Chương 212: Niềm Vui Bất Ngờ

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,906 lượt đọc

Chương 212: Niềm Vui Bất Ngờ

“Tề Hùng, bằng chứng như núi ngươi còn dám phát ngôn bừa bãi sao?”

Tô Lạc Tinh lạnh giọng hét lớn. Việc đã tới nước này, đúng sai gần như đã định, không thấy sắc mặt đám tông chủ trong màn sáng kia cũng thay đổi rồi à.

Kỳ thật mọi chuyện đều là kế hoạch của Tô Lạc Tinh.

Trên đường chạy tới thành Bắc, Tô Lạc Tinh đã bí mật tìm tới hai người Tề Thanh Hà và Nguyên Thái Cực.

“Hai vị, gần nhất Đạo Nhất tông có phần nổi bật quá mức trở thành công thần lớn nhất trong trận chiến này. Chỉ sợ việc luận công ban thường sau này Đạo Nhất tông sẽ kiếm được đầy bồn đầy bát rồi.”

“Tô Tông Chủ có ý gì?”

“Ta cũng không có ý gì. Chẳng qua chúng ta cùng đứng hàng bốn tông môn lớn, nhị vị cam lòng nhìn xem Đạo Nhất tông vượt qua chúng ta sao. Đến lúc đó bốn tông môn lớn chỉ còn một mình Đạo Nhất tông hơn hẳn một bậc. Chắc các vị cũng không muốn nhìn tới tình cảnh này đúng không?”

“Tô Tông Chủ có cao kiến gì không?”

“Đơn giản, chỉ cần buộc tội Đạo Nhất tông cấu kết với ma tu là có thể triệt tiêu hết tất cả công lao lúc trước của Đạo Nhất tông.”

Chỉ đơn giản như vậy ba người đã đạt thành hiệp nghị. Sau đó trong lúc giao chiến, Tô Lạc Tinh đi tìm được đám cường giả Ma Đạo.

Chúng biết chắc được thất bại trước mặt, bằng lòng nghe theo đường sống mà Tô Lạc Tinh chỉ ra.

Trong khu vực Đạo Nhất tông phụ trách, Lạc Hà Tông đã sớm chuẩn bị một cái Truyền Tống Trận, đá ma tu thông qua đó chạy trốn khỏi thành Bắc.

Cường gia ma tu biết Tô Lạc Tinh cố ý. Nhưng bọn họ không còn lựa chọn nào khác hơn nữa cũng không tính chịu thiệt.

Vì vậy đám ma ta không do dự gì, tới vị trí Tô Lạc Tinh chỉ định, thông qua Truyền Tống Trận rời khỏi thành Bắc.

Mà cái Truyền Tống Trận này cũng trở thành chứng cứ buộc tội Đạo Nhất tông.

“Tề Hùng, chuyện tới nước này ngươi phải cho tất cả mọi người ở đây một lời giải thích. Nếu không Lạc Hà Tông ta chắc chắn sẽ không bỏ qua.”

Tô Lạc Tinh ép sát từng bước. Ngược lại lúc này Tề Hùng lại bình tĩnh lại.

Hắn nhìn Tô Lạc Tinh lạnh lùng cười khẩy:

“Ngương đừng làm ra vẻ đường hoàng như thế, chẳng phải do các ngươi muốn…”

Vốn Tề Hùng muốn nói, do các ngươi muốn chèn ép Đạo Nhất tông ta, thậm chí vì có thể lấy được càng nhiều lợi ích hơn trong khi luận công ban thưởng nên mới làm ra nhiều chuyện như vậy còn gì.

Nhưng Tề Hùng cũng đã nhận rõ tình thế trước mắt. Việc tới nước này hắn chỉ có thể nhận thua trước. Chuyện luận công ban thưởng phía sau không có phần của Đạo Nhất tông hắn nữa.

Nếu đây là kết quả Tô Lạc Tinh muốn, vậy Tề Hùng cho hắn thấy là được.

Nhưng Tề Hùng nói được một nửa, màn sáng phía trên Tô Lạc Tinh đột nhiên nhấp nháy.

Tô Lạc Tinh nghi hoặc, lúc này ai liên hệ với hắn chứ? Hắn hồ nghi kết nối trận pháp, một gương mặt mo ngoài dự đoán của Tô Lạc Tinh xuất hiện.

“Hồng Tôn?”

“Tô Tông Chủ, đã lâu không gặp.”

Thời điểm này Hồng Tôn liên hệ hắn lắm gì? Sắc mặt Tô Lạc Tinh thoáng chốc tối xuống, ngay cả Tề Hùng ở bên cạnh cũng không hiểu gì.

Hồng Tôn ngươi có việc không liên hệ sư huynh là ta đây là liên hệ với Tô lão quái kia làm gì.

Chuyện đang đến thời điểm then chốt, Tô Lạc Tinh không có hứng thú nói nhảm với Hồng Tôn, hắn nói thẳng:

“Bổn tọa đang có việc gấp, ngươi chờ ta xong việc rồi muốn nói gì thì nòi.”

Sau đó hắn định ngắt kết nối trận pháp, thế nhưng Hồng Tôn kịp nói ra trước:

“Đừng vội, ta có chính sự muốn báo cáo với Tô Tông Chủ đây.”

“Báo cáo? Ngươi không đi tìm Tề Hùng mà tìm ta làm gì?”

“Đây chẳng phải do chuyện này liên quan tới Lạc Hà Tông của Tô Tông Chủ sao. Chỉ sợ Tông Chủ còn chưa biết tam Trưởng Lão Du Ly của Lạc Hà Tông ngươi trước đó đã có liên hệ với ma tu. Ta còn đang lo lắng Lạc Hà Tông ngươi lầm được lạc lối cho nên mới…”

Tô Lạc Tinh nghe tới đây thì nổi cáu. Ngươi nói cho rõ ràng, ai cấu kết với ma tu chứ.

Chúng ta đang nói Đạo Nhất tông ngươi liên lạc với ma tu, liên quan mẹ gì tới Lạc Hạ Tông ta.

Hồng Tôn còn chưa nói xong, Tô Lạc Tinh đã vội vàng ngắt lời hắn, sắc mặt đen sì:

“Hồng Tôn, ngươi đừng ăn nói bừa bãi. Cẩn thận ta cáo ngươi tội phỉ báng người khác. Ai ai chẳng biết Lạc Hà Tông ta với ma tu không đội trời chung, sao có thể cấu kết với ma tu được.”

Phản ứng của Tô Lạc Tinh quá dữ dội khiến Hồng Tôn ở phía bên kia màng sáng cũng sững sờ, không nhìn được đưa mắt nhìn Bách Hoa Tiên Tử ở bên cạnh:

“Tô lão quái này bị làm sao thế? Ta còn chưa nói gì hắn phản ứng lớn như thế làm gì?”

“Ai mà biết được, chắc trong lòng có điều mờ ám chứ sao nữa.”

Cuộc nói chuyện của Hồng Tôn và Bách Hoa tiên tử bị đám tông chủ trong đại điện nghe thấy rõ ràng, Tô Lạc Tinh lại càng nghiến răng nghiến lợi.

Đã sắp thành công rồi, vì sao Hồng Tôn lại đột nhiên xuất hiện vào đúng lúc này chứ? Lão sâu rượu đáng chết này muốn làm gì?

Không nhịn được có loại dự cảm chẳng lành, đưa mắt nhìn chằm chằm Tề Hùng, trong lòng chắc rằng đây là hậu chiêu Tề Hùng chuẩn bị.

“Được lắm, hóa ra lão già ngươi cũng không nhịn nổi nữa, xem ra Tô mỗ quả thật đã coi thường ngươi.”

Cũng không phải lần một lần hai chịu thiệt trong tay Tề Hùng, dù sao chỉ cần một điều không đúng, trong mắt Tô Lạc Tinh này, đều là lỗi của Tề Hùng.

Chỉ có điều, lúc này Tề Hùng cũng không hiểu rõ sao, mẹ nó đi vào con đường sai lầm gì vậy?

Ánh mắt tràn đầy nghi ngờ nhìn Hồng Tôn trong trận pháp, mà thấy dáng vẻ này của hắn ta, Tô Lạc Tinh cười khẩy.

“Vờ vịt, Tề Hùng ngươi tiếp tục vờ vịt cho bổn tọa xem, ngươi cho rằng thủ đoạn vụng về thế này có thể lừa gạt được Tô Lạc Tinh ta sao?”

Muốn dùng hậu chiêu với bổn tọa! Hừ, cũng phải xem ta có cho ngươi cơ hội này không.

“Sư muội nói rất có lý, chẳng lẽ trong lòng lão già này thật sự có mưu đồ đen tối?”

Lúc này, Hồng Tôn trong màn ánh sáng trận pháp khẽ thì thầm một câu, ngay sau đó ánh mắt lại rơi xuống người Tô Lạc Tinh.

“Tô tông chủ, chẳng lẽ đằng sau việc này còn có bóng dáng của ngươi?”

“Ta không biết ngươi đang nói cái gì, cắt…”

“Đợi đã.”

Tô Lạc Tinh không muốn nói nhảm nữa, sắp thành công mỹ mãn rồi, cũng không thể để bị phá hỏng ngay lúc này, lập tức muốn cắt đứt trận pháp, chỉ là Tề Hùng đã nhanh hơn một bước.

Hắn ta lấy lại tinh thần, ánh mắt chợt lóe sáng, mặc dù vẫn chưa biết bên chỗ Hồng Tôn đã xảy ra chuyện gì, nhưng hắn ta là người cầm lái của Đạo Nhất tông, vẫn có thể trong nháy mắt bắt được cơ hội, cơ hội xoay chuyển càn khôn.

Cho nên trông thấy Tô Lạc Tinh muốn cắt đứt trận pháp, Tề Hùng vội vàng ngăn cản.

“Ơ, sư huynh ngươi cũng ở đó à!”

Nhìn thấy bóng dáng Tề Hùng xuất hiện trong trận pháp, Hồng Tôn cười nói.

Nghe vậy, Tề Hùng ra vẻ bình tĩnh gật đầu, sắc mặt nặng nề nói.

“Sư đệ, chuyện vi huynh dặn ngươi làm sao rồi?”

Hà? Hả? Hả?

Nghe vậy, Hồng Tôn sững sờ, làm chuyện gì hả? Sư huynh liên lạc với ta lúc nào?

Thật sự không thể hiểu nổi, nhưng là sư huynh đệ nhiều năm như vậy, tất nhiên vẫn phải có chút ăn ý, lại thêm Tề Hồng cứ luôn nháy mắt ra hiệu, mặc dù Hồng Tôn nghi ngờ, nhưng vẫn nói ra.

“Sư huynh yên tâm, tất cả đều thuận lợi.”

“Ừ, vậy nói kết quả ra đi.”

Nói ra? Ta nói cái gì giờ? Hồng Tôn hơi choáng váng, mẹ nó rốt cuộc bên chỗ ngươi đã xảy ra chuyện gì, nhắc nhở chút được không.

Hoàn toàn không biết phải nói cái gì, đưa mắt nhìn Bách Hoa tiên tử bên cạnh, nàng ta cũng bày tỏ rằng mình không biết.

Cuối cùng, Hồng Tôn nghiến răng một cái, liếc mắt nhìn đám người Hà gia bên cạnh, dù sao liên lạc với Tô Lạc Tinh cũng là vì chuyện của Hà gia, bây giờ nếu sư huynh đã hỏi, vậy thì cứ ăn ngay nói thật thôi.

Hết cách rồi, chủ yếu là thật sự không biết nói cái gì.

Khẽ ho khan một tiếng, bề ngoài Hồng Tôn bình chân như vại, nhưng thật ra trong lòng đã hoảng hốt lắm rồi.

“Sư đệ đến Vân Thành theo phân phó của sư huynh, quả nhiên phát hiện Hà gia – một trong hai gia tộc lớn của Vân Thành này đã đầu quân cho ma tu, mà gia chủ Hà gia còn bái vào Huyết tông, tu luyện công pháp ma đạo.”

“Đồng thời, nhị tiểu thư Hà Lộ của Hà gia này còn là đệ tử thân truyền của Lạc Hà tông, sư tôn chính là tam Trưởng Lão Du Lệ của Lạc Hà tông.”

Hồng Tôn chậm rãi nói ra, mà nghe thấy lời này, ánh mắt Tề Hùng càng ngày càng sáng.

Mẹ nó, trở mình rồi, không ngờ còn có niềm vui bất ngờ thế này, sư đệ giỏi lắm, không hổ là sư đệ tốt của sư huynh.

Giây phút này, nhìn thấy khuôn mặt già của Hồng Tôn, Tề Hùng lại có cảm giác gần gũi đến thế, thậm chí hận không thể hôn chụt một cái.

Vốn đã định chấp nhận số phận, thật sự không nghĩ ra cách nào hóa giải cục diện, nào có thể ngờ được, bỗng le lói hy vọng, Hồng Tôn lại cho mình một niềm vui bất ngờ đến vậy.

Trong lòng quả thật vui muốn nhảy cẫng, nhưng mà mặt ngoài vẫn vờ như đã đoán được từ trước, tỏ vẻ bình tĩnh và sâu sắc.

Mà Hồng Tôn nhìn thấy dáng vẻ này của Tề Hùng, sau khi thấp thỏm nói ra, trong lòng càng không nắm chắc.

“Ta nói đúng không? Sao không ai nói lời nào, sư huynh à, ngươi nói gì đi chứ?”

Tề Hùng càng như vậy, Hồng Tôn càng hoảng hốt.

Lại căng thẳng như vậy thêm một lát, cuối cùng Tề Hùng cũng lên tiếng nói chuyện.

“Ừ, sư đệ làm tốt lắm, những người của Hà gia đó đâu rồi? Đều bị ngươi giết ngay tại chỗ rồi sao?”

Tề Hùng nghĩ rằng, kết quả tốt nhất là người Hà gia còn sống, đến lúc đó hắn ta có thể dùng người Hà gia mưu đồ việc lớn.

Nhưng chắc hẳn không thể nào, bởi vì với tính cách của Hồng Tôn, đoán chừng đã giết hết rồi.

Nhưng cũng không sao, mặc dù hiệu quả không tốt bằng còn sống, nhưng có thể phá hỏng quỷ kế của Tô Lạc Tinh này là đủ rồi, về phần còn muốn chơi lại Tô Lạc Tinh một vố, quả thật hơi hoang tưởng, không thực tế, con người đó, không thể quá tham lam.

Mà Hồng Tôn bên kia lại bị dồn vào thế bí.

Mẹ nó người Hà gia này nên chết hay nên sống? Ta nên trả lời thế nào đây?

Đến bây giờ vẫn không hiểu rốt cuộc Tề Hùng muốn kết quả gì, cho nên Hồng Tôn cũng không biết nên nói là đã chết hay còn sống.

“Sư huynh, ngươi cảm thấy người của Hà gia này nên sống hay nên chết?”

Thật sự nghĩ mãi mà không ra, Hồng Tôn cẩn thận hỏi Tề Hùng trong màn ánh sáng bên kia, nghe vậy, khóe miệng Tề Hùng co rút, mà khóe miệng Tô Lạc Tinh, Tề Thanh Hà, Nguyên Thái Cực ở bên cạnh cũng co rút.

Nghe thử xem, đây mà là lời con người có thể hỏi ra sao?

Hồng Tôn thật sự không cố ý, chủ yếu là vì hắn ta không hiểu tình hình bên phía Tề Hùng.

Đối với điều này, Tề Hùng chỉ có thể kiên trì trả lời.

“Sư đệ đừng dong dài thừa nước đục thả câu với sư huynh nữa, mau nói thật ra.”

“Thật sự muốn ta nói thật?”

“Chắc chắn rồi, sư đệ yên tâm, cho dù ngươi giết hết Hà gia, sư huynh cũng sẽ không…”

“Ngoài gia chủ Hà gia ra thì người còn lại của Hà gia đều bị sư đệ bắt giữ, đều còn sống.”

Tề Hùng còn chưa nói hết lời, Hồng Tôn đã nói ra đáp án, trong lúc nhất thời, Tề Hùng ngây ra tại chỗ, mà Hồng Tôn thì giật giật mí mắt.

Đều là vì ngươi bảo ta nói thật, không thể trách ta được.

Nhưng nào ngờ, ngay sau đó, Tề Hùng lại mừng rỡ như điên.

“Không chết? Không chết là tốt rồi, sư đệ, làm rất tốt, làm rất tốt, lập công lớn rồi.”

Hả???

Hồng Tôn hoàn toàn choáng váng, hôm nay đại sư huynh cứ có gì đó sai sai.

Trái lại là Tô Lạc Tinh bên cạnh, lúc này đã hoàn toàn không kìm nén nổi nữa, giận dữ hét lớn.

“Tề Hùng, sư huynh đệ các ngươi gây chuyện đủ chưa, ngươi cho rằng như vậy là có thể đánh lừa dư luận, lừa gạt cho qua sao?”

Vẫn là giọng điệu lúc trước, nhưng lần này, tâm trạng Tề Hùng đã hoàn toàn khác với lúc trước, cười khẩy một tiếng, không hề chột dạ, nói ra.

“Lừa gạt cho qua? Tô Lạc Tinh, ngươi cho rằng vừa rồi ta không nói lời nào là bởi vì chột dạ sao? Ngươi sai rồi, ta sớm đã phát hiện Lạc Hà tông ngươi và ma tu có vấn đề, sở dĩ nãy giờ không nói là vì muốn nhìn xem ngươi có thể nói ra kết quả gì.”

“Đáng tiếc, kẻ ác ngươi tố cáo trước thì cũng thôi đi, mà biểu hiện cũng thực khiến ta thất vọng, nói Đạo Nhất tông ta cấu kết ma tu, đúng là buồn cười, ta thấy kẻ thật sự cấu kết với ma tu phải là Lạc Hà tông ngươi mới đúng.”

“Ngươi… ngươi ngậm máu phun người.”

Nhìn khuôn mặt với mày rậm mắt to, ngập tràn ngay thẳng của Tề Hùng, Tô Lạc Tinh cũng giống Du Lệ trước đó, mẹ nó sao cảm giác quen thuộc chết tiệt này lại tới rồi?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right