Chương 240: Đừng Ăn Nữa

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,863 lượt đọc

Chương 240: Đừng Ăn Nữa

Diệp Trường Thanh cảm giác cứ ăn Mộc Trùng như vậy sợ là không ổn, thế nhưng bọn Từ Kiệt lại không có cảm giác gì.

Bọn họ cho rằng tu sĩ sẽ không bị ảnh hưởng, thế nhưng chờ tới thời gian ăn sáng ngày hôm sau, Diệp Trường Thanh nhận ra điểm bất thường.

Bởi vì lần tranh đoạt chỗ ngồi này chỉ có linh lực chấn động mà không có âm thanh.

Lúc trước bọn họ xông tới từ bốn phương tám hướng, ngoài miệng còn phải rống thêm vài câu. Thế nào mà hôm nay lại chỉ có tiếng bước chân và tiếng đánh nhau không có tiếng một người nào nói chuyện cả.

Chẳng nhẽ đang diễn kịch câm hay sao?

Bên ngoài nhà bếp, đám đệ tử tranh nhau kịch liệt, hơn nữa hình như cũng có tiếng nói chuyện, chẳng qua âm thanh này… nói thế nào đây, giống như bị nghẹn trong cổ họng không bật ra được.

“Xem Triền Thủ của ta.”

“Xem Miên Chưởng của ta.”

“Lưu Quang Bộ.”

Giọng nói khàn khàn yếu ớt như yết hầu bị thắt lại.

Mãi cho tới khi có đệ tử vào bếp Diệp Trường Thanh nhìn thấy bọn họ như vậy thì chẳng phải bị viêm họng sao?

Chắc chắn là viêm họng rồi, giọng nói khàn khàn, ánh mắt đỏ bừng, không phải viêm họng thì còn có thể là gì được nữa.

Nhưng cho dù vậy sau khi ăn điểm tâm xong, mấy người Từ Kiệt, Triệu Chính Bình vẫn như cũ kéo đám để tử cùng đi câu trùng.

“Nhanh lên các huynh đệ, chúng ta đi câu trùng.”

“Được.”

Một đám đề tử há miệng nói chuyện nhưng lại không phát được âm thanh, trừ phi dán lỗ tai vào miệng mới có thể mơ hồ nghe được vài từ.

Nhưng cho dù như thế đám người này vẫn còn muốn đi câu trùng, Diệp Trường Thanh bất đắc dĩ nói.

“Ta nói này chư vị sư huynh, mọi người đã như vậy ròi hay hôm nay ăn chút đồ ăn thanh đạm được không?”

“%$##$%^@”

Từ Kiệt nghe vậy há miệng cố gắng nói ra, thế nhưng Diệp Trường Thanh chỉ thấy môi hắn cử động mà không nghe được bất cứ âm thanh nào.

“Ngươi nói cái gì?”

“Ta nói $%#^*”

“Hả?”

“Ta nói… ta không sao… Sư đệ đừng… đừng lo lắng…”

Thế này rồi ngươi còn bảo không có việc gì, vậy ngươi nói chuyện cho ta nghe thử được không? Chỉ biết há miệng, không nói thành tiếng được còn bảo không có việc gì?

Diệp trường Thanh phụ bọn người này thật rồi, nhưng hắn cản cũng không được, vì miếng ăn mà đám người này không cần cả tính mạng nữa rồi.

Hơn nữa hình như đám Mộc Trùng này cũng có vấn đề, nếu không thì sao ngay cả bọn Hồng Tôn là cường giả Thánh Cảnh cũng bị viêm họng đây?

Giống như nó không bị ảnh hưởng bởi tu vi vậy. Hơn nữa chắc chắn bọn Từ Kiệt đã dùng linh lực khơi thông cổ họng rồi.

Theo như lời bọn họ, thì thấy không đau không ngứa nhưng cổ họng lại giống như biến mất không phát ra tiếng nói được.

Kỳ quái.

Tới bữa trưa, vẫn là món Mộc Trùng chiên, mọi người vẫn ăn quên hết trời đất như cũ.

Thế nhưng ăn xong một bữa này, tất cả mọi người gồm cả Hồng Tôn đều không thể phát ra bất cứ âm thanh nào được nữa.

Họ chỉ có thể dùng linh lực truyền âm giao lưu vào nhau.

“Ăn ngon, loại Mộc Trùng này ăn vào lại càng muốn ăn thêm”

“Ha ha, sư huynh nói đúng lắm. Đi! Chúng ta lại đi câu trùng tiếp.”

“Đi!”

Trong phòng bếp, một đám đệ tử Đạo Nhất tông cười ngây ngô với nhau, thế nhưng không có một tiếng động nào, gương mặt họ vui tươi hớn hở tựa như một đám mắc bệnh thần kinh.

Diệp Trường Thanh nhìn thấy cảnh tượng quái dị này chỉ cảm thấy khóe miệng mình giật mạnh. Đã tới mức vậy rồi các ngươi còn muốn ăn nữa sao?

“Nghe ta nói đã sư huynh, hay là các ngươi nghỉ ngơi một ngày hôm khác lại ăn được không? Các ngươi đã không nói thành lời được rồi.”

“Sư đệ không cần lo lắng, chúng ta vẫn có thể dùng linh lực truyền âm với nhau. Sư đệ nhìn xem, thế này chẳng phải là không ảnh hưởng gì sao?”

Được đấy, đúng là quá được, nghe cái giọng điệu kia có phải ý là bời vì có linh lực truyền âm nên định từ bỏ cổ họng rồi phải không?

Mấy ngày kế tiếp Diệp Trường Thanh thì đi dạo quanh Thụ Thành, đám đệ tử thì ăn mấy ngày Mộ Trùng liên tục.

Sau đó, kết quả dẫn tới là, tất cả mọi người không trừ một ai toàn bộ câm nín hết không phát ra được bất cứ thanh âm nào.

Tuy có thể dựa vào linh lực truyền âm nhưng chung quy vẫn có hạn chế.

Yêu cầu người nghe cũng phải là tu sĩ, trong cơ thể có linh lực mới được, nếu không ngươi không thể truyền âm giao lưu với người ta.

Điều này dẫn tới hậu quả đám đệ tử có thể giao tiếp với nhau bình thường nhưng khi gặp phải người thường vậy thì mất linh.

Giống như hiện hại, Từ Kiệt đang cố gắng dùng khẩu hình diễn tả với một tên thị nữ trong phủ Thành chủ, mà tên thị nữ này thì lại không sao hiểu nổi.

“Tiên sư, ngươi muốn nói cái gì, nô tỳ nghe không hiểu.”

Thị nữa này cũng bối rối không thôi.

Tình cảnh này diễn ra ở khắp mọi nơi, Diệp Trường Thanh đã bắt gặp rất nhiều rồi.

Lúc có Diệp Trường Thanh ở đấy còn có thể truyền lời giúp bọn hắn.

Nhưng dù vậy, mẹ kiếp, đám người này vẫn còn muốn ăn Mộc Trùng chiên nữa! Quả thật không có chút đạo lý nào.

Hành động cử quái của đệ tử Đạo Nhất tông không giấu được Thành chủ, cũng tức là cha Ngụy Phong.

Lúc này hai cho con họ ở tiền sảnh ngồi đối diện nhau. Thành chủ nhìn Ngụy Phong chỉ có thể há mồm mà không phát ra tiếng được thì xạm mặt lại hỏi:

“Các ngươi xảy ra chuyện gì vậy?”

“Cha yên tâm, không có chuyện gì.”

“Không có chuyện gì?”

Thành chủ nhìn nhi tử dùng linh lực truyền âm giao lưu với mình thì cau mày càng chặt, thế này gọi là không có chuyện gì hay sao?”

“Nhi tử, nếu không ngươi đừng ăn nữa, mất hết tiếng rồi.”

Thành chủ cũng biết việc bọn họ ăn Mộc Trùng, nhưng ăn tới mất cả giọng mà còn muốn ăn nữa thì hắn cũng chịu.

Ngụy Phong nhìn xung quanh một lượt, dáng vẻ cẩn thận, sau khi hắn chắc chắn xung quanh không có ai mới lặng lẽ lấy một con Mộc Trùng chiên từ trong nhẫn không gian ra đưa cho lão cha.

“Cha, ngươi nếm thử xem.”

Đây là con Mộc Trùng mà Ngụy Phong lén lút giấu đi, bây giờ hắn lấy gia cho phụ thân nếm thử quả thực là đứa con hiếu thảo.

Thành chủ nhận lấy con Mộc Trùng có phần thắc mắc, thứ này ăn ngon như vậy thật sao? Mà bọn họ ăn tới mất giọng rồi vẫn còn muốn ăn nữa?

Thành chủ mang theo ý nghĩ như vậy nếm thử một miếng, ngay lập tức hai mắt hắn sáng lên.

“Cái này…”

Mà Ngụy Phong thì bày ra vẻ mặt ta sớm biết mà, hài lòng gật đầu. Hiện tại lão cha chắc cũng biết được vì sao bọn họ thà bị câm cũng muốn ăn Mộc Trùng này rồi chứ?

Món Mộc Trùng này quả thật quá là ngon, hơn nữa quan trọng nhất là nấu Mộc Trùng không cần phải có tay nghề cao siêu gì.

Cho dù là một người khác vào nấu, hương vị có kém hơn Diệp Trường Thanh một chút thì cũng tuyệt đối là mỹ vị, bởi vì vốn không cần thêm các gia vị khác.

Cho nên, tiếp theo sau đó, người của phủ thành chủ cũng mất giọng.

Bắt đầu từ thành chủ, sau đó là người nhà Thành chủ, sau đó là nhóm quản sự thống lĩnh…

Cả phủ Thành chủ trong vòng hai ngày dường như bị người ấn nút tắt tiếng, vô cùng yên ắng.

Nếu gặp mặt nhau, ai có tu vi thì dùng linh lực truyền âm, ai không có tu vi thì khoa chân múa tay diễn tả

Người duy nhất còn có thể phát ra thanh âm chỉ còn mỗi Diệp Trường Thanh và mấy con chó kia.

“A…À…A…”

“A… Á…Ả…”

Diệp Trường Thanh chuẩn bị ra ngoài dạo chơi, dọc đường đi, thị nữ và hạ nhân trong phủ Thành chủ nhìn thấy hắn đều cung kính khoa chân múa tay.

Diệp Trường Thanh thấy thế giật nhẹ mí mắt cũng không biết nên đáp lại ra sao, chẳng nhẽ hắn cũng khoa chân múa tay?

Cuối cùng hắn quyết định gật nhẹ đầu một cái.

Vốn hắn cho rằng rời khỏi phủ Thành chủ sẽ bình thường lại, thế nhưng hắn vừa vào thành, lúc đi ngang qua một cửa hàng, Diệp Trường Thanh để ý tới một bình gia vị trong đó bước vào hỏi giá.

“Chủ quán, bình Hồng Linh Hồ Tiêu này giá bao nhiêu?”

“A… a…”

Hả???

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right