Chương 211: Tề Hùng Bực Tức
Thời điểm hai tộc đại chiến, tất cả các đại tông môn có thể liên thủ lại cùng chóng định. Nhưng một khi chiến sự chấm dứt, nội đấu ắt sẽ xảy ra.
Huống chi lúc này Yêu Tộc vì ngưng chiến mà dâng lên không ít của cải bồi thường. Đừng nói tới tài nguyên tu luyện, rất nhiều đất đai kia cũng cần phân phối lại.
Về phần phân phối thể nào hiển nhiên là dựa theo chiến công để chia.
Tất cả mọi người đều công nhận Đạo Nhất tông có chiến công lớn nhất không hề nghi ngờ. Hiện giờ Đạo Nhất tông đã là tông môn đệ nhất của Đông Châu, nếu lại để cho Đạo Nhất tông chiếm được phần lớn của cải tài nguyên nữa thì chỉ sợ ba đại tông môn khác không còn tư cách cạnh tranh với Đạo Nhất tông nữa.
Vì vậy ba người Tô Lạc Tinh, Tề Thanh Hà, Nguyên Thái Cực không do dự quá nhiều mà chọn liên thủ với nhau.
Họ nhất định phải chèn ép Đạo Nhất tông, ít nhất không thể để Đạo Nhất tông tiếp tục phát triển không kiêng nể gì như thế.
Về phần ma tu? Một đàn chuột chạy qua đường ấy thì có uy hiếp gì, chưa đủ để lọt vào mắt họ.
Trong cuộc đại chiến hai tộc này, nói thật người thua thiệt sau cũng vần là đám ma tu. Chúng muốn mượn cơ hội này hành động vùng lên. Ai ngờ còn chưa kịp hành động thì bên Yêu Tộc đã ngừng chiến rồi, dẫn tới đám ma tu bị tổn thất nghiêm trọng.
“Tề Hùng, lần này bốn đại tông môn chúng ta liên thủ vây công thành Bắc. Nhưng Đạo Nhất tông các ngươi để cho những ma tu kia trốn mất. Ta không thể không nghi ngờ Đạo Nhất tông ngươi có liên quan tới đám ma tu. Bằng không sao đám ma tu kia có thể đào thoát dưới tầng lớp vòng vây như thiên la địa võng thế này?”
Vẻ mặt Tô Lạc Tinh mang đầy chính khí.
Các vị tông chủ khác ở trong màn sáng nghe vậy thì biến sắc.
Từ khi ngưng chiến, tất cả các đại tông môn tiến hành kế hoạch vây quét ma tu. Hiển nhiên thành Bắc được giao cho bốn đại tông môn.
Bốn đại tông môn cùng liên thủ vốn không nên xuất hiện bất cứ vấn đề gì.
Thế nhưng kết quả cuốc cùng, trừ hai kẻ bị chém giết, cả đám cường giả ma đạo đều chạy trốn thành công.
Việc này ngoài dự đoán tất cả mọi người. Bây giờ theo như lời Tô Lạc Tinh nói, sở dĩ có việc ma tu đào tẩu hoàn toàn là do Đạo Nhất tông.
Bởi vì tới khu vực Đạo Nhất tông phụ trách thì ma tu đột nhiên biến mất, nên hắn hoài nghi Đạo Nhất tông cố ý thả chạy đám ma tu này.
Gặp phải lời lên án của Tô Lạc Tinh, Tề Hùng tức giận tới nghiến răng nghiến lợi, hắn tức giận quát:
“Tô Lạc Tinh ngươi chớ ngậm máu phun người. Ai không biết Đạo Nhất tông ta và ma tu không đội trời chung…”
“À ngoài mặt thì như thế, nhưng sau lưng các ngươi làm gì ai mà biết được. Ngươi cảm thấy ta vu oan ngươi cũng được. Nhưng chẳng nhẽ Thanh Hà huynh và Thái Cực huynh cũng vu oan ngươi hay sao?”
Tô Lạc Tinh cười lạnh, Tề Thanh Hà, Nguyên Thái Cực ở bên cạnh cũng mở miệng phụ họa.
“Tề Tông Chủ, đúng thật là việc lần này có điểm kỳ quái. Vốn lấy thực lực của Đạo Nhất tông chuyện như vậy không nên xảy ra.”
“Đúng vậy, tóm lại những ma tu kia biến mất trong khu vực Đạo Nhất tông các ngươi phụ trách, các ngươi phải cho chúng ta một lời giải thích.”
Tề Hùng nhìn hai người thản nhiên bịa chuyện thì tức giận không thôi:
“Ta giải thích cái mẹ gì! Ba lão già các ngươi bắt đầu liên thủ tới đối phó Đạo Nhất tông ta đúng không?”