Chương 224: Tuyệt Tình Sư Thái

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,907 lượt đọc

Chương 224: Tuyệt Tình Sư Thái

Vừa nói vừa vỗ ra một chưởng, Hồng Tôn nắm chặt áo của Tề Hùng, mà Tề Hùng không có cách nào, cũng chỉ có thể ra tay.

Sau đó, ‘uỳnh’ một tiếng, trong nháy mắt, dư chấn của cuộc chiến giữa hai Thánh Cảnh khiến toàn bộ đại sảnh sụp đổ.

Khóe miệng co giật, động phủ của ta…

Chỉ là vẫn chưa hết, Thạch Tùng đã thật sự nổi giận, liên tục ra tay, Tề Hùng chỉ có thể bất đắc dĩ ngăn chặn.

Hai bên đánh nhau, đại sảnh không còn, viện tử không còn, toàn bộ mọi thứ trong động phủ đều không còn.

“Đủ rồi, đây là động phủ của ta đấy.”

Bên ngoài, trông thấy động phủ của Tề Hùng sụp đổ, các Chấp Sự và chủ tọa Trưởng Lão đều trợn mắt ngoác miệng.

“Xảy ra chuyện gì? Động phủ cũng mất luôn rồi?”

“Không biết, hình như là Thạch Tùng sư huynh vừa tiến vào.”

Động phủ của chủ một tông môn bị đánh sập, quả thật không hợp thói thường.

Mọi người còn đang bàn tán, chỉ thấy ba bóng hình phóng lên tận trời, Tề Hùng lại càng không kìm được tức giận, quát lớn.

“Mẹ nó, trong mắt các ngươi còn có đại sư huynh ta không?”

“Đại sư huynh, ngươi đừng cản ta, hôm nay ta thề phải giết chết tên khốn này.”

“Hai vị sư huynh bình tĩnh chút, sư huynh đệ đồng môn cần gì phải…”

Hai người Tề Hùng và Thạch Tùng đều vô cùng tức giận, mà Hồng Tôn lại đứng một bên khuyên nhủ.

Nghe thấy lời này, Thạch Tùng quay đầu nhìn hắn ta chằm chặp, trong mắt bùng lên lửa giận.

“Im miệng, không phải đều là chuyện ngươi gây ra hay sao, đừng nói sư huynh không nể tình nghĩa đồng môn, hôm nay ngươi muốn chết như thế nào, nói đi!”

“Ừm… ta không muốn chết.”

“Hừ, không muốn chết? Hôm nay cho dù Thiên Vương đến cũng không bảo vệ được ngươi, ta nói thật đấy!”

Nói xong, Thạch Tùng lại muốn ra tay, mà trên trán Tề Hùng nổi đầy gân xanh, rõ ràng đã kiềm chế đến cực hạn, lập tức giận dữ hét lên.

“Còn đứng ngây ra đó làm gì, bắt hai người này lại cho ta.”

Lời này là nói với đám Trưởng Lão đang âm thầm xem cuộc chiến, mẹ nó các ngươi dửng dưng đứng nhìn thật à, ông đây mất luôn nhà rồi đấy.

Nghe thấy lời này của Tề Hùng, mấy chủ tọa Trưởng Lão như Tam Trưởng Lão, Điền Nông… rối rít ra tay, khó khăn lắm mới khống chế được Thạch Tùng và Hồng Tôn, mà chủ yếu vẫn là Thạch Tùng.

Cho dù bị hai người là Tam Trưởng Lão và Tứ Trưởng Lão hợp sức đè lại, nhưng vẫn không ngừng giãy giụa.

“Nếu như còn coi là ta sư huynh, vậy thì buông ta ra.”

“Sư huynh bình tĩnh, bình tĩnh đã.”

“Ta bình tĩnh cái rắm, các ngươi biết xảy ra chuyện gì không? Các ngươi biết ta phải chịu ấm ức như thế nào không? Các ngươi biết không?”

“Thả ta ra, hôm nay ta muốn tự tay giết chết tên khốn này.”

Nói rồi lại nói, vành mắt Thạch Tùng ẩm ướt, vừa nghĩ tới chuyện xảy ra sáng nay, trong lòng dâng lên cảm giác nhục nhã vô cùng vô tận, ánh mắt nhìn về phía Hồng Tôn tràn đầy giận dữ.

Nhưng hắn ta càng như vậy, Tam Trưởng Lão và Tứ Trưởng Lão lại càng không dám buông tay.

Còn Hồng Tôn ở bên kia thì lại rất phối hợp, Điền Nông chỉ cần đưa tay khoác lên vai hắn ta, Hồng Tôn hoàn toàn không có động tác gì.

Trông thấy cuối cùng cũng khống chế được Thạch Tùng, Tề Hùng quay đầu thoáng nhìn động phủ đã hoàn toàn sụp đổ, mí mắt giật mạnh.

Vì sao người chịu tổn thương luôn luôn là mình, mẹ nó ta đường đường là chủ của một tông, tại sao lại ra nông nỗi này.

“Đến đại điện.”

Cắn răng nói ra một câu, ngay sau đó, đoàn người đi tới đại điện.

Ngồi trên chủ tọa nhìn Thạch Tùng và Hồng Tôn bên dưới, Tề Hùng xoa xoa thái dương đau nhức, nói.

“Việc này vốn không phải chuyện lớn gì, hơn nữa Hồng Tôn cũng không cố ý, Thạch Tùng ngươi…”

Trước đó Hồng Tôn đã nói hết chuyện này cho Tề Hùng biết, thật sự là hắn ta quên mất chứ không phải cố ý.

Mặc dù Tề Hùng cũng không biết nói gì cho phải, hơn nữa trước đó đã phê bình Hồng Tôn một trận rồi, có điều còn chưa nói hết lời, Thạch Tùng đã tức giận ngắt lời hắn ta.

“Đại sư huynh, cái gì gọi là không phải chuyện lớn? Ngươi biết chuyện này tổn thương ta thế nào không? Lão phu tu luyện hơn bốn nghìn chín trăm năm, đến giờ vẫn chưa thành gia lập thất, vậy mà lại bị… bị người ta thấy hết, đây mà không phải chuyện lớn sao?”

“Đại sư huynh ngươi có biết danh tiết quan trọng với một người đàn ông như thế nào không, bây giờ chỉ bởi vì tên thất phu này mà trong sạch cả đời ta bị hủy hoại.”

Nghe tiếng gầm thét của Thạch Tùng, Hồng Tôn im lặng, Tề Hùng im lặng, các sư huynh đệ ở đây đều im lặng.

Nhìn Thạch Tùng càng nói càng kích động, càng nói mắt càng đỏ, càng nói giọng càng nghẹn ngào.

Tất cả sư huynh đệ đều trợn mắt há hốc mồm, Tam Trưởng Lão và Tứ Trưởng Lão bất giác buông lỏng tay.

Ban đầu họ nghĩ rằng Thạch Tùng xấu hổ và tức giận vì hắn bị khỏa thân, nhưng bây giờ xem ra có vẻ như mọi chuyện không đơn giản như vậy.

Thấy mọi người đều sững sờ tại chỗ không nói nên lời, Thạch Tùng tức điên mà tiếp tục quát mắng vào mặt Hồng Tôn.

“Hơn 4900 năm, ta đã giữ mình trong sạch hơn 4900 năm, bây giờ tất cả đều bị hủy hết rồi, các ngươi nói đây không phải chuyện lớn sao?”

“Vậy các ngươi định bồi thường cho ta như thế nào? Sự trong sạch cả đời này của ta các ngươi định bồi thường như thế nào?”

“Các ngươi bảo ta làm sao còn mặt mũi đi gặp Tuyệt Tình sư thái, làm sao ta dám gặp nữa chứ… …”

Hả? ? ? ?

Tuyệt Tình sư thái? Là lão ni cô ở Khô Mộc Am ư? Tại sao lại nhắc tới nàng ấy?

Trong lúc nhất thời, ánh mắt của các huynh đệ thay đổi, họ nghi hoặc nhìn về phía Thạch Tùng, Tam Trưởng Lão thậm chí còn mở miệng nói.

“Sư huynh, Tuyệt Tình sư thái mà ngươi vừa nhắc đến là người ở Khô Mộc Am phải không?”

Lúc này hắn tựa hồ mới phản ứng lại, tiếng la hết bỗng im bặt, sắc mặt hắn không tự chủ được bỗng đỏ ửng lên, bộ dạng như thể đang thẹn thùng xấu hổ.

“Cái gì Tuyệt Tình sư thái, ta nói hồi nào?”

Mẹ kiếp, ngươi không cần phải nói nữa, tất cả đều hiện rõ ở trên mặt ngươi rồi, Tam Trưởng Lão người ta chỉ tùy tiện hỏi một câu, ngươi làm gì mà thẹn thùng như vậy.

Không đúng, huynh đệ nhiều năm như vậy, ngươi và Tuyệt Tình sư thái có quan hệ với nhau từ khi nào? Mẹ kiếp nàng là một ni cô, người của Phật môn mà.

Tề Hùng, Hồng Tôn và Điền Nông có mặt ở đây đã quen biết nhau từ khi còn nhỏ, họ đã trải qua bao lần sinh tử, có thể nói rằng mọi người đều biết rõ về nhau từ gốc rễ, nhưng họ chưa bao giờ biết Thạch Tùng và Tuyệt Tình sư thái có quan hệ với nhau từ lúc nào.

Điều này thật quá đáng, thần sắc trong mắt ngày càng trở nên nghi hoặc, nhất thời bị rất nhiều cặp mắt nhìn chằm chằm như vậy, Thạch Tùng không thể chịu đựng được nữa, mọi chuyện đã vỡ lỡ thế này hắn đành nói ra hết.

“Được rồi, ta thừa nhận, vừa rồi ta có nói đến Tuyệt Tình sư thái, nhưng như vậy thì sao, thế thì có thể nói rõ được điều gì chứ?”

Đây không phải là nói rõ được gì, mà biểu hiện của ngươi đã cho thấy rõ mọi thứ rồi còn gì, mỗi lần nói đến Tuyệt Tình sư thái ngươi đều đỏ mặt, như vậy còn cần nói gì nữa?

Mọi người vẫn không trả lời, họ tiếp tục nhìn chằm chằm vào Thạch Tùng, hắn không thể chịu đựng được nữa, bèn nghiến răng nói.

“Được rồi, ta ngửa bài. Quả thật ta thích Tuyệt Tình sư thái, nhưng vậy thì sao, chẳng lẽ ta không thể có người mình thích sao?”

Khá lắm, không ngờ Thạch Tùng lại giấu kỹ như vậy, Hồng Tôn nghe xong vui vẻ nói.

“Không hổ là sư huynh, ngay cả khẩu vị cũng đặc biệt như vậy, ni cô cũng không sợ, sư đệ bội phục.”

“Lão thất phu, chết đi.”

“Giữ chặt hắn.”

Nghe thấy giọng nói của Hồng Tôn, Thạch Tùng lập tức ra tay, Tam Trưởng Lão và Tứ Trưởng Lão ở bên cạnh thấy vậy nhanh chóng ra tay giữ chặt Thạch Tùng lại.

“Buông ta ra, ta phải giết hắn.”

Hắn lại lần nữa trở nên kích động, thấy vậy, tam Trưởng Lão chỉ có thể cố gắng chuyển chủ đề để xoa dịu cơn giận của Thạch Tùng.

“Sư huynh, ngươi nói xem nếu ngươi và Tuyệt Tình sư thái yêu nhau, thì nàng sẽ phải hoàn tục, hay là sư huynh phải đi xuất gia?”

Vừa nhắc tới Tuyệt Tình sư thái, Thạch Tùng lập tức ngừng giãy giụa, sắc mặt lại đỏ hồng, hắn bẽn lẽn nói.

“Vi huynh sao cũng được, miễn nàng thích là được.”

Khóe miệng mọi người giật giật, mọi người nghe xem, đây có phải đang nói tiếng người không?

Đường đường là một chủ tọa Trưởng Lão Đạo Nhất Tông mà có thể nói ra những lời… rất ư là “tình cảm” như vậy, ngươi lại dám nói ngươi sẽ xuất gia sao? Mẹ kiếp nếu xuất gia nương nhờ cửa Phật thì sao hai ngươi có thể yêu nhau được hả?

Nhìn bộ dạng của Thạch Tùng như thế, Tề Hùng bất đắc dĩ xoa xoa trán, đại sư huynh như hắn thật sự là quá mệt mỏi, nhưng tuyệt nhiên không còn cách nào khác.

“Nếu sư đệ lo lắng chuyện này, vậy thì chúng ta phong tỏa tin tức, thiết nghĩ Tuyệt Tình sư thái kia cũng không biết đâu, sư đệ yên tâm đi.”

Vốn dĩ đó chỉ là một lời an ủi, nhưng câu trả lời của Thạch Tùng đã khiến Tề Hùng phải sởn tóc gáy.

“Không phải như vậy. Cho dù Tuyệt Tình không biết chuyện, nhưng trong lòng ta cũng không cách nào vượt qua cửa ải của chính mình. Ta… Ta không còn trong sạch nữa, đại sư huynh ngươi biết không?”

“Ta như thế này, làm sao còn xứng với Tuyệt Tình, ta làm sao xứng nàng, ta dơ bẩn… …”

“Vậy ngươi nói phải làm thế nào?”

“Ta…………..”

Đối mặt với sự chất vấn của Tề Hùng, Thạch Tùng lại trở nên trầm mặc, làm sao đây, bây giờ phải làm thế nào?

Sau một lúc lâu im lặng, Thạch Tùng đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Hồng Tôn, hắn nghiến răng nghiến lợi.

“Ta giết Hồng Tôn trước, sau đó tự sát.”

Chết tiệt thật.

Người ta nói rằng trên trán của Tề Hùng có thể nhìn thấy một vài đường gân xanh nổi lên bằng mắt thường, đây đều là tinh phẩm của nhân gian.

Thay vào đó, Hồng Tôn trầm ngâm một lúc với vẻ mặt kiên quyết rồi nói với Thạch Tùng đang một lòng muốn chết.

“Sư huynh cảm thấy mình không xứng với Tuyệt Tình sư thái, sau này không có cách nào đối diện với nàng đúng không?”

Không có câu trả lời, nhưng rõ ràng đây là đồng ý, thấy vậy, Hồng Tôn tiếp tục nói.

“Vậy nếu như sư đệ giúp sư huynh theo đuổi được Tuyệt Tình sư thái, vậy thì chuyện này… …”

“Xem như chấm dứt.”

Hồng Tôn chưa nói hết câu, Thạch Tùng đã lên tiếng ngay lập tức.

Nghe vậy, Hồng Tôn gật đầu.

“Cứ quyết định vậy đi, chuyện này cứ giao cho sư đệ.”

“Sư đệ, lời này là thật sao?”

“Thật 100%.”

“Ha ha, sư đệ tốt.”

Một tay thoát khỏi gông cùm của Tam Trưởng Lão và Tứ Trưởng Lão, Thạch Tùng bước vài bước đến trước mặt Hồng Tôn và nói với nụ cười tươi rói.

Nếu thật sự có thể đón sư thái về nhà thì chuyện hôm nay chỉ nhỏ như cọng lông trên thân trâu, không đáng là gì.

Thấy hai huynh đệ ôm nhau nhiệt tình thắm thiết như vậy, Tề Hùng cũng không muốn nói nữa, giờ chỉ còn một việc cần giải quyết.

“Bây giờ vấn đề của ngươi đã được giải quyết, vậy thì chúng ta hãy nói về vấn đề của ta?”

“Có chuyện gì vậy đại sư huynh?”

“Nể tình huynh đệ đồng môn, động phủ của ta, ta tính rẻ cho các ngươi một chút, năm triệu cực phẩm linh thạch.”

Các ngươi vui vẻ thật đấy nhưng nhà của ta mất rồi, các ngươi phải bồi thường, nhất định phải bồi thường.

Nghe vậy, Hồng Tôn lập tức nói rằng hắn không có tiền, Thạch Tùng cũng có vẻ do dự không nói, Hồng Tôn thấy vậy cười.

“Sư huynh giúp ta lấp vào trước đi, ta thật sự không có.”

“Nhưng tất cả số tiền này là ta dành dụm cho Tuyệt Tình……”

Thạch Tùng đương nhiên là có tiền tiết kiệm, dù sao hắn cũng không phải là một lão nghiện rượu như Hồng Tôn.

“Không phải sư đệ đã hứa với sư huynh sẽ thuyết phục Tuyệt Tình sư thái sao, cho nên đâu cần số tiền tiết kiệm này làm gì nữa?”

“Thật sao?”

“Thật.”

“Vậy thì ta sẽ lấp vào trước?”

“Sư huynh yên tâm đi, sư đệ nhất định sẽ đem cho sư thái về cho ngươi.”

“Nhớ nhẹ nhàng một chút.”

“Điều đó chắc chắn rồi.”

Cuối cùng, Thạch Tùng đã một mình bồi thường tiền động phủ cho Tề Hùng, Tề Hùng thấy vậy liền quay người bỏ đi không nói thêm lời dư thừa nào, một đám bệnh thần kinh, hắn không muốn ở lại đây dù chỉ một phút.

Sau khi Tề Hùng rời đi, đám đông cũng rời khỏi đại điện, khi chia tay, Thạch Tùng nghiêm túc nói với Hồng Tôn.

“Sư đệ, tất thảy đều nhờ ngươi.”

“Sư huynh yên tâm, sư đệ ra tay thì chuyện đó dễ như trở bàn tay, sư thái nhất định sẽ là của ngươi, ông trời có tới cũng giữ không được nàng, lời ta nói đó.”

Sau khi Hồng Tôn rời đi, Thạch Tùng vui vẻ trở lại Chấp Pháp Đường.

Cùng lúc đó, trong phòng bếp, Diệp Trường Thanh dựa vào ghế tựa thấp giọng nói.

“Đã đến lúc có thể ra ngoài đi dạo một chút rồi. Ta còn chưa kịp nhìn rõ thế giới này nữa.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right