Chương 225: Kế Hoạch Du Lịch
Ngay vừa rồi, tu vi của Diệp Trường Thanh đã thành công đột phá đến Tử Phủ Cảnh viên mãn, thiên phú đột phá đến thượng phẩm trung giai, ngộ tính cũng đạt đến thiên phẩm hạ giai.
Cảm nhận được linh lực dồi dào trong cơ thể, Diệp Trường Thanh không nhịn được nảy sinh suy nghĩ ra ngoài thăm thú thế giới này.
Có lẽ ở Đạo Nhất tông, Tử Phủ Cảnh không là gì cả, nhưng đừng quên Đạo Nhất tông là nơi nào.
Tông môn đứng đầu Đông Châu, cầm đầu giới chính đạo, có thể nói là cao cấp nhất toàn bộ Đông Châu, hầu hết số ít người có thiên phú cao nhất đều tụ tập ở Đạo Nhất tông.
Cho nên đừng chỉ thấy Tử Phủ Cảnh không là cái thá gì trong Đạo Nhất tông, nhiều nhất cũng chỉ là cấp độ của một tên đệ tử nội môn, thậm chí một số đệ tử ngoại môn xếp hạng cao cũng có tu vi Tử Phủ Cảnh.
Nhưng phóng mắt nhìn ra thế giới bên ngoài, Tử Phủ Cảnh đã được coi là cường giả một phương.
Đạo Nhất tông đông đảo cường giả, nhưng điều đó cũng không chứng tỏ rằng toàn bộ Đông Châu cũng giống như vậy, dựa vào thực lực tu vi hiện giờ của Diệp Trường Thanh, đi ra ngoài lịch luyện sẽ không vấn đề gì, chỉ cần không tự tìm đường chết, đến cấm địa hay lãnh địa Yêu tộc gì đó, bình thường sẽ không có nguy hiểm.
Hơn nữa từ khi xuyên qua đến bây giờ, Diệp Trường Thanh gần như không rời khỏi tông môn, ngoài chuyến đi đến doanh địa gần biển kia ra thì cũng không đi nơi nào khác.
Khó tránh khỏi sinh lòng tò mò với thế giới bên ngoài.
Trước đó là bởi vì tu vi thấp, không có năng lực tự vệ, cho nên không dám suy nghĩ nhiều.
Nhưng bây giờ, cùng với tu vi tăng tiến, Diệp Trường Thanh cũng có dự định lịch luyện.
Có suy nghĩ này rồi, tiếp theo chính là công tác chuẩn bị. Đan dược, phù triện, trận bàn, hắn không thiếu, mà pháp bảo hộ mệnh, hắn cũng rất nhiều, đều là Hồng Tôn và các vị sư huynh, Trưởng Lão tặng.
Đến Thuật Pháp Đường lựa chọn mấy thuật pháp cấp cao, chủ yếu là thuật pháp phòng ngự và thân pháp.
Một môn Tật Phong Bộ huyền cấp thượng phẩm, còn có một môn thuật pháp tiến giai của Linh Bích, là Huyền Linh Bích huyền cấp thượng phẩm.
Chỉ có tu luyện Linh Bích đến cảnh giới viên mãn mới có thể tu luyện môn thuật pháp này, khi Diệp Trường Thanh đổi lấy Huyền Linh Bích, chấp sự Thuật Pháp Đường còn tỏ vẻ kỳ lạ.
“Có thể tu luyện Linh Bích đến viên mãn, sao vẫn là đệ tử tạp dịch? Thần Kiếm Phong này đang làm cái quái gì vậy?”
Mọi người đều biết độ khó trong tu luyện Linh Bích, hơn nữa cần có thiên phú, hình như chưa từng có đệ tử tạp dịch nào có thể tu luyện đến cảnh giới viên mãn.
Bởi vậy có thể thấy được, thiên phú của Diệp Trường Thanh cũng không thấp, dạng người này không nên là đệ tử tạp dịch.
Mấy ngày tiếp theo, thứ cần chuẩn bị thì đều đã chuẩn bị xong, tiếp theo chính là đến Chấp Sự Đường của Thần Kiếm Phong đăng ký, dù sao rời tông môn cũng cần phải báo cáo.
Sau bữa cơm trưa ngày hôm nay, Diệp Trường Thanh đi vào Chấp Sự Đường, vừa vào cửa các chấp sự đã nhiệt tình hỏi han.
“Trường Thanh tiểu tử tới à, có chuyện gì không? Nguyên liệu nấu ăn không đủ à? Nói một tiếng là được, sao còn đích thân chạy tới đây.”
“Đúng đấy, chút chuyện nhỏ này, ngươi nói một tiếng, bọn ta đưa đến cho ngươi là được rồi.”
Một đám chấp sự vây quanh Diệp Trường Thanh ân cần hỏi han, mỉm cười đáp lại mỗi người xong Diệp Trường Thanh mới lên tiếng.
“Đệ tử đến để đăng ký, chuẩn bị ra ngoài một thời gian.”
Nào ngờ, một câu nói đã khiến các vị chấp sự ngây ngẩn cả người.
“Trường Thanh tiểu tử, ngươi muốn ra ngoài?”
“Làm nhiệm vụ sao? Nhiệm vụ bắt buộc à? Ngươi nhận là được, đến lúc đó bọn ta làm giúp ngươi, không cần phiền phức như vậy.”
“Hay là trong nhà xảy ra chuyện? Có gì cần giúp đỡ cứ nói với bọn ta, không cần khách sáo.”
Thấy Diệp Trường Thanh nói muốn ra ngoài, các chấp sự đều căng thẳng, nhưng Diệp Trường Thanh chỉ cười nói.
“Không có chuyện gì, chỉ là đệ tử dự định ra ngoài lịch luyện, dù sao từ khi bái vào Đạo Nhất tông, đệ tử chưa từng ra ngoài lịch luyện.”
Ra ngoài lịch luyện? Nghe vậy, các chấp sự mới thở phào nhẹ nhõm, không có chuyện gì là tốt rồi.
Đối với đệ tử Đạo Nhất tông thì ra ngoài lịch luyện là chuyện rất bình thường, chỉ cần đến Chấp Sự Đường của phong mình đăng ký là được.
Diệp Trường Thanh cũng như vậy, đám chấp sự không gây khó dễ, nhiệt tình đăng ký cho hắn, nhưng Diệp Trường Thanh vừa đi, sắc mặt các chấp sự lập tức thay đổi.
“Lần này làm sao đây, Trường Thanh tiểu tử đi rồi, chúng ta…”
“Đi tìm Phong Chủ, xem ý của Phong Chủ thế nào.”
“Đúng đúng đúng, bây giờ chúng ta đi tìm Phong Chủ.”
Diệp Trường Thanh muốn ra ngoài lịch luyện, các chấp sự không thể ngăn cản, nhưng trong lòng cũng sốt ruột, Trường Thanh tiểu tử đi rồi, bọn họ phải làm sao bây giờ?
Khoan thai trở lại nhà bếp, cười nói với Tiểu Bạch và Đại Hoàng.
“Chuẩn bị một chút, ngày mai chúng ta xuất phát.”
“Khặc khặc.”
“Gâu gâu…”
Đại Hoàng cũng không nói tiếng người, chủ yếu là Diệp Trường Thanh dạy, chó thì phải có dáng vẻ của chó, cả ngày ngươi nói giọng nữ quyến rũ còn ra thể thống gì.
Nhưng cho dù như vậy, âm thanh này vẫn tràn đầy sức hấp dẫn, Diệp Trường Thanh cũng đành bó tay.
Nghĩ tới ngày mai là có thể rời đi, trong lòng tràn đầy chờ mong, nhưng bên kia, trong động phủ của Hồng Tôn, đông đảo chấp sự, Trưởng Lão và đám Thanh Thạch, Triệu Chính Bình, Từ Kiệt, Liễu Sương, Lục Du Du, Vương Dao tụ tập lại với nhau.
Trên mặt đều là vẻ nghiêm trọng, có Trưởng Lão lên tiếng.
“Trường Thanh tiểu tử muốn ra ngoài lịch luyện, vậy phải làm sao bây giờ?”
“Hay là chúng ta khuyên hắn một chút? Bên ngoài nguy hiểm trùng trùng, nào tốt bằng ở trong tông môn.”
“Người nói vậy chẳng phải hại người ta, dù chúng ta muốn ăn cơm thì cũng không thể chặt đứt tiền đồ của Trường Thanh tiểu tử, người xưa có câu, đi một ngày đàng học một sàng khôn, đi trên con đường tu luyện này, nào có thể không ra ngoài lịch luyện.”
“Không sai, đi nhiều hơn, gặp nhiều hơn, quả thật có ích cho tu luyện, cả ngày ở lì trong tông môn, vậy chẳng khác nào xa rời thực tế.”
Mọi người lần lượt lên tiếng, có người cảm thấy phải chăng nên khuyên một chút, nhưng vừa nói ra đã bị mọi người phản bác.
Bọn họ không thể rời bỏ Diệp Trường Thanh là sự thật, nhưng cũng không thể bởi vậy mà chặt đứt tiền đồ của Diệp Trường Thanh.
Đi ra ngoài lịch luyện chắc chắn trợ giúp cho việc tu hành, điểm này là không thể nghi ngờ.
“Vậy làm sao bây giờ?”
“Chúng ta nhịn một chút?”
“Nhịn một chút cũng không sao, nhưng lần này Trường Thanh tiểu tử đi, ngươi biết khi nào trở về không?”
“Một ngày hai này còn được, chứ đừng giống như lần ở doanh địa gần biển, ta không nhịn nổi đâu.”
Mọi người bàn tán xôn xao, nhưng cuối cùng vẫn không có kết quả, chỉ có thể đưa mắt nhìn về phía Hồng Tôn, để hắn ta đưa ra quyết định.
Đối mặt với ánh nhìn chăm chú của mọi người, sắc mặt Hồng Tôn lại chẳng hề thay đổi, trưng ra dáng vẻ trong lòng đã tính cả rồi.
Từ tốn uống một hớp rượu, cười nói.
“Các ngươi đấy, chút chuyện vậy thôi mà đã bối rối thành thế này rồi, để đệ tử bên dưới nhìn thấy, há chẳng phải chuyện cười.
“Trường Thanh tiểu tử muốn ra ngoài lịch luyện, đây là chuyện tốt, đương nhiên chúng ta không thể ngăn cản, thậm chí còn phải cổ vũ, trợ giúp hắn.”
Nói đến đây, Hồng Tôn dừng lại chốc lát, chậm rãi đứng dậy, tỏ vẻ trịnh trọng nói ra.
“Vì vậy lão phu quyết định, tất cả mọi người Thần Kiếm Phong cùng nhau ra ngoài lịch luyện với Trường Thanh tiểu tử.”
Lời này vừa nói ra, mọi người ở đây đều sững sờ, cả phong ra ngoài lịch luyện cùng Trường Thanh tiểu tử?
Ngây người chốc lát, mọi người lần lượt lấy lại tinh thần, ánh mắt tỏa sáng, trong lòng kính nể, cất cao giọng nói.
“Phong Chủ anh minh.”
“Không hổ là Phong Chủ, biện pháp vẹn cả đôi đường như vậy mà cũng có thể nghĩ ra được.”
“Xin nghe theo lệnh của Phong Chủ.”