Chương 233: Thụ Thành
Long Phách Thiên đến đòi thi thể lão Long Vương? Hồng Tôn nghe lời này cả người ngây dại.
Cái quái gì thế, đồ chó chết này không cần mặt mũi hay sao?
Chúng ta giết lão Long Vương cho ngươi, giúp ngươi ngồi lên vị trí Long Vương, ngươi lại dám trở mặt bán đứng chúng ta.
Tề Dùng nhìn Hồng Tôn ngây người thì ngay lập tức hiểu được chuyện gì xảy ra, sắc mặt hắn trầm xuống:
“Hồng Tôn, ngươi mau nói thật cho ta đã xảy ra chuyện gì.”
Hồng Tôn tính đi tính lại nhưng không tính tới Long Phách Thiên sẽ đến đòi thi thể lão Long Vương.
Hắn thấy vậy, đầu óc xoay chuyển nhanh chóng, mở miệng nói ra:
“Đại sư huynh quả có mắt nhìn, thực không dám dấu diếm, đúng là chúng ta giết lão Long Vương thật.”
“Vậy vì sao trước đây ngươi không thừa nhận?”
“Chẳng phải do trước đây trong lúc đại chiến, thi thể lão Long Vương đột nhiên biến mất nên ta mới lo lắng sư huynh trách ta vì vậy…”
“Thật sao?”
“Thật một trăm phần trăm.”
Dù sao tuyệt đối không thể thừa nhận thi thể lão Long Vương bị bọn hắn ăn mất. Tề Hùng thấy thế thì yên lặng một lát sau đó nói ra:
“Mất thì mất, chuyện này dừng lại ở đây.”
Giống như hắn không có ý định truy cứu tới cùng, dù sao trong mắt Tề Hùng chém giết lão Long Vương vốn là công lớn. Về phần thi thể kia có thể còn thì tốt, mà không còn thì cũng chẳng sao.
Ngắt kết nối trận pháp, Tề Hùng nói với Ngô Thọ ở bên cạnh cạnh:
“Để cho Lâm Phá Thiên dẫn theo các Trưởng Lão Bá Thương Phong tới doanh trại gần biển một chuyến, nếu chỉ dựa vào những đệ tử kia e rằng sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”
“Được.”
Phía bên kia, Hồng Tôn thấy Tề Hùng không truy cứu thì cũng thở phào nhẹ nhõm, chẳng qua hắn vẫn tức giận mắng một tiếng:
“Đồ chó chết, đã ngồi lên vị trí Long Vương rồi còn không chịu an phận, chờ ta rảnh phải tới doanh trại gần biển một chuyến mới được.”
Đồ chó má này còn dám tới đòi thi thể lão Long Vương, xem ra hắn vẫn phải dạy cho nó một bài học nhớ mãi không quên.
Nếu ta đưa thi thể lão Long Vương cho ngươi thật, ngươi có thấy chột dạ hay không, lão Long Vương chết như thế nào ngươi còn không đoán được chút nào hay sao?
Chẳng qua may mắn là mọi chuyện cũng đã qua.
Sau khi dọn dẹp xong, mọi người tiếp tục xuất phát, lần này thắng tiến tới Thụ Thành.
Dân chúng trong Vạn Gia Trấn nhìn mấy nghìn chiếc phi thuyền lại xuất phát lần nữa thì liên tục cảm thán:
“Không hổ là tông môn lớn, ra ngoài rèn luyện cũng có trận thế lớn như vậy.”
Một đường thẳng tiến về Thụ Thành, hơn nửa ngày sau cuối cùng mọi người cũng tới được đích đến.
Diệp Trường Thanh đứng trên boong thuyền, từ xa đã nhìn thấy một mảnh rừng cây bao la bát ngát không trông thấy cuối.
Mà bên trên rừng cây thì có một tòa thành trì dựng thẳng đứng.
Cả tòa thành trì đều xây dựng phía trên cây cối, không có tường thành, cũng không cần tường thành.
Đây là lần đầu tiên Diệp Trường Thanh gặp phải thành trì như vậy.
“Thế nào, có phải thấy Thụ Thành này rất đồ sộ hay không?”
Từ Kiệt ở bên cạnh cười nói.
Diệp Trường Thanh nghe vậy thì gật đầu đồng ý:
“Đúng là rất đồ sộ.”
Diện tích Thụ Thành không nhỏ, phạm vi lên tới mấy ngàn dặm, có thể coi là một trong những thành trì lớn đếm được trên đầu ngón tay.
Trong thành, số ngươi thường xuyên lưu trú phải lên tới trăm vạn. Phi thuyền của đám Diệp Trường Thanh chậm rãi bay tới gần, một đội binh sĩ nhanh chóng đứng chắn trước đường đi của bọn họ.
“Đứng lại.”
Nhiều phi thuyền đồng thời xuất hiện như vậy tất nhiên khiến quân canh giữ chú ý, chẳng qua lúc này một tên đệ tử tạp dịch của Thần Kiếm Phong đứng ra.
“Là ta.”
Đột binh sĩ này nghe thấy thì đưa mắt nhìn, trong nháy mắt cả đám vội vàng cung kính hành lễ:
“Bái kiến công tử.”
Tên đệ tử tạp dịch này là Thiếu Thành chủ của Thụ Thanh, cha hắn thì là Thành chủ.
“Sư huynh đệ chúng ta ra ngoài rèn luyện, đi ngang qua Thụ Thành nên ở lại đây mấy ngày.”
Đội binh sĩ nghe thấy thế thì cũng thắc mắc vì sao đi ra ngoài rèn luyện phải dẫn theo hơn hai vạn người nhưng bọn hắn vẫn tỏ ra cung kính gật đầu.
Dù sao tự công tử nhà mình đã lên tiếng rồi.
Có Thiếu Thành chủ dẫn đầu, mọi người thuận lợi tiến vào trong thành.
“Chư vị sư huynh, đã tới Thụ Thành thì cứ coi như là nhà của mình, ai có nhu cầu gì nói với sư đệ một tiếng là được.”
Tên đệ tử tạp dịch này nhiệt tình nói ra.
“Nói nhảm, đi vào địa bàn của ngươi tất nhiên cho ngươi làm chủ rồi. Chờ tới đế đô ngươi cũng đừng đoạt với ta.”
Một đám đệ tử tạp dịch nhao nhao mở miệng.
Lúc này, chỗ bất phàm của đệ tử tạp dịch Đạo Nhất tông lập tức hiện ra.
Từng người từng người một, ai ai cũng là công tử, tiểu thư có thân phận trong thế tục, không ai không có bối cảnh.
Ngay cả tên đệ tử tạp dịch vừa mở miệng kia, tuy hắn là Thiếu Thành chủ của Thụ Thành nhưng thận phận này còn chưa tính thuộc tầng lớp cao cấp nhất trong đám đệ tử tạp dịch.
Diệp Trường Thanh nhìn đám đệ tử tạp dịch bàn bạc thì giật nhẹ khóe miệng. Hắn nhớ tới hơn vạn mẫu ruộng trong nhà mình quả thực cặn bã cũng không bằng.
Người là không phải Thiếu Thành chủ thì ắt cũng là Hoàng tử, Công chúa, tên kém cỏi nhất cũng là nhi tử nhà giàu.
Đây là đệ tử tạp dịch của tông môn đệ nhất Đông Châu hay sao?
Dưới sự dẫn dắt của tên đệ tử tạp dịch này mọi người nhanh chóng đi tưới phủ Thành chủ, toàn bộ phủ đệ được xây dựng trên mười cây đại thụ che trời.
Mọi người vừa vào cửa thì thấy một người đàn ông trung niên nhanh chóng bước ra, tên đệ tử tạp dịch dẫn đầu mừng rỡ hô lên:
“Phụ thân, ta đã về rồi đây!”
Chẳng qua người đàn ông trung niên hoàn toàn không để ý tới hắn, đi ngang qua người hắn không chút chần chờ khiến nụ cười trên mặt tên đệ tử tạp dịch này đông cứng lại.
“Bái kiến Phong Chủ đại nhân.”
Thành chủ đi thẳng tới trước mặt Hồng Tôn cung kính hành lễ.
Hồng Tôn thấy thế cũng chỉ cười nói:
“Không cần khách khí, lần này chúng ta ra ngoài chỉ để rèn luyện một chút mà thôi, cứ đơn giản là được.”
Người đàn ông trung niên nghe vậy tuy không có nói ra nhưng trong lòng chỉ biết câm nín.
Chỗ này của ngươi có tới hơn hai vạn người, ngươi nói cho ta biết chỗ nào đơn giản hả?
Chẳng qua hiển nhiên hắn không dám nói lời này ra, cười trừ đáp lại:
“Vâng.”
Sau khi sắp xếp cho mọi người vào ở trong phủ Chủ thành xong, lúc này Thành chủ mới để ý tới con trai của mình:
“Xảy ra chuyện gì?”
Thành chủ chưa bao giờ thấy qua đội ngũ nào đi ra ngoài rèn luyện mà có tới hai vạn người thế này. Tên đệ tử tạp dịch tên là Ngụy Phong này cười nói:
“Bởi vì Trường Thanh sư đệ muốn ra ngoài rèn luyện bởi vậy Phong Chủ cũng mang theo chúng ta đi theo cùng.”
“Cái quỷ gì thế?”
Bởi vì một tên đệ tử muốn ra ngoài rèn luyện cho nên các ngươi kéo bè kéo lũ lôi nhau ra hết?”
Thanh chủ cảm giác bản thân nghe được chuyện gì không tầm thường lắm, thế nhưng sự thật ở trước mắt, không để hắn có cơ hội phản bác.
Thấy vẻ mặt phụ thân mình ngạc nhiên như thế, NGụy Phong cười cười vỗ vai hắn:
“Sự thật chỉ có như vậy thôi, phụ thân cũng không cần lo lắng, chúng ta chỉ đơn giản ra ngoài rèn luyện thôi.”
Hắn đang nói, đột nhiên tiếng gọi ăn cơm truyền tới. Ngụy Phong nghe thấy sắc mặt lập tức thay đổi bỏ lại một mình Thành chủ ở lại đây, xông thẳng tới phía hậu viện.
“Mẹ kiếp!”
Tốc độ hắn cực nhanh khiến phụ thân hắn cũng phải mở to hai mắt ra nhìn, từ bao giờ nhi tử ta có được thân pháp bực này?
“Phụ thân, tạm thời không nói nữa, tới giờ ăn cơm rồi ta đi tranh chỗ trước.”
Hả?
Hắn ta nói vậy lại khiến Thành chủ thấy khó hiểu hơn, ăn cơm thì ăn cơm sao còn phải tranh chỗ?
Nhưng mà một giây sau, cả phủ Thành chủ đột nhiên trở lên náo nhiệt, đám đệ tử vừa mới được xếp vào nơi ở của mình dồn dập đạp cửa xông ra phóng về phía nơi ở của Diệp Trường Thanh. Trên đường đi, tầng tầng lớp lớp thuật pháp, thân pháp được thi triển ra.
Hạ nhân, thị nữ bên trong phủ Thành chủ thấy thế thì hoảng sợ.
“Ê này, họ làm gì thế? Sao đột nhiên lại đánh nhau?”
Vừa mới vào tới nơi ở, mông còn chưa kịp ngồi mà đám đệ tử Đạo Nhất tông này đột nhiên hăng như uống phải máu gà bắn xông thẳng cái từ trong phòng ra ngoài khiến mọi người trong phủ Thành chủ choáng vàng không thôi.