Chương 228: Đây Là Đi Lịch Luyện Sao?
Vẫn còn nhớ một số tiểu thuyết và phim truyền hình mà mình đã xem ở kiếp trước, người ta đi ra ngoài lịch luyện đều lên đường gọn nhẹ, mặc dù trên đường đi có nguy hiểm, nhưng cũng có kỳ ngộ trùng điệp.
Diệp Trường Thanh lại chưa từng nghĩ tới giữa đường rơi xuống vách núi, nửa đường có cơ duyên cứu được mỹ nhân.
Hắn thực sự đơn thuần chỉ muốn xem phong tục và tập quán của các vùng khác nhau ở Đông Châu, ngoài ra không có ý nào khác.
Mà hiện tại, mấy ngàn chiếc phi hạm chậm rãi khởi động, chuyến hành trình ra ngoài lịch luyện đầu tiên của Diệp Trường Thanh cũng chính thức mở màn.
Chỉ là nó quá khác so với những gì bản thân hắn nghĩ. Mẹ kiếp, tại sao ta phải mang theo hơn hai vạn người đi lịch luyện? Làm thế sao ta có thể đi lịch luyện nữa chứ?
Hơn hai vạn người đó, khái niệm gì chứ, tức là cho dù ngươi đến bất kỳ một thị trấn nhỏ nào, ước tính có thể lập tức lấp đầy người cho cái thị trấn đó.
Khi bay trên bầu trời, hàng ngàn chiếc phi hạm đang bay, đó là một vùng tối tăm bao la, giống như những đám mây đen che khuất mặt trời.
Thật đáng tiếc Diệp Trường Thanh không có quyền lựa chọn, lúc này, Hồng Tôn, Thanh Thạch, Bách Hoa tiên tử, Từ Kiệt bọn họ đã nhiệt tình mời hắn lên chiếc phi hạm lớn nhất.
“Tiểu tử Trường Thanh, ngươi làm sao vậy, sắc mặt khó coi thế, nhiều người đi với ngươi như vậy ngươi không vui sao?”
“Ồ, ta thật sự vui quá đó mà.”
Nghe vậy, Diệp Trường Thanh lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, Hồng Tôn thấy vậy cũng cười lớn, Từ Kiệt ở bên cạnh cũng khoác vai Diệp Trường Thanh nói.
“Sư đệ đừng như vậy, đông người cũng có cái lợi của đông người, sư huynh nhất định rành Đông Châu hơn so với ngươi rồi, đến lúc đó có thể làm người dẫn đường cho ngươi.”
Nghe vậy, Diệp Trường Thanh liếc hắn một cái kỳ quái, hắn bĩu môi nói.
“Sư huynh, ngươi có từng thấy người nào đi ra ngoài mang theo hơn hai vạn người dẫn đường không?
“Đây đều là chuyện nhỏ, ngươi không cần lo lắng, sư đệ yên tâm đi, chuyến đi này sư huynh nhất định sẽ sắp xếp đâu ra đó cho ngươi.”
“Ồ, vậy ta thật sự cảm tạ sư huynh.”
“Huynh đệ một nhà không cần khách sáo.”
Thôi được rồi, chắc chắn là đuổi không đi rồi, nếu đã không thể phản kháng được, vậy thì chỉ còn cách chấp nhận thôi.
Thật ra nghĩ lại, đi cùng hơn hai vạn sư huynh sư tỷ, còn có một nhóm Trưởng Lão, Chấp Sự, cộng thêm ba vị siêu cấp đại năng cấp bậc Thánh cảnh cũng có lợi mà.
Nó giống như bộ bài được kéo đầy trong nháy mắt…cái quái gì vậy.
Mẹ nó lão tử muốn đi du lịch? Ngươi tưởng là đi tranh giành bá chủ thiên hạ sao.
Bỏ đi, đành chịu thôi, nói như thế nào đi nữa, có thể dẫn hơn hai vạn người đi du lịch, hơn nữa còn là loại đuổi mãi cũng không đi, Diệp Trường Thanh cũng được xem là trường hợp duy nhất tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả.
Tất cả mọi người xuất phát, đương nhiên lộ trình nhất định phải do Diệp Trường Thanh làm chủ, những lời Từ Kiệt vừa nói chỉ là nói đùa.
Sau khi Diệp Trường Thanh chỉ ra địa điểm muốn đi đầu tiên, đội phi hạm chậm rãi di chuyển về một hướng.
Cùng lúc đó, tại chủ phong của Đạo Nhất tông, mấy ngày nay Tề Hùng vẫn ở tại hậu viện của chủ điện vì động phủ của hắn đã không còn.
Nhìn lá thư trong tay, lá thư do Chấp Sự phía dưới đưa lên, bảo là Hồng Tôn để lại cho Tề Hùng.
Mặt hắn xám xịt, khóe miệng giật giật, mí mắt giật điên cuồng, Ngô Thọ và Thạch Tùng ở bên cạnh thấy vậy tò mò hỏi.
“Đại sư huynh, có chuyện gì vậy?”
“A, Hồng Tôn sư đệ đi ra ngoài du lịch rồi.”
Du lịch? Đó không phải là chuyện bình thường sao, nhưng câu tiếp theo lập tức khiến hai người họ sửng sốt.
“Còn mang theo tất cả mọi người từ trên xuống dưới Thần Kiếm Phong, nói là du lịch tập thể.”
“Du lịch tập thể?”
Đây là loại hoạt động quái quỷ gì vậy? Du lịch thì du lịch, còn du lịch tập thể ư, có cả chuyện hàng vạn người cùng nhau ra ngoài du lịch sao?
Tề Hùng không nói nên lời, hắn mới trở về có mấy ngày, lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, nhưng nghĩ lại, hắn đi ra ngoài cũng tốt, ít nhất bản thân có thể yên tĩnh một chút, cho nên liền thả hắn đi.
Nhưng hắn vừa nghĩ tới đây, Hiển Ảnh trận trên người hắn sáng lên, sau khi kết nối, chính là Bách Hoa tiên tử.
“Đại sư huynh, gần đây sư muội muốn dẫn đệ tử ra ngoài một chuyến, nếu có việc gì thì truyền âm cho muội.”
Nói xong, không đợi Tề Hùng trả lời, liền trực tiếp ngắt kết nối trận pháp.
Tề Hùng nghe vậy liền ngẩn cả người, Ngọc Nữ Phong cũng đi du lịch tập thể sao?
“Chuyện này, chuyện này…”
Ngô Thọ há miệng, không biết nên nói cái gì, khóe miệng Tề Hùng giật một cái, nhưng cuối cùng cũng không nói thêm gì.
Nếu chỉ là một chuyến du lịch, không có gì to tát, nên để bọn họ đi thôi.
Ngược lại Thạch Tùng dường như nghĩ ra điều gì đó, hắn bất giác nở một nụ cười trên khóe miệng.
Hồng Tôn sư đệ đi ra ngoài du lịch, vậy có phải hắn đang giúp mình đi tìm Tuyệt Tình sư thái không?
Hễ nghĩ đến sư thái, Thạch Tùng lại một phen ngại ngùng, khuôn mặt già nua đỏ bừng.
“Đừng nghĩ vớ vẩn nữa, người ta đã xuất gia mà ngươi nhớ nhung gì chứ, hãy nói chuyện chính trước đi, các ngươi xem sắp xếp mấy lãnh địa mà Yêu tộc đền bù như thế nào đi.”
Lúc này Tề Hùng cắt ngang, tuổi tác đã cao như vậy còn đỏ mặt quái gì chứ, hơn nữa, chúng ta đang nói chuyện chính sự, ngươi đừng có cả ngày cứ suy nghĩ lung tung như vậy được không.
Kể từ khi biết chuyện về Tuyệt Tình sư thái, Tề Hùng cảm thấy Thạch Tùng đã thay đổi so với trước, chao ôi, ta mệt mỏi quá.
Hắn không tức giận vì chuyến du lịch tập thể của Thần Kiếm Phong và Ngọc Nữ Phong, nhưng vào lúc này, dưới chân Thần Kiếm Phong, bên ngoài nhà bếp, một tiếng gầm vang lên.
“Người đâu? Phòng bếp lớn như vậy, người đi đâu hết rồi?”
Trương Thiên Trận cùng với một số Trưởng Lão Vạn Trận Phong đứng bên ngoài nhà bếp đợi gần nửa giờ mà không thấy một bóng người nào.
Dưới cái nhìn của Thánh niệm, không có một người sống nào trên Thần Kiếm Phong.
Mẹ nó trong vòng một đêm, tất cả những người từ Thần Kiếm Phong đã chết hết rồi sao? Một nhà bếp lớn như vậy không một bóng người, vậy hôm nay khỏi ăn cơm hả?
Mọi chuyện có chút kỳ quái, lúc hắn đang nghi hoặc thì đột nhiên cảm thấy một luồng khí tức từ phía sau núi Thần Kiếm phong truyền đến, Trương Thiên Trận khẽ cau mày nói với Trưởng Lão bên cạnh.
“Chờ ta ở đây.”
Ngay lập tức, một cái lắc mình hắn lập tức biến mất tại chỗ.
Phía sau núi Thần Kiếm Phong, Mạc Du nhìn đám giao long và nhiều loài thủy tộc khác nhau trước mặt, khuôn mặt đầy biểu cảm phức tạp.
Lý do chính không phải vì nơi này xuất hiện nhiều thủy tộc, mà bởi vì những thủy tộc ở trước mặt này đang tập thể dục.
Nhìn thấy Mạc Du đang đến, hắn vừa vận động vừa chửi rủa một cách giận dữ.
“Không bằng cầm thú, các ngươi không bằng cả cầm thú…”
Mạc Du thân là luyện đan sư cửu phẩm, đương nhiên nhìn thoáng qua là biết những thủy tộc này đều bị cho uống thuốc, về phần là thuốc gì, nhìn xem bên cạnh chất đống rất nhiều trứng rồng, trứng rùa thì không khó để đoán ra rồi.
Mạc Du không muốn nhìn nữa, ngươi xem mấy giao long này đã mệt rồi.
Những con rồng cái thì đỡ hơn, nhưng một số con rồng đực đã gầy đi vài vòng, trông chúng thật thảm hại.
Chậm rãi nhắm mắt lại, chỉ cần có lựa chọn, Mạc Du tuyệt đối sẽ không xuất hiện ở nơi này, đáng tiếc, hắn không có lựa chọn, bởi vì Hồng Tôn nắm được điểm yếu của hắn.
Khi Tề Hùng nhận được bức thư của Hồng Tôn, đồng thời Mạc Du cũng nhận được một bức, nội dung bức thư rất đơn giản nhưng xem xong Mạc Du liền muốn nứt toạc cả mắt.
“Sư đệ, sư huynh định dẫn đệ tử ra ngoài du ngoạn, sau núi Thần Kiếm Phong có nhóm Thủy tộc huynh đem từ doanh trại gần biển về, xin nhờ sư đệ trông nom giúp, dù sao sư đệ cũng không muốn chuyện Mai Cốt Đan bị đệ muội biết đúng không?”
“Quả là sư huynh tốt, lão già Hồng Tôn thối tha.”