Chương 243: Ăn Không Hết?
Kiếp trước, ếch Mỹ chính là món khiến vô số người sành ăn chạy theo như vịt.
Hơn nữa, nhắc tới ếch Mỹ này, thật ra cũng là giống loài đến từ bên ngoài, là ếch xanh có nguồn gốc từ nước Mỹ.
Lúc trước khi mới truyền vào trong nước, không một người nào hỏi thăm, nhưng cuối cùng thì sao, nó lại được nuôi dưỡng để ăn, hơn nữa giá cả cũng tăng cao.
Cho nên nhìn thấy đàn Linh Thiền đầy sông này, Diệp Trường Thanh cảm thấy, dường như đây cũng không phải chuyện lớn gì.
Đương nhiên, trước mắt cần xác định mùi vị của Linh Thiền này như thế này, nếu như giống Mộc trùng…
Quay đầu nhìn mọi người đằng sau, Diệp Trường Thanh cảm thấy không có gì phải lo lắng cả.
“Trường Thanh sư đệ, ngươi đây là?”
Thấy Diệp Trường Thanh lộ vẻ suy tư, Từ Kiệt tiến lên hỏi.
“Không, chỉ là đang nhìn xem liệu Linh Thiền này có thể là một món ăn ngon giống như Mộc trùng hay không.”
Lần này, ngay cả Từ Kiệt cũng lộ vẻ kỳ lạ.
“Không thể nào, bề ngoài thứ này quả thật..”
Ngay cả người sành ăn như Từ Kiệt cũng không cho rằng Linh Thiền này sẽ có mùi vị ngon gì, dù sao vẻ ngoài thứ này ngoài buồn nôn ra thì vẫn là buồn nôn, hơn nữa còn mang theo độc tố, vậy mà cũng có thể ăn?
Đám con gái Triệu Nhu, Chung Linh lại càng lắc đầu nguầy nguậy, vừa nghĩ tới việc ăn thứ đồ này, trong lòng các nàng kháng cự không thôi.
Vẫn là lần đầu tiên trông thấy mọi người lộ ra vẻ mặt như vậy, đối với điều này, Diệp Trường Thanh cũng không nói thêm gì, mà bắt đầu thu thập Linh Thiền ở ven sông.
So với Mộc trùng, Linh Thiền dễ bắt hơn nhiều, trên cơ bản đều không thể chạy thoát, chỉ cần chú ý độc tố trên người bọn chúng là được.
Biện pháp đơn giản nhất chính là ngăn cách, đeo bao tay, dùng linh lực… cách nào cũng được.
Trông thấy Diệp Trường Thanh bắt đầu thu thập Linh Thiền, mặc dù đám người Từ Kiệt không muốn lắm, nhưng vẫn tiến lên giúp đỡ, chỉ có đám con gái Triệu Nhu sống chết không chịu, các nàng thật sự không muốn động vào thứ này.
“Trường Thanh sư đệ, hay là thôi đi, đã rất nhiều rồi.”
Thế mà Từ Kiệt lại lên tiếng nói với Diệp Trường Thanh là đủ rồi, nếu là trước kia, đây là chuyện có nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
Nghe vậy, Diệp Trường Thanh nhìn hắn ta, khẽ gật đầu, thôi vậy.
Mọi người thu thập hơn nửa bảo tải Linh Thiền, sau đó trở về.
Cùng lúc đó, dưới đáy Thông Thiên Hà có một hang động u ám, xung quanh đều là bùn nhão.
Lúc này trong hang động có mấy con Linh Thiền tinh đầu ếch thân người, chỉ cao chừng một mét ngồi xúm lại với nhau.
Giống như Diệp Trường Thanh phỏng đoán, không chỉ có một đôi Linh Thiền tinh, mà có tới năm con.
Cầm đầu trong đó là một con Linh Thiền tinh giống cái, bốn con còn lại đều là Linh Thiền tinh giống đực.
Chắc hẳn bốn con Linh Thiền tinh giống đực này đều là nam sủng của nó.
“Người của Đạo Nhất tông đến rồi sao?”
Ngồi trên một thềm đá cao, Linh Thiền tinh cái kia trầm giọng hỏi ra.
Nghe vậy, bốn con Linh Thiền tinh đực bên dưới thi nhau gật đầu trả lời.
“Phu nhân, còn có không ít người đến.”
“Bọn họ sẽ không tìm được nơi này chứ?”
Bốn con Linh Thiền tinh đực hơi lo lắng, dù sao Đạo Nhất tông cũng có danh tiếng lẫy lừng, tất nhiên mấy tiểu yêu bọn chúng đều kinh hồn bạt vía.
Trái lại là con Linh Thiền tinh kia, tỏ vẻ khinh bỉ nói ra.
“Chỉ cần ngươi không rời khỏi hang động này, chắc chắn những người Đạo Nhất tông kia không tìm được nơi này, Thông Thiên Hà lớn dường nào? Cho dù cường giả Thánh Cảnh của bọn họ ra tay cũng không thể nào tìm được.”
“Về phần chúng ta, chỉ cần không ngừng sinh sôi nảy nở là được, trái lại ta cũng muốn nhìn xem những người của Đạo Nhất tông kia bắt nhiều hơn hay ta sinh nhiều hơn.”
Chỉ cần Đạo Nhất tông không tìm thấy nơi ẩn thân của mình, nó hoàn toàn không cần lo lắng.
Về phần bắt con nối dõi của mình, vậy lại càng buồn cười, nó có lòng tin tuyệt đối về khả năng sinh đẻ của mình.
Huống hồ nó còn có bốn nam sủng, chỉ cần chúng nó ra sức, vậy có thể cứ luôn sinh đẻ, một ngày Đạo Nhất tông bắt một vạn thì nó sinh hai vạn, xem bọn họ có cách nào.
Liếc mắt ra hiệu với bốn Linh Thiền tinh giống đực, bốn Linh Thiền tinh giống đực này cũng lập tức hiểu rõ, ngoan ngoãn tiến đến bên cạnh nó.
Trong lúc nhất thời, cảnh tượng khó coi xuất hiện bên trong hang động.
Về sau, cùng với bốn Linh Thiền tinh giống đực không ngừng giật mình, từng bầy nòng nọng nhỏ bơi ra khỏi hang động.
Những nòng nọc nhỏ này chính là con non của Linh Thiền, đừng thấy bọn chúng nhỏ như vậy mà nhầm, nhiều nhất là một ngày, bọn chúng có thể trưởng thành thành Linh Thiền, dáng vẻ kích cỡ khác bây giờ một trời một vực.
Đây chính là khả năng sinh nở và tốc độ phát triển kinh khủng của Linh Thiền.
Không ngừng có nòng nọc từ trong hang động bơi ra, thoáng chốc đã lấp đầy vùng nước lân cận.
Mà trong Linh Thành, Diệp Trường Thanh cũng thành công lột da moi nội tạng của Linh Thiền, chỉ còn lại phần thịt tươi ngon.
Linh Thiền đã lột da mang lại cho người ta cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Trắng trẻo nõn nà, chất thịt cũng non mềm cùng cực.
Đám người Từ Kiệt ở bên cạnh ngớ ra, ai nấy đều không thể tin nổi nói.
“Đây là Linh Thiền?”
Linh Thiền lột da sẽ có dáng vẻ này sao, trong lúc nhất thời, mọi người đều cảm thấy dường như Linh Thiền này cũng không khó nuốt như trong tưởng tượng.
Thậm chí có đệ tử còn không nhịn được nuốt một ngụm nước miếng.
“Sư huynh, không phải vừa rồi ngươi còn nói là có đánh chết cũng không ăn sao?”
Đến bây giờ, Linh Thiền này không khác gì ếch Mỹ kiếp trước, thậm chí chất thịt còn non mềm hơn, đương nhiên, vẻ ngoài cũng xấu hơn.
Nhưng mà, lột da là tốt rồi.
Tâm trạng rất tốt, Diệp Trường Thanh cũng lên tiếng trêu đùa, nghe vậy, mấy tên sư huynh vừa nuốt nước miếng ngượng ngùng cười nói.
“Hì hì, bọn ta cũng không ngờ Linh Thiền lột da sẽ có dáng vẻ như vậy, đúng là mặc vào một lớp áo, không thể nhận ra mà.”
“Đúng rồi, Trường Thanh sư đệ, ngươi dự định nấu Linh Thiền này như thế nào?”
Có người tò mò hỏi, Diệp Trường Thanh mỉm cười.
“Rất nhiều cách nha, có thể nấu lẩu, có thể xào lăn, có thể dùng gừng, có thể dùng tỏi… dù sao chính là đủ loại mùi vị, thay đổi khôn lường.”
Nghe Diệp Trường Thanh giới thiệu, hai mắt của các đệ tử không nhịn được sáng lên, nhiều cách ăn như vậy, hơn nữa có vẻ đều rất ngon miệng.
Lần đầu tiên làm, Diệp Trường Thanh dự định nấu canh, dù sao cũng muốn nếm thử mùi vị của Linh Thiền, tất nhiên mùi vị nguyên bản là tốt nhất.
Bắc nồi đun nước, cho các loại gia vị như muối vào, ngoài ra cho hành, cà chua thái lát, gừng thái lát, táo đỏ, hạt sen, kỷ tử…
Nấu đến khi nước sôi có mùi thơm bay ra, lập tức cho Linh Thiền vào, đợi một lát là xong.
Trong lúc nhất thời, mùi thơm nức mũi từ trong nhà bếp Linh Thành bay ra, vốn dĩ trong lòng các đệ tử còn có một chút nghi ngờ, lúc này đã hoàn toàn tin tưởng.
Thơm quá, các đệ tử trông mòn con mắt, Diệp Trường Thanh gắp một miếng lên tỉ mỉ thưởng thức.
Không tệ, còn ngon hơn ếch Mỹ kiếp trước, mùi vị thơm ngon, kích thích vị giác.
Lại uống một ngụm canh, nước canh rất ngọt, béo ngậy vừa phải, là món ngon hiếm có.
Thật ra, vì nếm thử mùi vị nguyên bản của Linh Thiền, Diệp Trường Thanh cũng không cho quá nhiều gia vị, đã là cách làm đơn giản nhất rồi.
Thậm chí nếu như cần, có thể cho thêm đầu cá, làm như vậy, mùi vị của canh này sẽ còn thơm ngon hơn.
Nhưng cho dù như vậy, nồi canh trước mắt cũng khiến hai mắt Diệp Trường Thanh tỏa sáng.
Quay đầu nhìn về phía các đệ tử đã chảy nước miếng, Diệp Trường Thanh cười nói.
“Các vị sư huynh cũng tới nếm thử chứ?”