Chương 231: Hắc Sơn Quỷ Vương Trải Qua Nguy Hiểm

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 318 lượt đọc

Chương 231: Hắc Sơn Quỷ Vương Trải Qua Nguy Hiểm

Tu sĩ chém giết Quỷ Tà vốn là chức trách, huồng chi lần này nó còn tự đưa mình lên cửa, họ không có khả năng không ra tay.

Hắc Sơn Quỷ Vương thấy thế vừa lui về sau vừa nói:

“Không phải chúng ta cố ý xông vào Đạo Nhất tông, chúng ta đi nhầm thật.”

Mặc dù Hắc Sơn Quỷ Vương là kẻ mù đường, nhưng nó cũng không ngốc, nơi này có nhiều đệ tử Đạo Nhất tông như vậy chắc chắn là tông môn của Đạo Nhất tông.

Chắc chắn con Quà Tà chịu trách nhiệm dẫn đường dưới trướng nó đã dẫn đi nhầm đường rồi, đưa nó tới Đạo Nhất tông.

Nó chỉ thấy tức ngực khó thở, trong lòng bắt đầu suy tính nên thoát thân như thế nào.

Chẳng qua, một đám đệ tử Đạo Nhất tông nghe nó nói vậy thì bày ra sắc mặt cổ quái. Đám người Diệp Trường Thanh, Từ Kiệt, Triệu Chính Bình thì càng ngờ vực.

“Lão quỷ này vừa nói cái gì?”

“Hình như nó bảo tông môn thì phải?”

“Không phải nó tưởng nó đi nhầm tới Đạo Nhất tông rồi chứ?”

“Chắc là thế.”

Đám đệ tử bối rối, lão quỷ này già rồi nên hồ đồ hay sao? Cho dù ngươi mù đường thì cũng phải nên có một chút hiểu biết thông thường chứ!

Đạo Nhất tông đường đường là tông môn đệ nhất Đông Châu thế mà trong lòng ngươi chỉ có quy mô hai thành trấn như thế này hay sao? Không có một chút phong độ, khí phái nào à?

Diệp Trường Thanh nhìn gương mặt cảnh giác của Hắc Sơn Quỷ Vương, hắn rất muốn biết vì sao nó lại xuất hiện ở đây, quả thực không có chút đạo lý nào!

“Thôi mặc kệ, ra tay!”

Mọi người không muốn nói thêm gì nữa, Triệu CHính Bình ra lệnh một tiếng, vô số đệ tử Đạo Nhất tông dồn dập ra tay.

Chẳng cần bọn Hồng Tôn, Thanh Thạch ra tay, đám đệ tử đã giết chết không ít Quả Tà.

Triệu Chính Bình xông thẳng tới chỗ Hắc Sơn Quỷ Vương, hắn có tu vi Pháp Tướng Cảnh viên mãn, vừa ra tay đã chiếm được ưu thế.

Thực lực hai bên chênh lệch rõ ràng, chẳng qua ở thời điểm mọi người cho rằng Triệu Chính Bình sẽ giết chết Hắc Sơn Quỷ Vương.

Lão quỷ này đón được đòn hiểm của Triệu Chính Bình, thân thể đột nhiên nổ tung ra hóa thành một đám khói đen chậm rãi tiêu tán tại chỗ.

“Nó chạy rồi?”

Lão quỷ này không có thực lực, nhưng được cái thủ đoạn chạy trốn cũng không tệ, nhưng mà nếu chỉ có như vậy mà nói thì còn chưa đủ.

Có bốn người Hồng Tôn ở đây, sao họ có thể để cho lão quỷ này dễ dàng chạy trốn như thế.

Hồng Tôn thấy Hắc Sơn Quỷ Vương thi triển thủ đoạn đào thoát, vừa định ra tay thì ngay lập tức dừng lại.

“Làm sao vậy?”

Thanh Thạch thấy thế kỳ quái hỏi, sắc mặt Hồng Tôn trở lên cổ quái.

“Nó chạy về hướng Đạo Nhất tông.”

Đúng là lão quỷ này chảy thoát thật, nhưng mà phương hướng nó chọn thì không đúng chút nào. Trong phạm vi thần thức của Hồng Tôn, nó đang xông thẳng tới chỗ Đạo Nhất tông.

Ba người Thanh Thạch nghe vậy cũng sửng sốt, con Quỷ Tà này dũng cảm như vậy sao? Với vừa ra hang hổ đã nhảy vào ổ sói?

“Chắc không cần ra tay đâu đúng không?”

Thanh Thạch lầm bầm một câu, Hồng Tôn lập tức gật đầu:

“Đúng là không cần thật.”

Không ai ra tay nữa, Hắc Sơn Quỷ Vương vừa chạy thoát một kiếp thì còn chưa biết được những chuyện này, một đường nó phi như bay, thấy sau lưng không có đệ tử Đạo Nhất tông đuổi theo thì còn đắc ý vênh váo cười nói:

“Khà khà, Đạo Nhất tông cũng chỉ có đến thế, chẳng phải cũng để cho bổn vương dễ dàng đào thoát rồi sao?”

Một chiêu vừa rồi kia là thần thông độc môn của Hắc Sơn Quỷ Vương. Nó dựa vào chiêu thần thông đó mới có thể sống tới bây giờ, thoát khỏi các loại hiểm cảnh giữ được mạng sống.

Chẳng qua loại thần thông này cũng cũng có hạn chế, mỗi lần sử dụng cũng phải bỏ ra cái giá không nhỏ.

Chẳng phải vậy thì không, bây giờ hơi thở trên người Hắc Sơn Quỷ Vương đã yếu đi nhiều rồi.

Nhưng bằng vào cái giá này mà chạy trốn được ra khỏi Đạo Nhất tông thì chẳng đáng là gì. Hắc Sơn Quỷ Vương có thể dựa vào chiến tích trận này mà ba hoa khoác lác cả đời.

Đang lúc lão quỷ này đắc chí, nó đột nhiên nhìn thấy một đội đệ tử Đạo Nhất tông đứng trước mặt.

Lần này, Hắc Sơn Quỷ Vương phản ứng rất nhanh, ngay lập tức thi triển thần thông hóa thành khói đen biến mất tại chỗ.

“Không hổ là Đạo Nhất tông phòng bị sâm nghiêm như vậy. Nhưng chỉ bằng vậy mà muốn ngăn cản bổn vương thì còn chưa đủ.”

Hắc Sơn Quỷ Vương lại chạy thoát. Nhưng một đội đệ tử này không có ra tay mà đưa mắt nhìn nhau nói:

“Có phải vừa nãy là một con Quỷ Tà không?”

“Hình như là thế.”

“Nhưng sao nó lại xông về phía tông môn?”

Vốn chuyện gặp phải Quỷ Tà ở đây đã đủ kỳ quái, hơn nữa nó còn là một lão quỷ đơn độc, nhưng mà càng kỳ quái là con Quỷ Tà này thi triển thần thông chạy trốn lại chạy về hướng tông môn? Không phải nó nên chạy đi hay sao?

Tóm lại đội đệ tử này không sao hiểu nổi.

Sau đó, Hắc Sơn Quỷ Vương tiếp tục gặp đệ tử Đạo Nhất tông bốn, năm lần nữa.

Mỗi lần nó đều nhanh chóng thi triển độn thuật biến mất ngay tại chỗ rồi xông thẳng về hướng tông môn Đạo Nhất tông.

Chờ nó đi tới Đạo Nhất tông, quỷ thể của nó đã trở nên hư ảo dường như có thể tiêu tán bất cứ lúc nào.

Nhưng cho dù như thế nụ cười trên mặt nó lại càng ngày càng đắc ý.

“Khà khà cuối cùng bổn vương cũng trốn ra được, phía trước kia chắc chắn là thành trì của nhân loạn, chờ bổn vương hút xong khí huyết của con người sẽ rất nhanh khôi phục lại, Đạo Nhất tông cũng không làm gì được bổn vương, ha ha ha.”

Nói xong, một mình nó xông vào trong Đạo Nhất tông.

Thẳng hướng tới Huyết Đao Phong.

Lúc này, bên trong Huyết Đao Phong, vô số đệ tử đang tu luyện đột nhiên mở bừng hai mắt cau mày nói:

“Quỷ Tà?”

Chuyện này quả thật không hợp thói thường, trong tông môn Đạo Nhất tông lại có Quỷ Tà xuất hiện, hơn nữa còn chỉ có một con.

Hiện giờ Quỷ Tà đã dũng cảm như vậy sao, một thân một quỷ cũng dám hiên ngang xông vào hang ổ Đạo Nhất tông của bọn hắn?

“Có ra tay không?”

Mọi người đang nghĩ ngợi xem có nên ra tay hay không thì chuyện xảy ra tiếp theo khiến mọi người càng thêm bất ngờ. Con Quỷ Tà này xông thẳng tới Chủ Phong.

Nó muốn làm cái gì vậy? Sợ chết không đủ nhanh hay sao?

Chủ Phong của Đạo Nhất tông là nơi nào chứ? Đó là hạch tâm của cả tông môn! Đây là nơi một con Quỷ Tà như ngươi có thể tới hay sao?

Chẳng qua Hắc Sơn Quỷ Vương không biết những thứ này, suy nghĩ trong đầu nó rất đơn giản, nếu muốn ăn thì phải ăn nơi tốt nhất.

Ở trong mắt Hắc Sơn Quỷ Vương. Chủ Phong cao nhất, Chủ Điện ở trên đỉnh núi cũng to lớn nhất ắt hẳn là phủ Thành Chủ rồi.

Nó mang theo ý nghĩ như vậy vọt thẳng vào trong Chủ Điện. Một đám cường giả Đạo Nhất tông nhìn thấy hết nhưng ai lấy đều ngây dại nên cũng không ra tay ngăn cản.

Trong Chủ Điện, Tề Hùng tạm thời ở đây vốn đang nhắm mắt tu luyện thì đột nhiên có một tia quỷ khí truyền tới, sau đó một lão quỷ có quỷ thể sắp tiêu tán xuất hiện ở trong đại điện. Hai mắt nó đỏ tươi, vẻ mặt hưng phấn nhìn về phía Tề Hùng:

“Khà khà, huyết khí thật nồng đậm. Không tệ, không tệ, bổn vương chọn ngươi rồi.”

Hả?

Tề Hùng thấy Hắc Sơn Quỷ Vương đột nhiên xuất hiện cũng ngơ ngẩn cả người.

Hắn nhìn xung quanh một lượt, chắc chắn bản thân đang ở trong Chủ Điện của tông môn thì kỳ quái một hồi, sao lại có Quỷ Tà xuất hiện trong Chủ Điện của Đạo Nhất tông ta?

Bây giờ Quỷ Tà đều càn rỡ tới vậy sao? Dám xông thẳng tới Đạo Nhất tông còn giết vào Chủ Điện như thế?

Sau một giây khiếp sợ ban đầu, hắn lập tức nổi giận:

“Yêu nghiệt lớn mật, gan to bằng trời!”

“Ha ha, lá gan bổn vương luôn to như thế!”

“Phản rồi phản rồi, có ai không? Mau tới bắt lão quỷ này cho ta.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right