Chương 232: Hồng Tôn Cũng Chỉ Dũng Cảm Đến Thế?
Tề Hùng phẫn nộ hét lớn, chính điện của Đạo Nhất tông mà có thể xuất hiện một lão ma đầu như vậy, chuyện này đúng thật là một chuyện nhục nhã vô cùng.
Thế nhưng đối diện với sự phẫn nộ của Tề Hùng, mặt Hắc Sơn Quỷ Vương vẫn chỉ lạnh lùng cười nói.
“Khà khà, cho dù hôm nay người có kêu đến đứt họng cũng không có ai có thể cứu nổi ngươi, ngoan ngoãn tự trói chờ bản vương giết chết đi.”
“Làm càn.”
“Lão già, chấp nhận số phận đi.”
Nói xong, Hắc Sơn Quỷ Vương nhảy bổ đến chỗ Tề Hùng, hắn mở to miệng như thể định nuốt sống đối phương, đôi mắt lại chứa đầy sự mỉa mai trào phúng.
Thấy vậy Tề Hùng thổi một ngụm khí trừng mắt tức giận, mẹ nó thật sự là điên đảo trời đất rồi.
Một lão đầu tà ma vô cùng thần kỳ xuất hiện ngay tại chính điện chưa nói, hiện tại còn giống như muốn ăn tươi nuốt sống hắn? Thiên lý ở đâu rồi, mẹ nó ta đây là Tông Chủ của Đạo Nhất tông đấy được không hả?
Trán hắn nổi lên đầy gân xanh, Hắc Sơn Quỷ Vương hưng phấn hét to một tiếng lao đến, Tề Hùng dùng một tay đỡ lấy.
“Haha, mạng ngươi là của Bản Vương…”
Tiếng cười bỗng nhiên im bặt, Hắc Sơn Quỷ Vương trực tiếp bị một bàn tay này đánh bay ra ngoài, đụng mạnh bên trên cây cột ở trong điện.
Có lẽ bị một chưởng này làm cho choáng váng, Hắc Sơn Quỷ Vương nhất thời thất kinh, mặt hắn tái nhợt đi nhìn chằm chằm vào Tề Hùng, lắp bắp nói.
“Ngươi còn có gan dám đánh lại, lão đầu, ngươi đã thành công chọc giận bản vương rồi.”
Khóe miệng hắn giật giật, hôm nay nhất định phải giết chết lão quỷ này, không đúng, cho hắn chết còn quá nhẹ nhàng, ta muốn để hắn sống không bằng chết.
Ngay khi Tề Hùng định tiếp tục ra tay, đám người Thạch Tùng, Điền Nông rốt cục cũng chạy đến.
Một đám người chạy vào chính điện, cùng bao vây xung quanh Hắc Sơn Quỷ Vương , thấy thế, Hắc Sơn Quỷ Vương nhướng mày.
“Này, lão đầu kia, vậy mà còn gọi thêm trợ thủ, thế này tính là gì đây…”
“Thất thần gì nữa, còn không nhanh chóng bắt hắn lại cho ta.”
“Bản Vương lại sợ các ngươi…”
Hắc Sơn Quỷ Vương còn muốn thẳng tay chiến một trận, thế nhưng chỉ mới sau ba hơi thở hắn đã bị Thạch Tùng dùng chân dẫm xuống, muốn động cũng không thể động.
Trong mắt hắn đầy vẻ mê mang, tại sao chỉ trong nháy mắt hắn đã bị đánh bại rồi? có gì đó không đúng, thật sự rất không đúng!
Hắc Sơn Quỷ Vương quét mắt qua những người ở đó, yếu ớt hỏi.
“Xin hỏi đạo hữu, đây là nơi nào?”
Nhìn thấy vẻ mặt ngây ngốc vô tội của Hắc Sơn Quỷ Vương, mí mắt Tề Hùng điên cuồng giật giật, tức giận gầm lên.
“Áp giải tới Trấn Yêu cốc, dùng hình phạt tàn nhẫn nhất trừng phạt hắn cho ta, không được để hắn chết, phải cẩn thận đối đãi thật tốt lão quỷ này.”
Tề Hùng thật sự tức giận, hắn đang chăm chỉ tu luyện thì đột nhiên xuất hiện một lão quỷ, như vậy còn chưa đủ, tới rồi thì phát ngôn bừa bãi, mẹ nó còn đòi ăn sống hắn. Thứ tà ma phát điên như thế đúng thật là lần đầu tiên Tề Hùng gặp phải.
Nghe vậy, Thạch Tùng gật đầu, xách Hắc Sơn Quỷ Vương hướng ra ngoài đại điện bước. lúc này Hắc Sơn Quỷ Vương mới sợ hãi kêu lớn.
“Đạo hữu, chỉ là ta đi nhầm, không có ác ý gì hết, ta…”
Nghe thấy tiếng hét của Hắc Sơn Quỷ Vương, Tề Hùng tiếp tục phẫn nộ nói.
“Xử hắn cho ta, Thạch Tùng, đem tất cả thủ đoạn của Chấp Pháp Đường các ngươi ra dùng cho ta.”
Càn rỡ, thật sự quá càn rỡ, từ trước tới nay chưa bao giờ gặp qua thứ tà ma nào dám làm càn như thế.
Chỉ là một tên Nhiếp Thanh Quỷ nhỏ nhoi mà dám xông vào Đạo Nhất tông, sau đó Tề Hùng trực tiếp ra lệnh xuống cho Huyết Đao Phong tiêu diệt sạch sẽ hết đám tà đạo xung quanh Nhất Đạo tông.
Nhất quyết phải tiêu diệt sạch sẽ những thứ tà ma ngoại đạo này, một tên cũng không thể bỏ sót.
Làm xong tất cả, bầu trời cùng dần sáng tỏ, nhưng trong lòng của Tề Hùng vẫn còn nhiều phẫn nộ khó tan. Thế quái nào mà hiện tại lại còn có tà ma dám tùy tiện động thổ trên đầu Thái Tuế như vậy chứ? Quả thật chính là vô pháp vô thiên.
Ngay lúc Tề Hùng đang bất bình phẫn nộ, ở một bên, tại doanh trại gần biển, một số đệ tử chân truyền của Bá Thương Phong đang đứng ở cửa ra của trận pháp.
Mà trên mặt biển ở phía trước mặt bọn họ, một đám người Thủy tộc Yêu Vương dưới sự chỉ huy của Long Bá Thiên đang tức giận quát.
“Mau giao ra thi thể của Long Vương.”
Long Bá Thiên đến vì muốn lấy lại thi thể của lão Long Vương.
Trải qua một đoạn thời gian, tình huống nội bộ của Thủy tộc cơ bản đã ổn định, thế nhưng tân vương vừa mới đăng cơ, ở bên trong Thủy tộc vẫn có không ít người ngầm không phục Long Bá Thiên.
Mà nguyên nhân lớn nhất cũng là do di hài của thủy tổ bị hủy hoại, không những thế thi thể của lão Long Vương cũng nằm trong tay của Đạo Nhất tông.
Thân là một tân vương, mọi người trong Long Tộc đều cho rằng Long Bá Thiên nhất định phải đưa được thi thể của lão Long Vương về, cẩn thận an táng.
Là người của Đông Hải Long Vương, làm sao có thể để thi thể của Long Vương ở trong tay của Đạo Nhất tông chứ.
Chính vì vậy, Long Bá Thiên mới chỉ huy một đám người của Thủy tộc đến đây đòi thi thể của lão Long Vương.
Đối mặt với một màn này một đám đệ tử chân truyền của Bá Thương Phong cực kì ngơ ngác.
“Thi thể của Long Vương? Tình huống gì thế này?”
Từ khi Bá Thương Phong vào doanh trại gần biển đến nay, bọn họ vẫn luôn biết điều, cũng chưa bao giờ tiếp xúc với Thủy tộc. Vậy mà bây giờ, Thủy tộc đột nhiên đến đòi thi thể của lão Long Vương gì đó, đây là ý gì chứ?
“Sư huynh, làm sao bây giờ?”
Một đám đệ tử đều dồn ánh mắt về phía đại sư huynh của Bá Thương Phong, đại sư huynh lại cau mày nói.
“Liên lạc về tông môn, mặc kệ bọn bọ, có trận pháp này bọn họ cũng không thể vào.”
Từ trong lời nói của Thủy tộc không khó để nghe ra, lão Long Vương có thể là bị Hồng Tôn giết chết rồi, hiện tại Thủy tộc muốn đến đòi lại thi thể.
Nhưng mẹ nó làm sao bọn họ biết được thi thể của Lão Long Vương kia ở đâu.
Nhưng mà Hồng Tôn sư thúc sao lại dũng mãnh thế chứ? Ngay cả Long Vương của Thủy tộc cũng giết chết được?
Rất nhanh, tin tức được truyền về đến tông môn, biết được lão Long Vương của Thủy tộc bị Hồng Tôn giết chết, hiện tại Thủy tộc muốn đòi lại thi thể, mặt của Tề Hùng nghi hoặc.
“Hồng Tôn giết chết lão Long Vương rồi? sao ta lại không biết tin gì nhỉ?”
“Hình như bọn họ không báo cáo lên, thế nên tông môn cũng không nắm rõ.”
Ngô Thọ ở một bên đáp lời, nghe vậy, Tề Hùng nhíu mặt lại, như vậy thì nên lên hệ đến Hồng Tôn.
Ngay sau khi ăn sáng xong liền chuẩn bị xuất phát, trận pháp vừa mới kết nối xong, Hồng Tôn liền xuất hiện, trên mặt đầy ý cười nói.
“Chào buổi sáng nha đại sư huynh, vừa mới sáng sớm thế này có chuyện gì sao?”
“Ta hỏi ngươi, lão Long Vương của Thủy tộc là chuyện thế nào?”
A???
Nghe thấy lời nói này của Tề Hùng, Hồng Tôn đang ở trong Linh thành sững sờ, đại sư huynh mới đó nhanh như vậy đã biết chuyện rồi?
Nhưng mà cũng không sao, Hồng Tôn sớm đã chuẩn bị xong lời nói, chỉ thấy mặt hắn nghiêm lại, bày ra vẻ mặt thành thật nói.
“Đại sư huynh có điều chưa biết, thời điểm đang đại chiến, Long Bá Thiên của Thủy tộc có mưu đồ soán vị, thừa dịp ta cùng lão Long Vương đang đánh nhau, hắn đột nhiên ra tay đánh lén lão Long Vương, tên Long Vương này là bị Long Bá Thiên giết chết, không hề liên quan đến ta.”
Long Bá Thiên? Tân Long vương của Thủy tộc?
Nghe thấy lời này, Tề Hùng hơi cau mày, lại còn có loại chuyện như thế này? Chỉ là tại sao cảm giác trong này có gì đó không đúng lắm?
Thấy Tề Hùng có vẻ không xin, Hồng Tôn liền nói tiếp
“Chỉ là trước đây quên đem chuyện này nói cho đại sư huynh biết thôi, nhưng mà cũng là chuyện riêng của Thủy tộc, không có quan hệ gì với chúng ta…”
“À, cũng đúng, vậy chuyện này cứ thế đi.”
“Được rồi, vậy không có việc gì ta đi đây.”
Lừa thành công đại sư huynh, Hồng Tôn thầm buông lỏng một hơi, đang định cắt đứt trận pháp, đột nhiên Tề Hùng kêu lên
“Chờ một chút, không đúng, nếu như là Long Bá Thiên giết chết lão Long Vương vậy hiện tại hắn đang đòi thi thể gì?”
“Thi thể gì chứ?”
Nghe vậy, Hồng Tôn cũng ngây ngẩn cả người, lặng lẽ đưa mắt nhìn đám người Thanh Bạch, Bách Hoa tiên tử, Trương Thiên Trận bên cạnh, trong mắt tràn đầy câu hỏi, đối với chuyện này, ba người cũng biểu thị không rõ là tình hình thế nào.
Thi thể gì chứ, bọn họ làm sao biết được, ngược lại Tề Hùng trả lời.
“Là thi thể của Lão Long Vương, hiện tại Long Bá Thiên dẫn theo người đến bên ngoài doanh trại gần biển, yêu cầu chúng ta giao thi thể của Lão Long Vương ra.”