Chương 242: Linh Thiền Tinh
Ánh mắt nhìn về phía bọn họ mang theo nghi ngờ, những người không nói gì này là tiên sư Đạo Nhất tông thật sao?
Diệp Trường Thanh thấy thế, bất đắc dĩ nói ra:
“Lão nhân gia, chúng ta là đệ tử Đạo Nhất tông thật.”
Thôn trưởng mãi cũng thấy có một người bình thường thì vui vẻ, sau đó thì quỳ ngay xuống đất, đám thôn dân sau lưng cũng đồng loạt quỳ xuống.
“Lão nhân gia ngươi đây là…”
Hành động đột nhiên của bọn họ khiến Diệp Trường Thành sững sờ, lập tức vội vàng đưa tay nâng lên nhưng thôn trưởng lại nói:
“Mời tiên sư ra tay cứu chúng ta.”
“Lão nhân gia ngươi cứ đứng lên trước, có chuyện gì từ từ nói.”
Không biết những thôn dân này có chuyện gì muốn nhờ, Diệp Trường Thanh chỉ có thể cho bọn họ đứng lên trước rồi kể mọi chuyện ra.
Thôn trưởng run rẩy đứng dậy, sau đó kể lại chuyện gần nhất xảy ra trong thôn cho mọi người nghe.
Thôn của bọn hắn và các thôn bên cạnh trải qua nhiều thế hệ đều sinh sống bên cạnh Thông Thiên Hà, ở nơi nào thì có cách kiếm sống của nơi đó, hầu như tất cả mọi người ở đầy đều sống nhờ vào việc đánh cá.
Hằng ngày họ đánh cá trên sông, bắt được cá sẽ mang tới thành trấn gần đó bán, lấy số tiền đó duy trì cuộc sống.
Thế nhưng ngay một tháng trước, trên Thông Thiên Hà này đột nhiên xuất hiện một đôi Linh Thiền Tinh.
Đôi Linh Thiền Tinh này chiếm lấy mặt sông còn điên cuồng sinh sôi nảy nở, tốc độ nhanh tới mức khiến người ta líu lưỡi.
Chẳng qua mới vài ngày mà dưới sông đã có đầy Linh Thiền.
Chuyện này dẫn tới việc số lượng cá sông sụt giảm nhanh chóng, hơn nữa người dân xuống sông đánh cá còn có thể bị đám Linh Thiền này tấn công.
Tuy nói nhưng con Linh Thiền này có thực lực không mạnh, nhưng trên người chúng lại mang độc tố, một khi bị nhiễm phải làn da sẽ thối rữa rất nhanh. Trong thôn đã có không ít người bị nhiễm độc, vô cùng đau đớn.
Thôn trưởng kể tới đây, vài tên nam nhân cũng cởi áo ra, mọi người nhìn qua thì thấy được trên da người kia toàn những vết thối rữa chảy mủ.
Từ nét mặt của những người này không khó nhìn ra miệng vết thương đau đớn khó nhịn.
Ba người Hồng Tôn, Thanh Thạch, Trương Thiên Trận vội vàng lên xem xét.
“Đúng là độc của Linh Thiền.”
“Độc chưa ngấm sâu, không khó điều trị.”
Lấy thủ đoạn của ba người nếu muốn điều trị độc của những con Linh Thiền này không phải việc khó, thậm chí chỉ cần có đủ nhất phẩm Thanh Độc Đan nghiền ra thành bột rắc lên là có thể điều trị hết.
Nhưng phiền toái nhất vần là đôi Linh Thiền Tinh kia.
Linh Thiền Tinh là loại Yêu Tộc cực kỳ hiếm thấy ở Đông Châu, hơn nữa vô cùng đặc thù.
Dưới tình huống bình thường, Yêu Tộc dựa vào huyết mạch để phân chia mạnh yếu.
Huyết mạch càng mạnh, hạn mức trưởng thành sau này càng cao. Mà Linh Thiền Tinh thì sao, huyết mạch trời sinh của chúng nhỏ yếu khó có khả năng thành yêu.
Hơn nữa tuổi thọ ngắn ngủi, cả đời chúng cũng chỉ có thể ở lại hàng ngũ dã thú này.
Nhưng mà có phần nhỏ Linh Thiền đạt được cơ duyên thành công hóa Yêu, chưa nói tới thực lực lúc này của chúng ra sao, nhưng năng lực sinh sản chắc chắn vô cùng biến thái.
Đã từng có một đôi Linh Thiền Tinh sinh sản trong tròn một năm hủy diệt mất một tòa thành trì.
Chúng nó không dựa vào thực lực của mình mà dựa vào số lượng con cháu vô cùng vô tận, chúng như là một đợt ếch triều xông vào trong thành, mạnh mẽ hủy diệt mất một tòa thành trì
Hơn nữa, chúng chỉ vẻn vẹn tốn mất có mấy tháng, là chuyện chưa từng có trước đây.
Mọi người không ngờ được bên trong Thông Thiên Hà cũng xuất hiện Linh Thiền Tinh. Chẳng qua không biết vì sao trong tông môn còn chưa biết được tin tức?
Chẳng phải họ nên báo cáo tông môn đầu tiên hay sao?
Hồng Tôn truyền âm hỏi thăm Diệp Trường Thanh, Diệp Trường Thanh lại chuyển lời cho lão thôn trưởng. Thôn trưởng nghe vậy thì trả lời.
“Chúng ta cũng bẩm báo lên trên rồi, từ nửa tháng trước, thời điểm vừa phát hiện ra chúng ta đã bẩm báo với đại nhân trong thành thế nhưng mãi vẫn chưa thu được hồi âm.”
Những thôn nhỏ này không có cách nào liên hệ trực tiếp với Đạo Nhất tông, bình thường họ chỉ có thể bẩm bảo với thành chủ thành trấn xung quanh, sau đó những thành chủ này sẽ báo cáo lại cho Đạo Nhất tông.
Nói như vậy, vấn đề xuất hiện ở trên người thành chủ kia.
“Chính Bình.”
“Sư tôn.”
“Ngươi dẫn người trị liệu cho những thôn dân này trước cùng với cả những thôn lân cận nữa.”
“Vâng.”
Tạm thời họ chưa có ý định đi tìm thành chủ, việc quan trọng trước mắt là cửu người.
Rất nhanh, Triệu Chính Bình dẫn người về từng thôn một trị thương cho những người bị nhiễm độc Linh Thiền.
Đây cũng không phải là công việc có độ khó cao, họ chỉ cần dùng thuốc bột rắc lên miệng vết thương sau đó băng bó lại là được. Chẳng qua cũng cần phải đổi thuốc mấy lần mới khỏi được.
Chuyện này cũng đơn giản, họ để lại số bột thuốc vừa đủ cho các thôn dân, chờ tới thời gian bọn hắn tự đổi một cái là được.
Bên Triệu Chính Bình vội vã cứu người, Hồng Tôn thì dẫn theo đám người Từ Kiệt, Diệp Trường thanh đi tới bờ sông. Còn những người khác thì đợi tạm trong Linh Thành.
Mọi người tới bờ sông, liếc mắt nhìn một cái thì quả nhiên trên mặt sông toàn Linh Thiền chằng chịt.
Đã hình thành quy mô rồi.
“Xem ra không chỉ một tháng.”
Hồng Tôn nhíu mày truyền âm cho mọi người, lấy số lượng Linh Thiền này chắc chắn không chỉ có một tháng.
Chẳng qua Diệp Trường Thanh nghe vậy thì lại suy đoán.
“Có lẽ không chỉ có một đôi Linh Thiền Tinh thì sao?”
Thôn dân nói có một đôi Linh Thiền Tinh, nhưng nếu vậy thì không thể sinh sản được nhiều Linh Thiền thế này trong vòng một tháng.
Nhưng mà nếu có hơn một đôi thì thế nào? Dù sao đám thôn dân kia cũng không có tận mắt nhìn thấy Linh Thiền Tinh, cho dù có người nhìn thấy thật thì cũng sớm chết.
Hồng Tôn nghe vậy gật đầu, hoàn toàn không thể loại trừ phỏng đoán này. Nhưng mà nếu như vậy thật thì chuyện này cũng đủ phiền toái.
Đầu tiên, nhiều hơn một đôi Linh Thiền Tinh thì tốc độ sinh sôi sẽ tăng thêm gấp đôi.
Sau đó, Linh Thiền Tinh vốn giỏi ẩn nấp, hơn nữa đây còn là ở trong Thông Thiên Hà, cho dù bọn Hồng Tôn ra tay cũng không dám nói có thể tìm ra chúng nó trong thời gian ngắn.
Vạn vật trong thiên hạ tương sinh tương khắc với nhau, Linh Thiền Tinh thực lực yếu kém nhưng cũng có thần thông của riêng chúng nó, đó là có thể tránh được dò xét của thánh niệm.
Bởi vì lớp dịch nhờn bao quanh người chúng nó, thánh niệm cũng không thể bắt giữ được chúng nó. Đây mới là điểm khiến Hồng Tôn đau đầu.
Thế nhưng nếu không tìm ra Linh Thiền Tinh, chỉ giết những con Linh Thiền bình thường này thì phải giết tới bao giờ mới xong? Hơn nữa dù có giết hết thì cũng nó vẫn có thể tiếp tục sinh ra không ngừng.
Mọi người đang suy nghĩ đối sách, Diệp Trường Thanh đi tới cạnh bờ tiện tay bắt lấy một con Linh Thiền, sau khi dò xét thử hắn phát hiện con Linh Thiền này đúng là xấu xí thật.
Nói thế nào đây, Mộc Trùng lúc trước không bị người thích cũng vẫn còn lớn lên trắng trẻo mập mạp.
Mà những con Linh Thiền này nhìn qua một cái đã khiến ngươi ta nổi da gà, nhất là với nữ giới.
Chẳng phải đám Triệu Nhu, Chung Linh lúc này cũng đã không muốn tới gần bờ sông rồi hay sao, các nàng thà đi chém giết cùng một con Đại Yêu còn hơn là phải lại gần những con Linh Thiền này, chúng khiến người ta buồn nôn.
Thậm chí ngay khi nhìn thấy Diệp Trường Thanh bắt Linh Thiền lên, Bách Hoa Tiên Tử cũng truyền âm nói:
“Bỏ xuống đi, rất bẩn”
Nhưng mà Diệp Trường Thanh không để ý, hắn nhìn con Linh Thiền trong tay, trong đầu nghĩ tới một món ngon. Ở kiếp trước những con ếch này cũng giống vậy, vừa nhìn qua đã khiến người ta ghê tởm, nhưng sau khi lột da rút gân, chúng lập tức trở thành món ngon cực kỳ nổi tiếng mà vô số người đều thích ăn.