Chương 209: Chứng Cứ Đâu?
Hoàn toàn không ngờ lão già nát rượu này lại ác như vậy, chỉ trong chốc lát đã giết sạch ma tu.
Khoảnh khắc đối mặt với sống còn, người của Hà gia đột nhiên nghĩ tới nhị tiểu thư Hà Lộ của bọn họ, lập tức rối rít lên tiếng.
“Đại nhân, nhị tiểu thư Hà Lộ của Hà gia ta đã bái làm đệ tử của tam trưởng lão Lạc Hà tông.”
“Đúng vậy, Hà gia ta là căn chính miêu hồng.”
“Đại nhân, xin hãy tha mạng.”
Ngay cả Hà Kim Lan bị Hồng Tôn bóp cổ cũng cố hết sức nói ra.
“Tiền bối ngươi không thể giết ta, muội muội ta là đệ tử thân truyền của Lạc Hà tông.”
Nghe vậy, Hồng Tôn cũng không để ý đến Lạc Hà tông hay Du Lệ gì, chỉ là nhớ tới Hà Lộ, hình như khoảng thời gian trước người phụ nữ này có tới Đạo Nhất tông, còn từ hôn với Trường Thanh tiểu tử.
Ngẫm nghĩ, Hồng Tôn tạm thời giữ lại mạng của người Hà gia, thấy vậy, người Hà gia như được đại xá, đều cảm thấy đối phương kiêng kị Lạc Hà tông, dù sao đó cũng là một trong tứ đại tông môn của Đông Châu.
Cuối cùng cũng coi như bảo vệ được một mạng, nhưng bọn họ không biết, Hồng Tôn như vậy chỉ là bởi vì để ý tới suy nghĩ của Diệp Trường Thanh, dự định cho Trường Thanh tiểu tử quyết định.
Quay người đi vào địa lao, cứu tất cả người của Diệp gia ra ngoài.
Diệp gia cũng không có nhiều người, thế hệ của cha Diệp chỉ có ba huynh đệ, đến thế hệ của Diệp Trường Thanh thì nhiều hơn chút, hơn mười huynh đệ tỷ muội, cộng thêm nữ quyến, vào khoảng ba mươi người.
Được Hồng Tôn cứu ra, cha Diệp và mẹ Diệp cảm kích nói.
“Cảm ơn ân công ra tay cứu giúp, Diệp gia ta…”
“Không cần làm vậy, các ngươi uống những đan dược trị thương này trước đi.”
Thương thế không nặng, nhưng Hồng Tôn vẫn cho mọi người đan dược trị thương.
Sau khi ma tu Vân Thành đều được giải quyết, đám người Diệp Trường Thanh tiến vào trong thành, trên đường phố, những bách tính được cứu sống đều mừng rỡ như điên.
Không chút chậm trễ, bọn họ đi thẳng đến Diệp gia.
Đợi đến khi Diệp Trường Thanh trở về nhà, Hồng Tôn và cha Diệp, mẹ Diệp đã chờ ở đại sảnh.
Nhìn thấy Diệp Trường Thanh, cha Diệp mẹ Diệp đều rất kích động, dù sao bọn họ chỉ có một đứa con trai, hơn nữa, dường như con trai rất có triển vọng.
Ngay cả Phong Chủ của Thần Kiếm Phong cũng đích thân ra tay, khi biết thân phận của Hồng Tôn, cha Diệp giật nảy mình.
Đây chính là Phong Chủ của Đạo Nhất tông, nhân vật đỉnh phong của Đông Châu đấy, thế mà lại vì một Diệp gia nho nhỏ bọn họ mà đích thân ra tay cứu giúp.
“Cha, mẹ.”
Nhìn thấy hai người bình an vô sự, Diệp Trường Thanh cười gọi.
Mẹ Diệp ôm chặt Diệp Trường Thanh, quan sát một lượt từ trên xuống dưới, trên mặt tràn đầy ân cần nói.
“Sao rồi, ở tông môn đã quen thuộc chưa? Linh thạch có đủ dùng không?”
Về phần cha Diệp, mặc dù không nói gì, nhưng ánh mắt đã nói lên tất cả.
Một nhà ba người hỏi han vài câu, lúc này Diệp Trường Thanh mới chú ý tới người của Hà gia trong đại sảnh, đương nhiên, người của Hà gia cũng nhận ra Diệp Trường Thanh.
Trong lòng cảm xúc lẫn lộn, không phải nói tiểu tử Diệp gia chỉ là đệ tử tạp dịch của Đạo Nhất tông thôi sao? Vì sao có thể mời nhân vật cấp bậc Phong Chủ ra tay.
Không hợp lý, hoàn toàn không hợp lý.
“Đây là…”
Nghi ngờ hỏi ra, nghe vậy, cha Diệp mở lời giải thích.
“Ý của Hồng Phong Chủ là để con tới xử lý những người của Hà gia này, dù sao con cũng từng có hôn ước với Hà Lộ.”
Nói xong, ánh mắt cha Diệp lạnh lẽo quét nhìn mọi người Hà gia.
Cho tới lúc này, giữa Diệp gia và Hà gia có không ít mâu thuẫn, cũng không ít lần âm thầm tranh đấu, nhưng bên ngoài vẫn coi như không có chuyện gì.
Nếu không cũng sẽ không định ra hôn sự giữa Diệp Trường Thanh và Hà Lộ, nói trắng ra là, khi đó hai nhà đều có ý định liên thủ.
Chỉ là lần này, bởi vì ma tu xuất hiện, Hà gia hoàn toàn bị cha Diệp vạch trần.
Sau khi đầu quân cho ma tu, Hà gia không hề nhớ tới tình cũ, thậm chí mấy lần muốn giết Diệp gia, nếu không phải những ma tu kia đang chờ mệnh lệnh bên trên, đoán chừng người của Diệp gia đã chết hết từ lâu.
Cho lên trong lòng cha Diệp vô cùng căm hận Hà gia.
Nhưng đúng như Hồng Tôn nói, chuyện của Hà gia, vẫn nên giao cho Diệp Trường Thanh quyết định.
Có điều, nghe thấy lời này, Diệp Trường Thanh chỉ liếc nhìn người của Hà gia một cái rồi nói.
“Phong chủ quyết định là được, đệ tử cũng không tham dự vào làm gì, cha mẹ bị dọa sợ, đệ tử muốn ở bên bọn họ nhiều hơn.”
Diệp Trường Thanh căn bản không quan tâm sống chết của người Hà gia, Hồng Tôn cũng không nói gì, gật đầu nói.
“Được.”
Ngay sau đó, Diệp Trường Thanh đi vào hậu viện cùng hai người.
“Ngươi định xử lý bọn họ như thế nào?”
Không đi quấy rầy, Bách Hoa tiên tử cũng chọn ở lại đại sảnh, lúc này nhìn về phía Hồng Tôn hỏi.
Nghe vậy, Hồng Tôn mỉm cười, dứt khoát lấy Hiển Ảnh Trận ra, liên lạc với Du Lệ.
Nhị tiểu thư của Hà gia ngươi là đệ tử của Du Lệ đúng không, vậy dễ nói rồi, gọi Du Lệ tới quyết định.
Trước đó chuyện không có còn bị Hồng Tôn nói thành có, bây giờ Hồng Tôn lấy được bằng chứng, vậy thì càng khỏi phải nói nữa rồi.
Đúng lúc lần này Diệp gia tổn thất không nhỏ, cứ để Du Lệ bỏ ra số tiền kia đi.
Chỉ thoáng chốc, trận pháp đã được kết nối, khuôn mặt già nua của Du Lệ xuất hiện trên màn ánh sáng trận pháp, nhìn thấy Hồng Tôn, tức giận nói.
“Có việc?”
Hiển nhiên, lão bà này vẫn đang canh cánh chuyện lúc trước, nhưng Hồng Tôn chẳng thèm để ý đến việc này, vui vẻ nói ra.
“À, lão phu tiện tay tiêu diệt một số ma tu của Huyết tông ở Vân Thành, nhưng mà có một gia tộc tên là Hà gia nói có tộc nhân là đệ tử của ngươi, cho nên hỏi một chút.”
???
Nghe thấy lời này, đầu tiên Du Lệ cảm thấy có gì đó sai sai, lão già này lại muốn giở trò gì?
Nhíu mày, cẩn thận trả lời.
“Đúng là có một người, lần trước ngươi từng gặp, nhưng mà đệ tử ta nhận có quan hệ gì với Hà gia này?”
“Lão sâu rượu, ta nói cho ngươi biết, chiêu lần trước vô dụng rồi, chuyện gì cũng phải có chứng cứ, đừng hòng vu cáo hãm hại ta.”
Có lẽ đã bị dọa sợ, Du Lệ nói ra trước, hoàn toàn phá hỏng đường đi nước bước của Hồng Tôn.
Lần trước ngươi ăn nói bừa bãi, chụp mũ lung tung, lần này lão bà ta không trúng kế nữa, chuyện không có chứng cứ, cho dù ngươi nói mò thế nào, ta cũng không thừa nhận.
Chỉ là nghe thấy lời này, Hồng Tôn vẫn tươi cười nói.
“Sao có thể, ngươi còn không biết Hồng Tôn ta là người thế nào à? Sao lại ăn nói bừa bãi, vu cáo hãm hại lung tung được?”
“Hừ.”
Du Lệ cười lạnh một tiếng, đã chẳng muốn so đo nữa rồi, Hồng Tôn ngươi là ai, lão bà ta hiểu rõ lắm.
Dù sao bất kể ngươi nói gì, lão bà ta cũng chỉ có một thái độ, chỉ nhìn chứng cứ, nếu ngươi còn ăn nói bừa bãi, ta sẽ dứt khoát cắt dứt trận pháp, cùng một uất ức, chẳng lẽ lão bà ta còn có thể chịu hai lần?
Sớm đã nghĩ biện pháp ứng phó, chỉ tiếc rằng, lần này Hồng Tôn người ta thật sự không phải vu oan, mà là có chứng cứ.
Khi không có chứng cứ, Hồng Tôn vẫn có thể nắm chặt thóp ngươi, huống hồ là bây giờ, chứng cứ rõ rành rành, vậy lại càng nắm chắc.
Cho nên có thể nói, đối mặt với Du Lệ, Hồng Tôn không chút hoảng hốt, từ tốn nói ra.
“Ngươi thừa nhận có đệ tử như vậy đúng không, thế là được rồi, trước đó Hà gia này gia nhập Huyết tông, giúp đỡ Huyết tông làm việc ác trong Vân Thành, thậm chí còn tu luyện công pháp ma đạo, thế này là đã có thể xử lý giống như ma tu rồi phải không? Dù sao ở đại hội bốn tông trước đó…”
Nghe thấy lời này của Hồng Tôn, Du Lệ nhíu mày ngắt lời.
“Chứng cứ đâu?”
Lão già kia, còn muốn vu oan ta? Buồn cười, bây giờ Du Lệ ta chỉ nhìn chứng cứ, không chấp nhận lời nói suông.