Chương 241: Thành A Ba

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,668 lượt đọc

Chương 241: Thành A Ba

Nhìn thấy chủ quán chỉ biết đứng ở đó há mồm không nói nên lời, mặt Diệp Trường Thanh đen lại.

Hết lần này đến lần khác đều gặp mấy tên không phải tu sĩ, ngay cả dùng linh lực để truyền âm cũng không dùng được, cuối cùng vẫn phải thông qua việc viết chữ để giao tiếp, Diệp Trường Thanh mới có thể mua được bình Hồng Linh Hồ Tiêu này.

Tại sao bên ngoài phủ thành chủ lại xuất hiện toàn người câm? Điều này khiến Diệp Trường Thanh vô cùng nghi hoặc.

Thế nhưng sự nghi hoặc này đã nhanh chóng được giải đáp, mẹ nó cũng không biết là tên nào truyền đi, thế nhưng chỉ mấy ngày ngắn ngủi tại Thụ Thành lại nổi lên cơn sốt ăn mộc trùng.

Hầu như mọi tửu lâu đều giới thiệu món mộc trùng chiên, hơn nữa dựa vào mỹ vị không gì sánh kịp, vừa mới giới thiệu thì trong nháy mắt đã nhận được sự yêu thích của vô số người.

Bất cứ tiểu lâu nào cũng vậy, ngươi chỉ cần vừa bước vào trong cơ hồ trên mỗi chiếc bàn đều có một đĩa mộc trùng chiên, mọi người ăn đến quên cả trời đất.

Già trẻ nam nữ đều yêu thích, chẳng qua tình cảnh này có chút quái dị.

Ban đầu những tửu lâu kia vô cùng náo nhiệt, bây giờ thì toàn bộ lại rất an tĩnh, tuy nói rằng mọi người đang uống rượu, nhưng thế mà lại không phát ra chút âm thanh nào.

Lúc bốn mắt chạm nhau cũng chỉ có thể nhe răng ra cười.

Lần này thì tốt rồi, không chỉ là phủ thành chủ, người của cả tòa thành cũng đều câm luôn rồi.

Bên cạnh đó, thông qua quan sát, Diệp Trường Thanh phát hiện người bình thường cơ bản chỉ cần ăn hai ba con thì đã câm luôn rồi.

Bộ dạng thì không đau không ngứa, nhưng lại không phát ra được âm thanh nào, tu sĩ tu vi càng cao, kiên trì cũng sẽ lâu hơn chút.

“A ba a ba…”

“A ba a ba…”

Đi đến đâu cũng chỉ có thể nhìn thấy mọi người há mồm không nói thành lời, đồng thời bởi vì phát hiện mộc trùng ăn ngon, đám mộc trùng từ trước đến này vốn dĩ không ai thèm lại lắc mình biến thành một thứ bánh thơm ngon.

Bất luận tiểu lâu nào cũng trắng trợn đi thu thập mộc trùng, hơn nữa giá tiền cũng là nước lên thì thuyền lên, cứ mỗi một canh giờ lại lên giá một lần, thế mà cũng không đủ.

Việc này cũng bắt đầu dẫn đến việc trong rừng chật ních đám người đi bắt mộc trùng. Số người đi bắt mẹ nó còn sắp bằng số mộc trùng rồi.

Trước đây đám mộc trùng có số lượng đông đúc vậy mà tại thời điểm này lại gần như sắp trở thành giống loài bị lâm nguy.

Thông qua sự biến hóa ngắn ngủi của mấy ngày nay, quả thật làm cho Diệp Trường Thanh có chút không hiểu nổi, sau đó khi trở về phủ thành chủ, các đệ tử đã đem đám mộc trùng rửa sạch sẽ, để ráo, chỉ đợi để cho vào nồi nấu.

Thấy vậy, Diệp Trường Thanh cũng không biết phải nói gì nữa.

Dù sao khuyên cũng không được, mà ngoại trừ nói không được thì cũng không có ảnh hưởng nào khác, đồng thời chỉ cần ngừng ăn thứ này hai ba ngày, sau đó cũng sẽ từ từ khôi phục như cũ.

Lại ở Thụ Thành chờ thêm ba ngày, đám đệ tử điên cuồng thu thập mộc trùng, lúc chuẩn bị rời đi, bọn người Triệu Chính Bình đã thu hoạch đầy mộc trùng vào mấy cái không gian giới chỉ, phỏng chừng là đã đủ ăn một đoạn thời gian dài.

Lúc từ biệt, tất cả đều im ắng, thành chủ phái một đám thống lĩnh tiễn mọi người đến ngoài thành, dùng linh lực truyền âm nói.

“Các vị tiên sư đi thong thả.”

“Thành chủ không cần tiễn.”

Tất cả chào hỏi lẫn nhau, nhưng con mẹ nó không có chút âm thanh nào, ai nhìn vào cũng sẽ thấy vô cùng quái dị.

Mọi người rời đi, Thụ Thành vẫn y như cũ không có chút âm thanh nào phát ra.

Đến nỗi những người sau này đi vào Thụ Thành, liền không hiểu vì sao vừa mới đi tới của thành liền bị quân Hộ vệ ngăn lại, những binh lính này lại chỉ há mồm a ba a ba, gắng sức khoa chân múa tay .

Làm cho nguyên một đám người kia nghi hoặc không thôi.

“Có ý gì đây chứ?”

“A ba a ba…”

“A ba a ba?”

“A ba a ba…”

Mẹ nó nghe không hiểu gì cả.

“Ngươi có thể nói tiếng người được không?”

“A ba… A ba…”

Không dễ dàng gì mới có thể vào thành, sau đó còn phàn nàn, một tòa thành lớn như vậy tại sao toàn để mấy tên câm thủ thành chứ.

Thế nhưng sau này mới phát hiện, là bản thân nghĩ quá đơn giản, tùy tiện tìm một người trên đường cản lại hỏi chuyện, há miệng ra đều chỉ phát ra tiếng a ba a ba.

Toàn bộ người của Thụ Thành đều câm rồi, chuyện này làm cho người ngoài triệt để ngu luôn.

“Mẹ nó tháng trước ta còn vừa tới Thụ Thành, tại sao đột nhiên lại trở thành thế này.”

“Mẹ nó ngươi đừng cứ a ba, linh thảo này của ta rốt cuộc ngươi có muốn hay không?”

Nhất thời, bên trong Thụ Thành tràn ngập tiếng a ba cũng những tiếng rống lên giận giữ, thật sự là không có cách nào giao tiếp.

Thậm chí, có người trực tiếp giận mắng.

“Mẹ nhà nó các người đừng gọi đây là Thụ Thành nữa, đổi thành A Ba Thành được rồi, cả một tòa thành đều là người câm, rốt cục là chuyện gì xảy ra chứ?”

Đối với những điều này, đám đệ tử của Đạo Nhất tông tất nhiên sẽ không biết, sau khi rời khỏi Thụ Thành, Diệp Trường Thanh tiếp tục dựa vào kế hoạch lịch luyện.

Đám người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt và các đệ tử khác vẫn không thể mở miệng nói chuyện, ai bảo bọn họ không bỏ qua được thứ mộc trùng kia chứ.

Một đường đều yên tĩnh đi về phía trước, chẳng qua các để tử lại vụng trộm dùng linh lực truyền âm nói chuyện quên cả trời đất.

Khi đêm xuống, nhìn thấy sắc trời dần tối đi, mọi người đi đến phía trước một con sông lớn. Từ Kiệt và Diệp Trường Thanh đứng trên boong tàu, dùng linh lực truyền âm nói.

“Sư đệ, đây là Thông Thiên Hà, là con sông lớn nhất xung quanh Đạo Nhất tông của chúng ta, phong cảnh rất đẹp.”

Nghe vậy, Diệp Trường Thanh cũng đánh giá xung quanh con sông.

Cực kỳ rộng lớn, dòng nước chảy xiết, dòng chảy rất loạn lại điên cuồng, vậy mà đưa mắt nhìn xuống lại phát hiện ở hai bên dòng sông, có không ít thôn trang lớn nhỏ.

Xem ra con sông lớn này nuôi dưỡng không ít người dân ven bờ.

Không có vấn đề gì nữa, Diệp Trường Thanh quyết định ở một đêm tại bờ sông, cũng tiện ngắm nhìn cảnh tượng tráng lệ của Thông Thiên Hà.

Dù sao cũng là đi ra ngoài lịch luyện, đi đến nơi nào bản thân yêu thích liền dừng lại vài ngày cũng không có gì nghiêm trọng.

Đối với chuyện này, mọi người không có ý kiến gì thêm, phi chu chậm rãi hạ xuống, Hồng Tôn lại lấy ra linh thành, bờ sông đang trống trải liền xuất hiện một thành trấn hoàn toàn mới.

Mọi người thành thạo chia gian phòng, trong lúc đó ở trong một thôn làng cách đó không xa, đối với thành trấn đột nhiên xuất hiện này các thôn dân thấy chấn động vô cùng. Một đám người hiếu kì vây quanh lại, đứng xa xa xem xét.

Sau đó nhận ra là tiên sư của Đạo Nhất tông, các thôn dân mới đánh liều đi lên phía trước.

Không thể không nói, tiếng tăm của Đạo Nhất tông thật sự vô cùng tốt, chí ít khi tiến lên, cho dù chỉ là người bình thường nhưng khi nhìn thấy đệ tử của Đạo Nhất tông cũng không biểu hiện quá nhiều hoảng sợ.

Vẫn dám chủ động đi lên bắt chuyện vài câu.

Mà đệ tử của Đạo Nhất tông đối mặt với những người bình thường này cũng sẽ không có cảm giác gì là hung hăng vênh váo, ngược lại vô cùng bình thản, cho dù hai bên không phải là người của cùng một thế giới nhưng đệ tử của Đạo Nhất tông cũng không ỉ mạnh hiếp yếu.

“Tiên sư.”

Thôn trưởng của thôn là một lão già, chen qua mọi người tiến ra phía ngoài chào, nghe vậy Hồng Tôn cười gật đầu.

“A ba a ba…”

Hả ???

Vốn dĩ đang rất tốt, thế nhưng chỉ vừa mở miệng, trực tiếp khiến cho lão thôn trưởng ngơ ngác, không đúng, đây không phải là tiên sư của Đạo Nhất tông sao? Tại sao lại là một người câm chứ?

Lại quay đầu nhìn qua Thanh Thạch đứng một bên, Thanh Thạch cũng lập tức há miệng.

“A ba a ba…”

“Lại là một người câm?”

Lại nhìn về phía Trương Thiên Trận..

“A ba a ba…”

Sau đó Bách Hoa Tiên tử, Triệu Chính Bình, Từ Kiệt,…

“A ba a ba…”

Quay một vòng, phát hiện ra toàn bộ tiên sư trước mắt đều là người câm, nhất thời, sắc mặt trưởng thôn trở nên cổ quái.

Những người này có thật là tiên sư của Đạo Nhất tông hay không? Hay đều là giả mạo? nếu không tại sao cả đám người đều bị câm chứ? Tiên sư sao có thể là người câm?

Trong lý giải của thôn trưởng, tiên sư của Đạo Nhất tông là tồn tại có thể nhận được tinh thần nhật nguyện, không thể nào là một đám người câm được.

Há mồm ra là a ba, làm gì có khí chất của tiên sư chứ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right