Chương 230: Rơi Vào Bầy Tu Sĩ
Vạn mẫu bị biến hóa bất thình lình dọa cho hoang mang lo sợ, còn Vạn Dũng thì vẫn cau mày.
Xem ra hắn xem thường con Quỷ Tà này, linh lực của hắn không thể xua tan quỷ khí trong người phụ thân. Biện pháp trước mắt chỉ còn một cách là tìm ra chỗ ở của Quỷ Tà, giải quyết gốc rễ vấn đề.
Vạn Dũng chắc chắn phụ thân không có vấn đề gì nữa mới quay sang hỏi mẫu thân: “Mẫu thân, những người chết đi lúc trước đâu?”
“Thiêu sạch rồi, nhưng mấy người mới chết đêm qua vẫn còn.”
“Mau mang ta đi nhìn xem.”
Hai người đi vào một gian mật thất trong hậu viện. Từ khi Quỷ Tà xuất hiện, nơi đây gần như biến thành phòng chứa thi thể rồi.
Bên trong có ba thi thể nằm đấy, toàn là những người mới chết đi đêm qua còn chưa kịp mang thiêu.
Làn da họ đen thui, hai mắt mở to, chết không nhắm mắt.
Vạn Dũng cẩn thận kiểm tra ba cỗ thi thể sau đó dơ hai tay kết ấn. Chẳng mấy chốc một luồng khói đen từ trong cơ thể ba người tuôn ra bay đi.
“Mẫu thân, các ngươi màu trốn vào phòng, tuyệt đối đừng đi ra ngoài.”
Vạn Dũng dặn dò xong một câu thì vội vàng đuổi theo đoàn khí đen.
Khí đen kia có thể tìm tới vị trí của Quỷ Tà.
Hắn đi theo khói đen một đường tới trước từ đường Vạn gia. Trong mắt Vạn Dũng phát lạnh, hóa ra nó trốn ở đây.
Hắn đẩy cửa bước vào, quả nhiên vừa vào bên trong từ đường Vạn Dũng đã cảm nhận được một luồng khí rét lạnh.
Theo đó, một tiếng cười vang lên, một bóng quỷ hiện lên trong tối.
“Khà khà, đệ tử Đạo Nhất Tông sao? Không ngờ được ta còn có thể có được thu hoạch lớn như vậy, hương vị của tu sĩ thơm hơn đám người thường nhiều.”
Vạn Dũng tìm được con Quỷ Tà hại người trong Vạn Gia Trấn, nhưng nó nhìn thấy hắn thì cũng không sợ hãi chút nào mà còn lộ ra sát ý.
Vạn Dũng nghe vậy cau mày, hắn cảm nhận được nguy hiểm cực lớn từ trên người con Quỷ Tà này.
“Hắc Ảnh Lệ Quỷ…”
Vạn Dũng không ngờ con Quỷ Tà này đã đạt tới cấp độ Hắc Ảnh Lệ Quỷ tương đương với Tử Phủ Cảnh của tu sĩ nhân loại.
Quỷ Tà cũng phân chia theo tu vi, thấp nhất là Hóa Tà, sau đó lên dần lần lượt là Khôi Tâm Quỷ, Bạc Sam Quỷ, Hoàng Diệp Quỷ, Hắc Ảnh Lệ Quỷ, Công Y Lệ Quỷ, Nhiếp Thanh Quỷ,…
Như vậy Hắc Ảnh Lệ Quỷ không phải thứ mà Vạn Dũng có tu vi Kết Đan Cảnh có thể đối phó được.
Khó trách con Quỷ Tà này thấy hắn lần theo tới dù có thể trốn được mà lại không trốn.
Xem ra nó cố ý chờ hắn tới đây muốn mượn cơ hội lần này chém giết hắn.
“Nghiệp chướng lớn mật, dám ra oai trong phạm vi của Đạo Nhất Tông ta.”
Vạn Dũng tức giận quát lớn. Con Quỷ Tà này thế thế thì cười lạnh.
“Ngươi cho rằng lấy Đạo Nhất Tông của ngươi ra thì có thể hù ta. Đạo Nhất Tông ngươi mạnh mẽ cũng không cứu được tính mạng của ngươi.”
“Đợi ta giết ngươi, giết hết Vạn Gia Trấn này ta lập tức rời đi. Trời đất bao la, Đạo Nhất Tông có thể làm gì được ta?”
Tuy nó không dám làm gì Đạo Nhất Tông nhưng nếu chỉ ra tay với một tên đệ tử Đạo Nhất Tông thì chẳng có vấn đề gì cả.
Hơn nữa khoảng thời gian trước bởi vì chuyện đại chiến hai tộc và chuyện ma tu nổi lên.
Việc phòng vệ các nơi của các đại tông môn buông lỏng không ít khiến cho rất nhiều Quỷ Tà nhân cơ hội lợi dụng chui ra.
Đây cũng là lý do vì sao Vạn Gia Trấn cách Đạo Nhất Tông gần như vậy cũng có Quỷ Tà xuất hiện.
Phải biết rằng trước đây, Quỷ Tà không dám bén mảng tới gần Đạo Nhất Tông.
Nó đã sớm hạ quyết tâm, giết Vạn Dũng, giết sạch Vạn Gia Trấn sau đó rời đi ngay lập tức.
Vậy nên vừa mới dứt lời nó đã ra tay, hai con mắt đỏ tươi như máu.
“Chờ cường giả Đạo Nhất Tông các người tới đây ta đã sớm rời khỏi chỗ này.”
Vạn Dũng thấy Quỷ Tà tấn công cũng không dám chủ quan, nhanh chóng ra tay ngăn cản. Chẳng qua chỉ mới một chiêu hắn đã bị đánh bay ra ngoài.
Chênh lệch một đại cảnh giới khó mà ngăn cản được.
Vạn Dũng thấy vậy không chút do dự xoay người bỏ chạy. Con Quỷ Tà này thấy thế đuổi theo không tha.
“Hiện giờ ngươi muốn chạy chẳng phải đã muộn sao? Ngươi cho rằng ngươi có thể chạy về tới Đạo Nhất Tông được?”
“Phí công vô ích mà thôi, dù ngươi có cầu viện với Đạo Nhất Tông thì cũng không còn kịp rồi.”
Con Quỷ Tà này không lo lắng Vạn Dũng có âm mưu gì. Tuy rằng Vạn Gia Trấn cách Đạo Nhất Tông không xa nhưng cũng không đủ thời gian cho người kịp tới cứu viện.
Sát ý trong mắt nó càng ngày càng nhiều, Vạn Dũng thì không để ý tới chút nào, chỉ biết cảm đầu cắm cổ chạy như điên.
Hiển nhiên hắn không định xông về tông môn cầu viện, hắn vốn định tới chỗ bọn Diệp Trường Thanh.
Con Quỷ Tà này nói không sai, hắn muốn cầu viện với tông môn là một chuyện không thực tế.
Thế nhưng người tính không bằng trời tính. Nó có nghĩ nát óc cũng không đoán được Thần Kiếm Phong và Ngọc Nữ Phong lại đang tụ tập ra ngoài rèn luyện ngay gần đây.
Hơn nữa khoảng cách bọn họ cũng không xa, chỉ cách Vạn Gia Trấn tầm mười dặm mà thôi.
“Ha ha… Ngươi không trốn thoát được…”
Quỷ Tà thấy khoảng cách càng ngày càng gần, dường như nó chỉ cần ra tay một cái là có thể giết chết Vạn Dũng thì càn rỡ cười to.
Nhưng mà nó cười được một nửa, một giây sau tiếng nói im bặt dừng lại, cả người nó cũng cứng còng lại trong thoáng chốc.
Trước mắt nó từng chiếc phi thuyền chậm rãi bay tới, nhiều tới mức đen kịt một mảnh khiến nó run rẩy cả người.
“Phù, cuối cùng cũng đuổi kịp.”
Quỷ Tà choáng váng còn Vạn Dũng thì thở dài một hơi. Phi thuyền càng ngày càng tới gần, Từ Kiệt đứng trên boong thuyền nhìn thấy Vạn Dũng và con Quỷ Tà kia.
“Sư đệ làm sao vậy? Chuyện này là thế nào?”
“Tam sư huynh, con hung vật này quấy phá ở Vạn Gia Trấn, đã giết mất hơn mười người, sư đệ không phải đối thủ của nó.”
“Hả?”
Nghe được lời của Vạn Dũng, từng tên đệ tử Thần Kiếm Phong và Ngọc Nữ Phong từ trong khoang thuyền bay ra nhanh chóng bao vây con Quỷ Tà này lại.
Hơn một vạn đôi mắt tò mò đánh giá nó. Con Quỷ Tà ban nãy còn ra vẻ càn rỡ bây giờ đột nhiên trở lên biết điều nhiều.
Thậm chí còn khiến người ta cảm thấy nó đáng thương.
Đúng vậy, một con Quỷ Tà bị hơn vạn tên đệ tử Đạo Nhất Tông vây quanh. Đám đệ tử không vội vã ra tay mà dùng ánh mắt tò mò quan sát nó bàn tán nói:
“Là gan ngươi to thật đấy dám quấy rối ngay dưới mí mắt Đạo Nhất Tông chúng ta.”
“Chỉ có một mình ngươi thôi hả?”
“Một mình mà cũng dám chạy tới đây quả nhiên là lá gan rất lớn.”
“Ta thấy ngươi dũng cảm thật đấy.”
Con Quỷ Tà nghe tiếng bàn tán bốn phía thì luống cuồng không biết làm gì. Đây là chuyện gì vậy, sao đột nhiên có nhiều đệ tử Đạo Nhất Tông như thế.
Hơn hai vạn đệ tử cùng lúc xuất hiện ở giữa rừng núi hoang vắng như thế này là tình cảnh gì chứ?
Nó không dám nhúc nhích một chút nào, trước đó nó kiêu ngạo bao nhiêu thì hiện giờ hoảng sợ bấy nhiêu.
Nó giống như một con cừu nhỏ lạc vào giữa bầy sói.
Diệp Trường Thanh trên boong thuyền nhìn con Quỷ Tà hiền lành đáng yêu này không nhịn được lắc đầu.
Ngươi nói có đúng dịp không, ngươi đi đâu không đi cố tình đi tới trước mặt Đạo Nhất Tông làm gì. Một con Quỷ Tà như ngươi rời vào tay đệ tử Đạo Nhất Tông sẽ có kết cục thảm tới mức nào đây?
Lúc này Từ Kiệt đã khoác vai con Quỷ Tà, gương mặt “hiền lành” nói:
“Tiểu quỷ, ngươi nói đi, ngươi muốn chết kiểu gì?”
“Ta…”
Con Quỷ Tà nghe vậy thì há to miệng, không nói nổi một câu, việc này còn có cái gì chọn nữa? Nó đã rơi vào giữa một bầy tu sĩ rồi.
Từ Kiệt thấy nó bị dọa phát hoảng thì cũng lười nói nhảm ra tay ngay lập tức. Hắn đánh ra một trưởng, con tiểu quỷ này lập tức bộc phát ra quỷ khí quanh người chặn lại một chiêu.
“Ơ, còn có bảo bối phòng thân cơ à?”
Nhưng mà nó cũng chỉ phí công vô ích, thấy nó ngăn cản được một chiêu của Từ Kiệt, ngay một giây sau đó vô số loại công kích như vũ bão ập tới dường như che kín bầu trời. Ta chỉ là một con Hắc Ảnh Lệ Quỷ, các ngươi có cần đối xử với ta như vậy không?
“Ta là con nối dõi của Hắc Sơn Quỷ Vương, các ngươi không thể giết ta…”
Nó mang theo tiếng gào thét không cam lòng này bị vô số loại thuật pháp bao trùm biến mất ngay tại chỗ.