Chương 237: Trương Xung Hoài Nghi Nhân Sinh
Đến hiện tại ngay cả một mộc trùng Trương Xung cũng không nhìn thấy, giống như kẻ lấy việc đặc chế thuốc bột làm chuyện tự hào nhất bỗng nhiên một ngày thuốc bột mà hắn làm hoàn toàn mất hết hiệu lực vậy.
Hiện tại nghe thấy Ngụy Phong nói lời trào phúng, Trương Xung nghiến răng nghiến lợi nói.
“Hừ, tiểu tử miệng còn hôi sữa thì hiểu cái gì, việc câu trùng vốn phải có kiên nhẫn.”
“À”
Nghe vậy, Ngụy Phong trên mặt khinh bỉ cười à lên một tiếng, thấy thế, Trương Xung lên cơn giận dữ hơn.
“Hừ, hai người các ngươi có bản lĩnh dám so với ta không? Chúng ta phân thắng thua bằng việc câu trùng.”
Trương Xung không nhịn được việc Ngụy Phong trào phúng, trực tiếp đề nghị chuyện tỉ thí, mà người đi đường bốn phía vừa nghe thấy lời này, cũng xông đến vây lại xung quanh.
“Đại sư Trương Xung muốn tỉ thí cùng người khác sao?”
“Ai thế?”
“Là hai thanh niên này à?”
Nghe thấy Trương Xung đại sư tỉ thí cùng người khác, không ít người đến xem náo nhiệt, dù sao đây cũng là đại sư câu trùng đứng thứ hai trên bảng xếp hạng trùng đại sư.
Nghe vậy, Ngụy Phong không thấy kinh ngạc chút nào, thậm chí khuôn mặt còn có chút mong chờ, quay lại nói với Diệp Trường Thanh.
“Sư huynh, đồng ý đi, chúng ta chắc chắn thắng.”
“Ài, Đây là lần đầu tiên ta câu trùng.”
Mặc dù bản thân cũng không thích lão đầu này lắm, nhưng Diệp Trường Thanh cũng tự hiểu năng lực của bản thân đến đâu.
So sánh với Trương Xung, người lần đầu đi câu trung như Diệp Trường Thanh chắc chắn không phải là đối thủ, chuyện này nói ra chẳng phải là đang tự rước nhục vào thân.
Trong lòng hắn hoàn toàn không có một chút tự tin nào, chỉ là khi nhìn qua, Ngụy Phong lại là vẻ mặt tràn đầy tự tin nói.
“Sư huynh yên tâm, ngươi chắc chắn sẽ thắng, chuyện câu trùng này ngoại trừ cần kỹ thuật thì vận may cũng rất là quan trọng.”
Chắc chắn thắng? Hắn hoài nghi nhìn Ngụy Phong trên mặt đầy vẻ hớn hở, mẹ nó tự tin đó của ngươi từ đâu mà ra thế?
Bản thân ta một chút xíu tự tin cũng không lấy ra nổi, ngươi lại bảo chắc chắn thắng?
Không chỉ có Diệp Trường Thanh, Trương Xung ở một bên nghe thấy thế cũng cười lạnh.
“Ài, nhất định thắng, quả thực là ăn nói bừa bãi, lão phu còn chưa từng nghe qua việc câu trùng và vận khí có quan hệ với nhau.”
“Chuyện ông chưa từng nghe qua có rất nhiều, khó trách ông mãi không thắng được Trần Trưởng Lão của chúng ta.”
Nghe thấy ba chữ Trần Trưởng Lão, sắc mặt của Trương Xung tối sầm lại, giống như bị người ta chọc trúng chân đau vậy, phẫn nộ quát.
“Được, ta muốn xem thử xem hai tên tiểu tử các ngươi rốt cục có vận khí gì.”
Điệu bộ giống như hận không thể nuốt sống hai người kia.
Cứ như vậy tự nhiên phải tỉ thí cùng Trương Xung, Diệp Trường Thanh còn muốn thương lượng, thế nhưng Ngụy Phong vô cùng tự tin ngăn cản nói.
“Sư huynh tin ta đi, chúng ta chắc chắn sẽ thắng.”
“Chính ta còn không tin vào ta.”
“Yên tâm, vận may của sư huynh cực kì dọa người, nhất định có thể thắng lão già này.”
“Hừ, lão phu chống mắt xem các người câu trùng thế nào.”
Nói xong, đột nhiên, trên đầu của Diệp Trường Thanh một đống mộc trùng rơi từng hàng xuống, sơ sơ số lượng cũng phải trên trăm con.
Hơn nữa, lúc đám mộc trùng này rơi xuống, đều chỉ thừa lại chút sức lực, ngay cả chút sức để chạy trốn cũng không có. Cứ ngoan ngoãn như vậy nằm dưới chân Diệp Trường Thanh.
Nhất thời, Diệp Trường Thanh cả người ngây ngẩn, Trương Xung cũng chấn kinh.
“Cái này, cái này, cái này…”
Nhìn vào mấy trăm con mộc trùng ở dưới chân của Trường Diệp Thanh, mặt của Trương Xung hiện lên đầy vẻ không dám tin, điều này không thể nào, mộc trùng ở trên trời rơi xuống ư.
Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời bị biển cây che khuất, điều này không khoa học chút nào, hắn câu trùng nhiều năm như thế, chưa từng thấy qua tình huống thế này.
Ngược lại Ngụy Phong lại kịp phản ứng, mặt tràn đầy hưng phấn kêu lên.
“Sư huynh nhanh giết chết những mộc trùng này đi”
“À, được.”
Nghe vậy, Diệp Trường Thanh sững sờ gật đầu, rất nhẹ nhàng giết chết mấy trăm con mộc trùng, mà trên lệnh bài lúc này cũng hiện lên số sáu trăm tám mươi hai. Đại biểu rằng Diệp Trường Thanh đã diệt trừ sáu trăm tám mươi hai con mộc trùng.
Thấy thế, sắc mặt Trương Xung nháy mắt đen lại, đến bây giờ ngay cả một con một trùng hắn cũng chưa giết được.
“Hừ, chó ngáp phải ruồi mà thôi.”
Trương Xung hừ lạnh một tiếng, hắn không cam tâm, nhanh chóng tiến về phía cây khác nhìn xem.
Hắn không tin chính mình đường đường là một đại sư câu trùng lại thua dưới tay một tiểu tử mới câu trùng lần đầu tiên.
Chẳng qua khi hắn vừa mới bước đi được một bước, trên trời lại rớt xuống một đống mộc trùng, số lượng còn nhiều hơn lần trước, thậm chí còn vững vàng rơi bên chân của Diệp Trường Thanh.
Ngụy Phong hưng phấn nói.
“Ta đã nói vận khí của sư huynh cực kì tốt mà, đám mộc trùng này đều tự đưa mình tới cửa.”
“Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng….”
Ở một bên, Trương Xung đang rống to, làm sao trên trời có thể có mộc trùng rơi xuống, tuyệt đối không có khả năng.
Đừng nói đến Trương Xung, những người khác ở xung quanh thấy cảnh này cũng trừng hai mắt đến muốn lồi ra. Bọn họ cũng chưa bao giờ nhìn thấy chuyện kì lạ như vậy, mộc trùng mà ngày thường người khác đều cực kì khó khăn mới tìm được, cứ rơi từ trên trời xuống như vậy sao?
Trương Xung tức giận thật rồi, còn Ngụy Phong lại hưng phấn nhắc nhở Diệp Trường Thanh nhanh ra tay diệt trùng.
Liên tiếp hai đàn mộc trùng cứ đần độn u mê như thế tự đưa mình đến nạp mạng vào trong túi của Diệp Trường Thanh.
Nhìn thấy Diệp Trường Thanh đã thu vào hơn ngàn con mộc trùng, mặt Trương Xung cũng chấn kinh.
Chuyện này không bình thường, thế nhưng không ngờ tất cả chỉ là mới bắt đầu, chỉ mới qua một chút liền thấy dưới chân Diệp Trường Thanh từ đầu đến cuối dù chưa từng động đậy, vậy mà chưa đến mười hơi thở liền có một đám mộc trùng lại từ trên trời rơi xuống.
Một lần hai lần thì còn có thể nói là vô tình, thế nhưng mẹ nó đã rơi hơn mười lần rồi đấy. Cái này thật sự giống như chỉ cần đưa tay ra là xong việc.
“Mẹ nó, còn có cách làm này à?”
“Hóa ra từ trước đến nay ta đều câu phải trùng giả sao?”
“Đám trùng này sao hôm nay lại ra cái dạng này vậy?”
Giống như Trương Xung, những người xung quanh cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thật sự cách làm này nhìn thấy đơn giản quá đi mất.
Chẳng cần làm bất cứ cái gì, từng đám từng đám mộc trùng giống như tự đưa mình đến trước cửa vậy.
Nhìn lại đại sư câu trùng Trương Xung, loay hoay nửa ngày đến một con mộc trùng cũng không tìm được.
Chuyện này không hợp lẽ thường.
Thậm chí có người bắt đầu tự nghi ngờ bản thân, nhớ lại lời của Ngụy Phong nói trước đó tự lẩm bẩm.
“Chẳng lẽ việc câu trùng cùng với vận khí thật sự có quan hệ?”
“Không thể nào, ta đã câu trùng nhiều năm như thế, từ trước đến nay chưa từng nghe nói còn có phương pháp như vậy.”
“Vậy ngươi có thể giải thích một chút chuyện vừa nhìn thấy lúc nãy không? Đám mộc trùng này tại sao lại từ trên trời rơi xuống cho người ta câu chứ?”
“Chuyện này… Ta cũng không biết nữa.”
Trương Xung giống như gặp đả kích rất lớn, thậm chí hắn đã bắt đầu hoài nghi nhân sinh rồi.
Hắn nghiên cứu việc câu trùng nhiều năm như thế, lần này lại làm hắn triệt để không dám tin.
“Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng, đám mộc trùng này không thể như thế được.”
“Vì sao? Tại sao lại như vậy? đám mộc trùng này tại sao lại tự mình chạy đến bên cạnh ngươi?”
“Tại sao thuốc bột của ta lại mất tác dụng? Đám mộc trùng này tới từ đâu chứ?”
Một bên là đám mộc trùng không biết ở đâu lại rớt từ trên trời xuống, một bên là thuốc bột cầm theo mất tác dụng, dùng số thuốc này bôi lên thân cây, một chút phản ứng cũng không có, tất cả những điều này làm cho Trương Xung trực tiếp sụp đổ.
Một đám trùng vây quanh ở trên người Diệp Trường Thanh, nhìn thấy từng đợt từng đợt mộc trùng không ngừng từ trên trời rơi xuống, Diệp Trường Thanh lúc này cũng sững sờ nhìn đám mộc trùng rơi đầy đất, nghi hoặc nói.
“Sư đệ, không phải ngươi nói là câu trùng sao? Hiện tại chuyện này tính là chuyện gì đây?”
Ngụy Phong nãy giờ đứng một bên không làm gì, nghe vậy nói.
“Lúc nãy ta đã nói rồi vận may của sư huynh cực kì dọa người, ngay cả đám mộc trùng này cũng tự đưa mình dâng đến cửa.”
Nói đùa, hơn hai vạn đệ tự ngồi lại một chỗ câu trùng còn không thắng nổi lão già nát rượu Trương Xung này chắc? nhưng mà, thuốc bột của lão già này cũng không tệ, thật sự dùng rất được đấy.