Chương 229: Vạn Gia Có Quỷ Tà

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,938 lượt đọc

Chương 229: Vạn Gia Có Quỷ Tà

Ngoại trừ bức thư truyền tin thì Hồng Tôn còn để lại một nhẫn không gian đựng Hợp Hoan Tán.

Đây là bí dược của tông môn ma đạo - Hợp Hoan Tông, công dụng của nó thì không cần nhiều lời thì mọi người cũng biết.

Hơn nữa bên trong còn cẩn thận để lại một bản hướng dẫn sử dụng chi tiết.

Đầu tiên, Hợp Hoan Tán là để dùng cho giống đực Thủy Tộc, nhưng không được dùng quá liều, mỗi một con đực Thủy Tộc sau khi dùng thuốc ba ngày thì phải ngừng thuốc cho chúng nghỉ ngơi ba ngày, chuyển sang những con đực khác.

Thứ hai, trong lúc ngừng thuốc tĩnh dưỡng phải cho chúng dùng đan dược để cam đoan tốc độ thân thể khôi phục.

Dù sao làm như vậy là để… bảo đảm tốc độ những sinh sôi nảy nở của những Thủy Tộc này.

Có trời mới biết lúc nhìn mấy thứ này Mạc Du có tâm tình gì. Lại còn đảm bảo tốc độ sinh sôi nảy nở, Thần Kiếm Phong các ngươi muốn làm gì hả?

Thế nhưng ai bảo hắn bị ngươi ta nắm đằng chuôi, Mạc Du cũng không có cách nào khác. Hắn thở ra một hơi, mở hai mắt ra lần nữa, nhìn thấy đám Thủy Tộc tung tăng lượn lờ phía trước thì mặt càng thêm đen lại.

“Một đám súc sinh không biết liêm sỉ.”

Trong lòng bực bội, trong miệng chỉ có thể phát ra một tiếng mắng phát tiết. Nhưng hắn vừa mắng xong, đám Thủy Tộc này lập tức không vui:

“Ngươi mắng ai đó? Ngươi cho là chúng ta muốn như vậy sao? Có bản lĩnh ngươi dừng thuốc lại!”

“Chúng ta nể mặt ngươi quá nên ngươi tưởng mình oai phong lắm hả?”

Mạc Du nghe vậy mặt lạnh như băng. Hồng Tôn biết bí mật của hắn nên mới dám uy hiếp hắn, còn một đám Thủy Tộc nho nhỏ chúng nó cũng dám càn rỡ như thế quả thực không biết trời cao đất rộng là gì.

Ngay lập tức Mạc Du túm cổ một con Giao Long, bắt nó há miệng ra sau đó dốc thẳng một túi Hợp Hoan Tán vào.

“Không cần, sẽ chết mất, đừng mà…”

Con Giao Long cái bên dưới thân con Giao Long đực này thấy thế luống cuống hô lên.

“Yên tâm, có ta ở đây các ngươi không chết được.”

Mạc Du nghe thấy cười khẩy nói. Hừ, ta không đối phó được lão thất phu Hồng Tôn chẳng nhẽ còn không trị được vai con Giao Long nhỏ bé các ngươi sao?

Mạc Du đang bừng bừng lửa giận, thế nhưng đúng lúc này sau lưng hắn truyền tới một giọng nói:

“Khụ khụ, Mạc Du sư đệ, ta không quấy rầy đệ chứ?”

Hắn vừa tới đã thấy Mạc Du đang đổ thuốc bột không biết tên vào miệng con Giao Long. Trong lòng Trương Thiên Trận không khỏi cảm thán, không hổ Mạc Du là người luyện dược, có giá hơn đám người dùng trận pháp bọn hắn nhiều.

Mạc Du nghe thấy giọng nói thì cứng đờ cả người, hắn mất tự nhiên quay đầu lại thì về phía Trương Thiên Trận cười nói:

“Trương sư huynh, sao ngươi lại tới đây?”

“A, ta có việc tìm Hồng Tôn nhưng không thấy hắn ở đâu.”

“Hồng Tôn sư huynh dẫn đệ tử ra ngoài rèn luyện rồi.Trương sư huynh không biết sao?”

Rèn luyện? Trương Thiên Trận vừa nghe vậy thì sững sờ, lập tức chắp tay nói ra xoay người định rời đi.

Chẳng qua vừa mới đi được một bước, Trương Thiên Trận đột nhiên quay đầu nói: “Sư đệ, phương diện này tốt nhất vẫn nên dùng thuốc vừa đủ. Nhưng con Giao Long này rất quý, ngươi để chúng chết mất thì đáng tiếc. Sư huynh tin tưởng sư đệ hiểu rõ chút chuyện ấy hơn ta.”

Nói xong, Trương Thiên Trận lắc mình rời đi chỉ để lại một mình Mạc Du đứng như trời trồng.

Ta dễ dàng lắm sao?…

Trương Thiên Trận biết được tất cả Thần Kiếm Phong ra ngoài rèn luyện lập tức vội vàng chạy tới Thần Nữ Phong, tình cảnh ở đây giống hệt không có một bóng người.

Được lắm, tất cả đệ tử của hai Phong đều ra ngoài rèn luyện, chỉ một mình lão Trương hắn là không biết gì.

Trương Thiên Trận không do dự quay về Vạn Trận Phong, bàn giao hết mọi việc cho đệ tử duy nhất của mình đồng thời cũng là đại sư huynh của Vạn Trận Phong xử lý.

Vạn Trận Phong chỉ có một tên đệ tử thân truyền, Trương Thiên Trận cũng chỉ thu qua một gã đệ tử duy nhất.

Hắn dặn dò xong hết thảy thì mang theo vài tên Trưởng lão vội vàng rời khỏi tông môn.

Cùng lúc đó, bên phía Thần Kiếm Phong và Ngọc Nữ Phong bởi vì không phải chạy đuổi theo thời gian nên tốc độ của họ cũng không nhanh, thậm chí dọc đường còn du sơn ngoạn thủy, thỉnh thoảng ngừng lại nghỉ chút.

Điểm kỳ quái duy nhất đó chính là có tới khoảng hơn hai vạn người cùng nhau du sơn ngoạn thủy như vậy, nhìn kiểu gì cũng thấy kỳ quái.

Chẳng qua Diệp Trường Thanh đã tập thành thói quen, nhiều người hơn thì nhiều người hơn, cùng lắm náo nhiệt hơn chút.

Giống như bây giờ, dựa theo kế hoạch của Diệp Trương Thanh, mục đích đầu tiên của hắn là ở phía Tây Đạo Nhất tông - một tòa thành có tên là Thụ Thành.

Thành trì này nổi tiếng nhất là Thụ Hải.

Cả tòa thành trì được xây dựng trên rừng cây, có thể coi là một tòa mộc lâm chi thành, vô cùng nổi tiếng.

Lúc này, đang trên đường tới Thụ Thành, một tên đệ tử ngoại môn tới tìm Diệp Trường Thanh nói:

“Trường Thanh sư đệ, phía trước là Vạn Gia Trấn, sư huynh cũng là người của Vạn Gia Trấn không bằng đêm nay chúng ta nghỉ lại Vạn Gia Trấn một đêm rồi ngày mai rồi xuất phát được không?”

Diệp Trương Thanh nghe vậy cũng không từ chối, dù sao cũng tiện đường.

Thấy Diệp Trường Thanh gật đầu, tên đệ tử tên là Vạn Dũng này vui vẻ không thôi. Hắn có thể mời Trường Thanh tới nhà làm khách phải nói là vô cùng vinh hạnh.

“Vậy sư huynh đi trước một bước, truyền tín báo mọi người trong nhà chuẩn bị một chút.”

“Sư huynh không cần phải phiền phức thế, chúng ta…”

“Ây, sư đệ cứ yên tâm, sư huynh sẽ sắp xếp ổn thỏa.”

Vạn Dũng nhiệt tình chạy tới Vạn Gia Trấn trước.

Nơi đây cách Vạn Gia Trấn không xa, Vạn Dũng cũng đạt tới tu vi Kết Đan Cảnh, chẳng mấy chốc hắn đã chạy tới Vạn Gia Trấn.

Chẳng qua đây chỉ là một trấn nhỏ cũng không có gì đặc biệt, dân số khoảng chừng được mấy vạn là cùng còn ít hơn cả nhà họ Diệp của Diệp Trương Thanh.

Vạn Dũng bay thẳng một đường về nhà, vốn trong lòng hắn đang rất vui mừng nhưng vừa vào tới nhà thì hắn lập tức phát hiện vấn đề.

Chỉ có một mình mẫu thân ra đón hắn. Vạn Dũng thấy thế nghi ngờ hỏi:

“Mẫu thân, phụ thân đầu rồi…”

“Phụ thân ngươi, hắn…”

Vạn mẫu nghe vậy đỏ bừng hốc mắt. Vạn Dũng cau mày, đi theo mẹ mình vào phòng gặp được phụ thân.

Nhưng mà phụ thân hắn sắc mặt xanh đen, đang hôn mê bất tỉnh nằm trên giường, quanh người tản ra quỷ khí dày đặc.

“Quỷ Tà…”

Trong mắt hắn tràn ra hàn khí, hắn cảm nhận được hơi thở Quỷ Tà nồng đậm trên người phụ thân mình.

Vạn Dũng hỏi dò tiếp thì mới biết được trong nửa tháng này trong trấn đã liên tiếp chết hơn mười người rồi.

Lúc mới đầu chỉ là hạ nhân, thị nữ đột nhiên chết đột ngột. Mọi người cũng mời một số y sư tới khám nhưng không phát hiện được gì.

Sau đó thời gian trôi dần qua, mỗi một đêm cả nhà họ Vạn đều cảm nhận được một luồng khí lạnh rét thấu xương, hơn nữa trong bóng tối như có ánh mắt đang nhìn chằm chằm quan sát mọi người.

Đến lúc này bọn họ mới biết được Vạn gia bị Quỷ Tà theo dõi.

Tiếp theo thì phụ thân hắn cứ thế hôn mê không tỉnh.

Kỳ thật, mấy ngày trước Vạn mẫu cũng đã liên lạc với Vạn Dũng nhưng mà có lẽ thư tín còn chưa gửi tới Đạo Nhất tông.

Dù sao đâu phải Hiển Ảnh Trận của tu sĩ nên tốc độ sẽ chậm hơn nhiều.

Vạn Dũng biết được trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy cau mày nhìn phụ thân. Hắn tập tức giơ hai tay lên kết ấn, linh lực ào ào tuôn vào trong cơ thể phụ thân, hắn muốn dùng cách này xua tan quỷ khí trong người Vạn phụ.

Vạn Dũng cũng đối phó qua không ít Quỷ Tà nhưng lúc này linh lực hắn vừa tiến vào trong cơ thể Vạn phụ thì quỷ khí bên trong lập tức bạo loạn.

Kết quả, hắn chẳng những không giúp được phụ thân xua tan quỷ khí mà còn khiến phụ thân hắn phun ra một ngụm máu tươi suýt nữa mất mạng.

Nếu không phải lúc mấu chốt Vạn Dũng lấy là một Viên Hộ Tâm Đan đút cho phụ thân cưỡng ép giữ lại một hơi thở thì e rằng Vạn phụ đã chết.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right