Chương 236: Bắt Trùng

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 447 lượt đọc

Chương 236: Bắt Trùng

Chỉ trên đoạn đường chưa tới vài trăm mét, Diệp Trường Thanh đã thu về được không ít đồ tốt.

“Vận may đến mức nghịch thiên thế này?”

Diệp Trường Thanh vô duyên vô cớ có được một đống son phấn, trong lòng tràn đầy nghi hoặc, hắn chỉ tùy tiện đi dạo chơi thôi, không ngờ lại có được nhiều đồ như vậy mà lại không tốn một xu.

Chỉ là mẹ nó hắn lấy một đống son phấn để làm cái quái gì vậy? Điều này thật quá đáng, cửa hàng của ngươi muốn tổ chức sự kiện thì đối tượng nên là đám nữ nhân chứ.

Tặng cho một nam nhân như ta làm gì? Chẳng lẽ ta ra ngoài cũng cần son phấn sao?

Đã từng làm người ở hai kiếp, Diệp Trường Thanh chưa từng cảm thấy vận khí của mình tốt như vậy, thậm chí có chút không chính trực.

Nhưng vận may hôm nay thực sự quá tốt đến mức hơi bất thường.

Hắn nghĩ mãi vẫn không ra, thôi thì cũng chỉ có thể nhận lấy phần thưởng trước.

Đi được một lúc, trước mặt đột nhiên xuất hiện một câu lan.

Thấy vậy, Diệp Trường Thanh theo bản năng cảm thấy có vấn đề, quả đúng thật như vậy, hắn còn chưa bước tới, đã có mấy mỹ nữ chạy tới đon đả, trên mặt lộ ra nụ cười nhìn Diệp Trường Thanh.

“Công tử, chúc mừng…”

“Chúc mừng ta đã đoạt giải nhất ở chỗ các ngươi?”

Không cần phải nói, Diệp Trường Thanh cũng đã đoán được, nghe vậy, các cô gái hơi sững sờ trong chốc lát, nhưng với sự chuyên nghiệp siêu phàm của mình, họ rất nhanh liền nở nụ cười nói.

“Công tử nói không sai, công tử đã đoạt giải nhất ở nơi này, được tứ đại hoa khôi của Xuân Ý lâu hầu hạ một lần.”

Mẹ kiếp, càng ngày càng quá đáng, bắt đầu dâng tặng cả nữ nhân rồi.

Trái cây, rượu ngon, còn có son phấn, Diệp Trường Thanh cũng chấp nhận, bây giờ tặng cả mỹ nữ thì hoàn toàn không hợp lý.

Vả lại một câu lan như các ngươi cũng chơi trò này sao? Lại còn bốc thăm tặng hoa khôi, đúng là đâm dao vào mông, mở mang tầm mắt cho lão gia này.

Chỉ có điều Diệp Trường Thanh ta dù sao cũng là đệ tử của Đạo Nhất tông, danh môn chính phái, sao có thể…

Trong giây tiếp theo, Diệp Trường Thanh và Ngụy Phong đã ngồi trong một gian phòng trang nhã.

Được bao quanh bởi oanh oanh yến yến, từng thiếu nữ thanh xuân liên tục tiến tới nâng cốc mời rượu.

“Công tử, nô gia kính ngài một ly.”

“Được được được.”

“Công tử, ta vì ngươi múa một điệu.”

“Được, tiếp tục tấu nhạc và tiếp tục múa.”

Ta, một đệ tử Đạo Nhất tông, hưởng thụ một chút có gì sai?

Đã nói trước là hắn ra ngoài du lịch một chuyến, nhưng cuối cùng lại đần độn u mê ở lại Xuân Ý lâu đến tận đêm khuya.

Khi Diệp Trường Thanh và Ngụy Phong trở lại thành chủ phủ, bọn Triệu Chính Bình, Từ Kiệt dường như đang cố tình chờ đợi ở đây.

Từ Kiệt nói với vẻ mặt hớn hở.

“Sư đệ, ngươi đi chơi thế nào? Có vui không?”

Diệp Trường Thanh xoa xoa cái đầu còn đang choáng váng, nghĩ đến những tiểu cô nương ở Xuân Ý lâu đó hắn liền mỉm cười.

“Cũng khá tốt, mọi người đều rất nhiệt tình.”

Khóe miệng Ngụy Phong bất giác giật giật, đúng vậy, lần này đi theo Diệp Trường Thanh, Ngụy Phong thật sự học được rất nhiều.

Vốn nghĩ mình cũng là một công tử hào hoa, mấy chỗ như Xuân Ý lâu, Ngụy Phong trước đây ra vào không ít.

Nhưng hôm nay hắn phát hiện ra rằng những trò mà hắn từng chơi hoàn toàn không thể so bì với Diệp Trường Thanh.

Mặc dù hai người họ không làm gì nhiều, nhưng những trò chơi mà Diệp Trường Thanh chơi đều giúp Ngụy Phong được mở mang tầm mắt.

Cái câu lan chết tiệt này vẫn có thể chơi như thế này.

Sau khi mọi người hỏi thăm, Diệp Trường Thanh trở về phòng nghỉ ngơi.

Cả đêm không nói lời nào, sau bữa sáng ngày hôm sau, Từ Kiệt và những người khác đã sắp xếp xong xuôi mọi việc.

Ngụy Phong tìm Diệp Trường Thanh, trên mặt nở nụ cười hỏi.

“Trường Thanh sư huynh, ngươi hôm nay có dự định gì không?”

“Tạm thời thì chưa, sư đệ có đề nghị gì sao?”

“Sư huynh có thể đi câu trùng. Đây là một trò chơi độc đáo trong Thụ Thành của chúng ta. Nó rất thú vị.”

“Câu trùng?”

Chưa từng nghe qua, Diệp Trường Thanh cũng tò mò hỏi.

Cái gọi là câu trùng thực chất là một hoạt động do Thụ Thành tổ chức, vì vị trí địa lý đặc biệt của Thụ Thành nên trong rừng có rất nhiều mộc trùng.

Những con mộc trùng này lấy cây làm thức ăn, nếu không được dọn dẹp thường xuyên, chúng có thể nhanh chóng đục rỗng thân cây, lúc đó cây sẽ bị đổ.

Vì vậy, Thụ Thành đã tổ chức một hoạt động mang tên Câu trùng nhằm kêu gọi mọi người tham gia.

Một mặt nó có thể loại bỏ những con mộc trùng này, mặt khác cũng có thể coi như một loại hình giải trí, nếu bắt được một số lượng mộc trùng nhất định, còn có thể nhận được phần thưởng từ phủ Thành chủ, một phần thưởng nhỏ.

Thậm chí còn có cả một bảng xếp hạng đặc biệt ở Thụ Thành, trên đó có tên những bậc thầy về câu trùng.

Bắt cá thì có nghe rồi, chứ còn bắt trùng thì trước giờ chưa từng nghe qua.

Diệp Trường Thanh nghe Ngụy Phong nói thế thì có hơi hứng thú nói:

“Nghe hay đấy.”

“Đúng đó sư huynh, cảm giác rất thú vị. Với thực lực của sư huynh, nhất định có thể leo lên vị trí đầu bảng, trở thành đại sư bắt trùng thật sự.”

Diệp Trường Thanh nghe Ngụy Phong tâng bốc, khóe miệng giật giật một cái, ta muốn trở thành đại sư bắt trùng làm quái gì?

Dưới sự hướng dẫn của Ngụy Phong, hai người đi tới trên quảng trường của Thụ Thành, ở vị trí chính giữa có một khối bia đá to lớn.

Đây chính là bảng xếp hạng đại sư bắt trùng mà Ngụy Phong nói.

Trong danh sách tổng cộng có mười cái tên, bọn họ là mười người bắt được nhiều trùng nhất trong những năm qua, hơn nữa tấm bia này còn là bảo vật do luyện khí sư đặc biệt chế tạo, một khi người nào bắt được nhiều trùng hơn người trên danh sách, như vậy bảng danh sách sẽ được thay đổi theo số hiện tại.

Nhìn thoáng qua, hắn phát hiện những người trong danh sách này đều là tu sĩ, tu vi xem ra cũng không thấp, ngay cả phong chủ của Bách Thảo phong, Mạc Du cũng có tên trong danh sách, xếp thứ ba.

“Mười người trong danh sách này đều là luyện đan sư. Xét cho cùng, luyện đan sư có một lợi thế độc nhất trong việc bắt trùng…”

Ngụy Phong ở một bên giải thích, Diệp Trường Thanh nghe vậy gật đầu, sau đó hai người đi tới một chỗ chuyên môn đăng ký, nhận lệnh bài.

Chức năng lệnh bài này chính là ghi lại số lượng mộc trùng mà ngươi giết , mỗi khi ngươi giết một con mộc trùng, con số tương ứng sẽ được hiển thị trên lệnh bài.

Ngay khi Diệp Trường Thanh đăng ký xong, trên quảng trường đột nhiên náo động.

“Mau nhìn kìa, là Trương Xung đại sư.”

“Thật đáng tiếc, không nghĩ tới Trương Xung đại sư lại tới Thụ Thành, hắn muốn khiêu chiến danh sách sao?”

Hắn nhìn xung quanh tìm kiếm âm thanh, thấy một ông già đang chầm chậm đi về phía bên này được mọi người vây quanh, Ngụy Phong ở một bên cũng giới thiệu.

“Đây là Trương Xung đại sư của Đan Các, một luyện đan sư cấp tám, tu vi Nguyên Anh cảnh, xếp thứ hai trong danh sách bắt trùng, là một cao thủ bắt trùng.”

Dường như Ngụy Phong biết rất rõ từng người trên bảng danh sách.

Khi Ngụy Phong và Diệp Trường Thanh nói chuyện, Trương Xung đã đi tới trước mặt hai người bọn họ, thản nhiên liếc nhìn hai người, giọng điệu thờ ơ nói.

“Đệ tử Đạo Nhất tông?”

“Xin ra mắt tiền bối.”

Bọn Diệp Trường Thanh nghe vậy thì chắp tay hành lễ, người ta dù gì cũng là luyện đan sư cấp tám, lại còn là tiền bối, chủ động chào hỏi là lẽ đương nhiên thôi.

Chỉ là Trương Xung lại khinh bỉ nói.

“Chưa đủ lông đủ cánh mà đã bày đặt học người ta bắt trùng rồi.”

Lão già này có bệnh à?

Diệp Trường Thanh thấy vậy thì khẽ nhíu mày, không lẽ mình đắc tội lão già này sao, nói năng hung hăng như vậy?

Huống chi, ta có biết bắt trùng hay không thì liên quan méo gì tới ngươi? Đại sư bắt trùng thì có gì hay hả? Con mẹ nó, ta treo chơi vậy đó được không?

Trương Xung sau khi đăng ký giống Diệp Trường Xung thì lập tức quay đầu rời đi, có điều trước khi đi, Trương Xung lần nữa khinh thường nói.

“Nhìn cho kỹ cái gì gọi là bắt trùng, mắc công đến lúc đó lại mất mặt xấu hổ.”

Con mẹ nó…

Diệp Trường Thanh cạn lời, lão già nhất định có bệnh, hắn cũng không có chọc giận lão.

Nhưng Ngụy Phong ở bên cạnh thì dường như biết điều nội tình gì đó, thì thầm nói với Diệp Trường Thanh.

“Sư huynh đừng để ý, người này lúc nào chả căm thù Đạo Nhất tông.”

“Ta là Đạo Nhất tông nên mới chọc giận hắn à?”

“Kỳ thực cũng không tính, Chẳng qua đứng đầu bảng bắt trùng này là Trần Trưởng Lão của Bách Thảo phong, lão già này vẫn luôn muốn đánh bại Trần Trưởng Lão, cho nên mới có sắc mặt không tốt với Đạo Nhất tông.”

“Thì ra là thế.”

Diệp Trường Thanh cũng lười để ý tới một lão già như vậy, bèn cầm lệnh bài đi ra khỏi quảng trường.

Chỉ là Trương Xung không biết rằng đã có vô số cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn trong bóng tối.

“Lão già này thật là không biết sống chết mà.”

“Ai dạy cho hắn một bài học đi chứ.”

“Đúng đó.”

“Dựa theo kế hoạch, hơn nữa lão già này, hôm nay để cho lão không bắt được một con trùng nào.”

Có lẽ đánh chết Trương Xung cũng không ngờ, có hơn hai vạn đệ tử ẩn náu trong Thụ Thành, mà lúc này tất cả bọn họ đã hoàn toàn để mắt tới hắn.

Từ trong thành đi thẳng đến bên trong Lâm Hải, cũng chính là bên dưới thành trì.

Muốn bắt được mộc trùng, vậy dĩ nhiên phải vào rừng tìm rồi.

Ngụy Phong giải thích cho Diệp Trường Thanh nghe không ít kiến thức về mộc trùng.

Cái gọi là mộc trùng cũng coi như một loại yêu thú, chẳng qua thực lực chúng rất yếu, trên cơ bản người bình thường cũng có thể giết được.

Bọn chúng thích đào hang trên cành cây, sau đó từ từ đục phá từ bên trong

Cho nên chỉ cần nhìn cành cây nào có cái lỗ cỡ chừng đốt ngón tay cái, gần như có thể xác định chỗ đó có mộc trùng rồi.

Có điều hiệu quả xử lý một con rất chậm.

Vì vậy, dưới tình huống bình thường, bột dược liệu được sử dụng để ép những con mộc trùng này ra ngoài, đó là lý do tại sao các luyện đan sư rất có ưu thế trong việc bắt trùng.

Mười cái tên đầu bảng danh sách đại sư bắt trùng, đều là luyện dược sư.

Diệp Trường Thanh nghe Ngụy Phong giải thích thì khẽ gật đầu.

“Ha ha, ngay cả mộc trùng cũng không biết mà còn đòi đi bắt trùng cơ đấy.”

Nhưng vào lúc này, Trương Xung không biết từ lúc nào xuất hiện ở trước mặt hai người, lại khinh thường nói.

Diệp Trường Thanh thấy thế thì dứt khoát mặc kệ hắn, lão gìa này đúng là có bệnh mà.

Hắn quay đầu bỏ đi, lúc này Trương Xung đang bôi một ít thuốc bột không rõ là gì lên những cây đại thụ.

“Ha ha, lần này có thuốc bột do lão phu đặc chế, nhất định sẽ đoạt quán quân.”

Trong lòng Trương Xung tràn đầy tự tin, nhưng lão ta vừa bôi thuốc bột xong rời đi, một số đệ tử Đạo Nhất tông đã xuất hiện ở đây.

Nhìn thân cây đầy thuốc bột, mấy đệ tử Đạo Nhất tông đợi một lúc, chẳng mấy chốc đã thấy mộc trùng từ thân cây chui ra.

“Thuốc bột của lão già này còn rất có ích nha.”

“Ngươi nghĩ sao chứ, người ta là đại sư bắt trùng đấy.”

“Khà khà, chẳng qua chúng ta được hời mấy thứ này rồi.”

“Đừng nói nhảm nữa, mang đi, mang hết toàn bộ đi.”

Mấy tên đệ tử lập tức bắt hết toàn bộ mấy con mộc trùng này, cho vào túi đặc biệt, sau đó lắc mình một cái biến mất tại chỗ.

Trương Xung đang rải thuốc bột ở phía trước, mà mấy đệ tử Đạo Nhất tông thì ở phía sau thu thập mộc trùng.

Cứ như vậy, chờ cho Trương Xung làm xong, chuẩn bị quay lại thu thập mộc trùng, phát hiện một con cũng không có.

“Kỳ lạ, sao không có con nào hết vậy?”

Trương Xung nhìn xem thân cây rải đầy thuốc bột, lão nhíu mày, ngay cả bóng của một con mộc trùng cũng không thấy.

Không đúng nha, thuốc bột này là lão hao tâm tốn sức bào chế ra, vô cùng hiệu quả với mộc trùng mà.

Một khi bôi lên thân cây, nhất định sẽ ép được mộc trùng ra, sao bây giờ lại không có một con nào hết vậy?

Không thể nào, không đúng nha.

Trương Xung nhìn quanh thân cây, có chút hoài nghi nhân sinh.

“Chẳng lẽ là do bên trong cái cây này không có mộc trùng?”

Trong lòng Trương Xung nghi hoặc nghĩ, có lẽ là như vậy, sau đó Trương Xung lại đổi cái khác, kết quả cũng không thấy con mộc trùng nào cả.

Quả là thái quá mà.

Ngay tại Trương Xung đang rối rắm không hiểu ra sao, Diệp Trường Thanh cùng hai người đi tới, nhìn Trương Xung đi vòng quanh đại thụ, Ngụy Phong cũng tức giận cười.

“Úi chà, đây không phải là đại sư bắt trùng à, sao thế, sao mà ngay cả cái bóng của mộc trùng cũng không có vậy hả?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right