Chương 213: Bắt Đầu Phản Kích
Dường như tình hình đã có thay đổi, Tô Lạc Tinh tức tới nổ phổi, còn Tề Hùng thì hăng hái hăm hở, có loại cảm giác nở mày nở mặt.
Cười khẩy nhìn Tô Lạc Tinh, Tề Hùng lớn tiếng nói.
“Ngậm máu phun người? A, sư đệ, nào, cho bọn họ nhìn xem dư nghiệt Hà gia, nói cho bọn họ biết có phải ta ngậm máu phun người hay không.”
Hồng Tôn chẳng hiểu gì cả, nhưng nghe thấy lời này thì vẫn đưa màn ánh sáng trận pháp về phía đám người Hà gia.
Các tông chủ trong đại điện đều nhìn thấy, mà Tề Hùng thì chỉ vào trận pháp nói.
“Sao nào, đây chính là dư nghiệt Hà gia, cấu kết ma đạo, Tô lão quái, ngươi còn gì để nói?”
Nghe vậy, Tô Lạc Tinh nghiến răng, không cam lòng rống lên.
“Ngươi nói gì thì là cái đó à!”
Dù sao chỉ cần ta không thừa nhận, ngươi có chứng cứ gì, nhưng vừa dứt lời, trận pháp đã truyền đến tiếng nói không được tự tin cho lắm, rõ ràng là của Hồng Tôn.
“Ừ thì, chỗ này của ta có Lưu Ảnh Thạch.”
Ngươi có quái gì, mẹ nó đang yên đang lành ngươi dùng Lưu Ảnh Thạch làm gì? Ngươi có đam mê đặc biệt à?
Nghe thấy lời này, đáy lòng Tô Lạc Tinh bùng nổ, trợn mắt nhìn Tề Hùng, hận không thể xé nát hắn ta.
Là hắn ta, chắc chắn là hậu chiêu của lão già này, chắc chắn rồi, lão già này cũng đang thiết kế mình.
Trái lại là Tề Hùng, khi nghe thấy lời này, tâm trạng càng khoan khoái hơn, hắng giọng nói ra.
“Ha ha, tốt lắm sư đệ, mau mở ra cho Tô tông chủ xem.”
Tề Hùng thật sự không ngờ, hôm nay Hồng Tôn lại mang hết niềm vui này đến niềm vui khác cho mình.
Đây gọi là niềm vui bất ngờ, mẹ nó đây mới gọi là niềm vui bất ngờ.
Còn Hồng Tôn thì càng ngày càng nghi ngờ, không phải ngày thường đại sư huynh không cho phép mình dùng Lưu Ảnh Thạch bừa bãi à? Sao hôm nay lại vui vẻ như vậy?
Không nghĩ ra, nhưng nếu đã nói ra rồi, Hồng Tôn vẫn chiếu hình ảnh trong Lưu Ảnh Thạch ra, thông qua màn ánh sáng trận pháp, hình ảnh xuất hiện trước mặt các tông chủ.
Trong đó có hình ảnh chính miệng gia chủ Hà gia thừa nhận mình là đệ tử Huyết tông như thế nào, thi triển huyết thủ ra sao, tất cả đều rất rõ ràng, rất chi tiết.
Sau khi chiếu hình ảnh trong Lưu Ảnh Thạch lên, Tô Lạc Tinh nghiến răng ken két.
Vắt óc tìm kế, tính toán tường tận, nhưng dù thế nào cũng không ngờ được, kết quả cuối cùng lại như thế này.
Hắn ta không cam lòng, cho nên vẫn muốn giãy giụa.
“Hừ, cho dù như vậy thì có thể chứng tỏ điều gì? Hà gia gia nhập Huyết tông liên quan gì đến Lạc Hà tông ta?”
“Nhưng nhị tiểu thư Hà Lộ của Hà gia là đệ tử thân truyền của Lạc Hà tông.”
Lại là tiếng nói yếu ớt kia, lại là từ miệng Hồng Tôn nói ra, Tô Lạc Tinh lập tức quay đầu, đôi mắt đỏ bừng trừng khuôn mặt già nua bên trong trận pháp.
Mẹ nó ngươi không nói thì sẽ chết à, nếu không phải cách trận pháp, ta đã giết chết ngươi rồi.
Trái lại là Tề Hùng, trong lòng vui vẻ không thôi, hôm nay Hồng Tôn đặc biệt hiểu chuyện, rất tốt, thật sự rất tốt.
Lúc này, Tề Hùng không cho Tô Lạc Tinh cơ hội nói nữa, lớn tiếng hô lên.
“Tô Lạc Tinh, chuyện đã đến nước này, ngươi còn muốn ăn nói bừa bãi hay sao?”
Vẫn là lời nói như vậy, nhưng người nói ra đổi thành người khác, Tô Lạc Tinh tức điên lên, nói.
“Ăn nói bừa bãi? Ngươi nói ta ăn nói bừa bãi?”
“Còn không thừa nhận sao?”
“Ta thừa nhận cái gì?”
“Hà gia đầu quân cho ma tu, gia chủ còn bái vào Huyết tông, e rằng tất cả chuyện này đều là tác phẩm của Lạc Hà tông ngươi.”
“Ngươi nói bậy, hắn ta vu oan ta, hắn ta vu oan ta.”
Tô Lạc Tinh sốt ruột hét lên với hai người Tề Thanh Hà và Nguyên Thái Cực, tiếc rằng, lúc này hai người đều chìm vào im lặng, chẳng thèm liếc nhìn Tô Lạc Tinh lấy một cái.
Tô Lạc Tinh vô cùng sốt ruột, mẹ nó các ngươi nói chuyện đi, không phải đã nói là ba nhà liên thủ à? Sao bây giờ biến thành người câm cả rồi?
Thấy vậy, Tề Hùng khinh thường liếc nhìn hai người, lòng thầm cười khẩy.
Đúng là không hiểu tình hình, cho dù muốn hợp tác thì cũng phải xem người hợp tác chứ, ngay cả tên ngu xuẩn này mà các ngươi cũng dám hợp tác?
Lúc này hai người Tề Thanh Hà có cùng một cảm nhận.
Cục diện tốt đẹp như vậy mà bị Tô Lạc Tinh chơi thành thế này, quả thật khiến người ta câm nín.
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, chẳng lẽ Tề Hùng này sớm đã phát hiện Tô Lạc Tinh làm chuyện mờ ám? Cho nên bày kế chơi lại hắn ta?
Kiêng kị thoáng nhìn Tề Hùng, nếu thật sự là như vậy, mưu trí của lão già này quả thật sâu không lường được.
Tình hình đã hoàn toàn mất khống chế, Tề Hùng phản kích, hơn nữa vừa phản kích đã là mưa rền gió dữ, căn bản không cho Tô Lạc Tinh chút cơ hội nào.
“Ồ, không phải tác phẩm của Lạc Hà tông ngươi? Vậy ta hỏi ngươi, nhị tiểu thư Hà Lộ của Hà gia này có phải là đệ tử thân truyền của Lạc Hà tông ngươi không?”
“Là thành viên nòng cốt của một tông môn, Tô lão quái ngươi cũng đừng nói với ta là ngươi không biết đấy.”
Tất nhiên là biết rồi, nhưng bây giờ phải trả lời thế nào đây.
Thấy vậy, Tề Hùng cũng không để ý, tiếp tục nói ra.
“Gia tộc của một đệ tử thân truyền đầu quân cho ma đạo, gia chủ còn bái vào Ma tông, tu luyện công pháp ma đạo, vậy mà Lạc Hà tông lại không biết?”
“Nếu không có Lạc Hà tông ngươi đứng sau lưng sai khiến, sao một đệ tử nòng cốt như Hà Lộ có thể làm được đến mức thần không biết quỷ không hay?”
“Có thể làm được những chuyện này, chỉ có hai khả năng, hoặc là Lạc Hà tông đã cấu kết với ma đạo, hoàn toàn đọa nhập ma đạo, ý đồ tàn sát bách tính, hủy hoại Đông Châu.”
“Hoặc là Tam Trưởng Lão Du Lệ của Lạc Hà tông ngươi vốn là nội ứng của Ma tông, ẩn náu trong Lạc Hà tông nhiều năm, cho nên đệ tử thân truyền Hà Lộ của nàng ta cũng là người trong ma đạo, đáng cười thay, nhiều năm như vậy mà Lạc Hà tông ngươi cũng không hề phát hiện.”
“Mà Hà gia này chính là quân cờ ma đạo dùng để đối phó các tông môn lớn, ý đồ nhiễu loạn Đông Châu, sáng tạo ra cơ hội cho ma đạo.”
Nói hết những lời này, Tô Lạc Tinh hoàn toàn không đáp trả được, sắc mặt của các tông chủ khác cũng trở nên phức tạp, nhìn Tề Hùng, lại nhìn Tô Lạc Tinh, không biết trong lòng đang nghĩ gì.
Thật ra trong lòng các tông chủ đều rõ ràng, toàn bộ chuyện này đều là ván cờ của tứ đại tông môn.
Dù sao đối mặt với một chiếc bánh kem lớn như vậy, ai mà không muốn ăn nhiều thêm một miếng, cho nên suy nghĩ của bọn họ rất đơn giản, người nào chiếm thượng phong, bọn họ sẽ theo người đó.
Vốn dĩ Đạo Nhất tông thua chắc rồi, nhưng ai có thể ngờ được, cuối cùng lại trở mình đứng dậy, ép Lạc Hà tông vào bước đường cùng.
Còn cả đám người của Hà gia, thông qua màn ánh sáng trận pháp, lúc này bọn họ cũng ngây dại.
Nguy hại Đông Châu gì chứ, Hà gia ta chỉ là một gia tộc nhỏ, gọi là có chút uy phong trong Vân Thành thôi, sao có thể nguy hại đến Đông Châu được.
Hà gia ta nào có mạnh như vậy?
Chuyện phát triển đến nước này, Tô Lạc Tinh đã hoàn toàn bối rối.
Hai người Tề Thanh Hà, Nguyên Thái Cực thấy vậy, mặc dù trong lòng thầm mắng Tô Lạc Tinh vô dụng, nhưng cũng biết lúc này bọn họ nhất định phải ra mặt.
Nếu không, phỏng chừng Đạo Nhất tông sẽ thật sự chiếm quá nửa thu hoạch của đại chiến hai tộc lần này.
Nhưng có một điểm Tô Lạc Tinh nói không sai, đó chính là hai người Tề Thanh Hà, Nguyên Thái Cực cũng không muốn nhìn thấy một mình Đạo Nhất tông độc chiếm.
Ít nhất tất cả mọi người phải có năng lực kiềm chế lẫn nhau, một khi xuất hiện cục diện một tộc áp đảo, như vậy sẽ chẳng mang lại chút lợi ích gì cho bọn họ.
Đến lúc đó chẳng khác nào Thanh Vân tông và Hoàng Cực tông đều phải nhìn sắc mặt Đạo Nhất tông mà làm việc, cho nên dù không bằng lòng, lúc này cũng phải giơ tay kéo lấy Tô Lạc Tinh.