôn dũng cảm như vậy sao?”
Tên ma tu không trả lời. Hà Kim Lan ở bên cạnh tức giận đáp trả:
“Đại nhân màu giết hắn. Tên nghịch tặc này to gan làm càn tới cực điểm.”
Chẳng quá Hà gia chủ dũng cảm còn tên ma tu này thì không. Cho lên Hà Kim Lan vừa nói xong thì gã đã thi triển ám khí ngày lập tức. Hy vọng có thể tìm cho mình một cơ hội thoát thân
Gã túm lấy Hà Kim Lan sau đó vung lên, vứt nàng về phía Hồng Tôn. Còn chính mình thì quay ngược lại chạy.
“Xem ám khí.”
Hành động đột phá của hắn khiến đám ma tu xung quanh choáng váng. Đại nhân sao lại chạy? Hơn nữa ám khía này…
“A…”
Hà Kim Lan hét to rơi vào trong tay Hồng Tôn nhưng không có uy lực gì.
“Cuối cùng cũng có một tên có đầu óc nhưng đáng tiếc vô dụng thôi.”
Hồng Tôn búng tay một cái, ánh kiếm hiện lên, tên ma tu Nguyên Anh Cảnh đang chạy trốn lập tức nổ tung thành một đám hoa máu.
Thấy người cầm đầy nhà mình bị Hồng Tôn tiện tay giết chết như thế thì đám ma tu cuối cùng cũng phản ứng lại.
Xem ra không phải bọn họ vây quanh lão già mà là lão già vây quanh Bonn họ mới đúng.
Trong lúc nhất thời, đông đảo ma tu chạy tứ tán, nhưng từng đạo kiếm khí nháy mắt bao trùm bọn họ.
Ở trước mặt Hồng Tôn đám ma tu này không có sức phản kháng, đương nhiên người nhà họ Hà cũng như vậy.
Từng tên ma tu lần lượt bị giết sạch. Đám người nhà họ Hà nhìn thấy thì trợn tròn mắt, không ít người quỳ ngay xuống đất xin tha.
“Đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng. Chúng ta bị ép buộc bất đắc dĩ mới đầu nhập vào ma tu.”
“Đúng vậy, chúng ta bị buộc bất đắc dĩ.”
“Đại nhân, nhị tiểu thư nhà họ Hà chúng ta là đệ tử thân truyền của Lạc Hà Tông. Nhà họ Hà Chúng ta chắc chắn không phải ma tu, không lầm mà đạo.”