Chương 244: Càng Sinh Càng Ít

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,161 lượt đọc

Chương 244: Càng Sinh Càng Ít

“Các huynh đệ cũng tới nếm thử nhé?”

Từ Kiệt chờ đợi chính là câu nói này, hắn đã làm xong phần việc của mình, đi tới bên cạnh nồi, múc một bát canh trước, nhấp một ngụm nhỏ nếm thử.

Vẻ mặt những đệ tử khác xung quanh nhìn Từ Kiệt đầy mong đợi, muốn xem đánh giá của hắn.

“Súp ngon, thơm ngọt… . “

Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, hai mắt Từ Kiệt sáng lên, chân thành khen ngợi, sau đó không nói lời nào, trực tiếp uống cạn bát canh trước mặt.

Thấy vậy, chúng đệ tử không chần chừ nữa, ngay cả Triệu Nhu, Chung Linh và các đệ tử Ngọc Nữ Phong khác cũng lần lượt tiến lên, muốn nếm thử mùi vị của Linh Thiền.

Con Linh Thiền mặc dù trông vô cùng xấu xí, nhưng sau khi được chế biến thành cao lương mĩ vị thì mùi thơm quả thực không thể cưỡng lại được.

Tất cả các đệ tử đều như vậy, mà những con Linh Thiền vốn không được thu thập được bao nhiêu, gần như ngay lập tức đã được chia hết cho mọi người.

Hầu hết các đệ tử đã không thể nếm mùi vị.

Mà những đệ tử cướp được đều tấm tắc khen ngợi, mùi vị này thật là kinh người.

Ai có thể ngờ được con Linh Thiền luôn bị người khác khinh thường lại có thể ngon đến vậy.

Chỉ là nhét vào kẽ răng, sau khi ăn xong Linh Thiền trước mặt, tất cả đệ tử hai mặt nhìn nhau, tất cả đều không nói gì.

Ngay lập tức, mọi người đồng loạt đi về phía dòng sông.

Diệp Trường Thanh thấy vậy thì khẽ mỉm cười, xem ra hắn nghĩ đúng rồi, Linh Thiền này cũng là một món cao lương mỹ vị, như vậy, sự việc của Thông Thiên Hà coi như giải quyết rồi.

Lũ Linh Thiền nào chả là cái đinh gì với các sư huynh để cả, Linh Thiền ngon như vậy, làm sao còn có cơ hội tràn lan cho được.

Không bao lâu sau, tất cả đệ tử đến bờ sông đều nhìn thấy trong sông đầy ắp Linh Thiền, từng đôi mắt một đều sáng lên.

Nếu như trước kia còn có chút chán ghét, như vậy hiện tại, những con Linh Thiền này trong mắt mọi người chính là cao lương mỹ vị hiếm thấy, mà chúng đệ tử làm sao có thể chán ghét cao lương mỹ vị.

“Các huynh đệ, lên nào…”

Theo lệnh của Từ Kiệt, tất cả các đệ tử bắt đầu sôi nổi bắt Linh Thiền.

Ngay cả những đệ tử của Ngọc Nữ Phong không muốn chạm vào mấy con Linh Thiền, giờ phút này cũng dẫn đầu ra trận, không có một chút ghét bỏ nào như lúc trước.

“Sư muội, trước kia ngươi không phải không muốn đụng vào những Linh Thiền này sao?”

“Sao mà giống được? Trước đó ta không biết tới mấy con Linh Thiền này lại ăn ngon như vậy.”

Linh Thiền vô dụng đương nhiên là ghê tởm, nhưng Linh Thiền ngon lành thì hoàn toàn khác.

Trên mặt sông, mấy vạn đệ tử Đạo Nhất tông hết sức phấn khởi bắt Linh Thiền.

Mà Linh Thiền số lượng, cũng là lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được nhanh chóng biến mất.

Đối với các đệ tử, việc bắt Linh Thiền không hề dễ dàng chút nào, lũ Linh Thiền này rất ngu ngốc cũng không chịu ẩn nấp, chỉ cần thuận tay đào là có thể vớt được vài ba con rồi.

Sau một buổi chiều vất vả, đến giờ cơm tối, chúng đệ tử mang về khoảng hơn chục chiếc nhẫn không gian đầy ắp, tất cả đều chứa đầy Linh Thiền.

Đầu tiên, Diệp Trường Thanh dạy mọi người cách lột da, bỏ nội tạng và rửa sạch.

Linh Thiền nhiều như vậy, một người xử lý thực sự rất phiền phức, các sư huynh cũng rất vui vẻ giúp đỡ.

Có thể ăn ngon, xử lý mấy con Linh Thiền này một chút thì có sao đâu?

Dưới tốc độ làm việc tất bật của mọi người, rất nhanh Linh Thiền đã được làm sạch, sau đó chính là nấu ăn.

Lần này Diệp Trường Thanh dự định làm một cái nồi khô, hương vị đậm hơn, cũng càng ngon hơn.

Bởi vì nguyên liệu số lượng lớn, Diệp Trường Thanh chỉ cần làm một lần hai vạn suất, tất cả đệ tử không cần lại phải tranh giành chỗ ngồi.

Sau khi biết được điều này, tất cả các đệ tử đều vui vẻ reo hò, thậm chí còn có chút thiện cảm với con Linh Thiền mà trước đây họ chưa từng gặp mặt.

Nếu không phải Linh Thiền, bọn hắn có thể ăn được cao lương mỹ vị như vậy sao? Còn không cần tranh đoạt chỗ ngồi.

Phải biết rằng nguồn cung cấp không giới hạn như vậy rất hiếm khi xảy ra, ở doanh trại gần biển cũng chỉ có vài lần.

Bây giờ chúng đệ tử không cần tranh giành mà vẫn có thể ăn bữa ăn của Trường Thanh sư đệ, làm sao họ có thể không vui cho được.

Chẳng mấy chốc, một nồi Linh Thiền khô xuất hiện, những gì các đệ tử ăn là một niềm vui.

Mấy đệ tử trước đây chưa từng nếm qua hương vị của Linh Thiền đều lộ ra vẻ kinh ngạc, hương vị của Linh Thiền này thật sự là ngoài ý muốn nha.

Thậm chí có đệ tử còn cảm thán.

“Nếu như sớm biết như vậy, ngươi nói xem trước đây còn có thành thị đã bị Linh Thiền tàn sát không hả?”

Hiển nhiên là không thể nào, ngon như vậy,ăn còn không kịp nữa là, làm gì có cơ hội để chúng tràn lan chứ?

Dù sao thì chiều nay, các đệ tử đã bắt được Linh Thiền của cả một khúc sông nhỏ, nhưng hiện tại xem ra vẫn chưa đủ ăn.

Thậm chí ăn tối xong, các đệ tử cũng không màng nghỉ ngơi, lại ra bờ sông tiếp tục bắt Linh Thiền.

Về phần hang đá dưới nước ở phía bên kia, đối với năm con Linh Thiền tinh là một ngày làm việc mệt mỏi.

Bốn con Linh Thiền đực mệt mỏi không thở nổi, thật vất vả cố gắng sinh ra rất nhiều con, nhưng khi quay đầu lại, lại phát hiện thế quái nào mà số lượng của chúng càng ngày càng ít vậy?

Linh Thiền Tinh cái cầm đầu mở to hai mắt nhìn, con mắt ếch vốn đã rất to, giờ phút càng giống như muốn lồi thẳng ra ngoài.

“Không đúng, không khoa học.”

Chính mình cùng với bốn con sủng đực làm việc chăm chỉ cả ngày, nhưng kết quả cuối cùng là số lượng Linh Thiền đang giảm đi nhanh chóng.

Thậm chí, có đoạn sông Linh Thiền đã biến mất hoàn toàn.

“Xảy ra chuyện gì? Hậu duệ của bổn hậu đâu, bọn chúng đã đi đâu hết rồi?”

Đây không phải là kết quả mà nó mong đợi. Nó liều mạng sinh sản nhiều như vậy, vì sao số lượng càng ngày càng ít? Điều này không đúng.

Nó gầm lên một tiếng, phái một Linh Thiền Tinh đực ra ngoài để kiểm tra xem chuyện gì đang xảy ra.

Phu nhân đã lên tiếng, mặc dù Linh Thiền Tinh đực sợ hãi nhưng cũng phải cẩn thận rời khỏi động.

Rất nhanh nó đã trồi lên mặt sông, ẩn mình trong nước, Linh Thiền Tinh đực này thận trọng thò đầu ra, liếc mắt đã thấy đệ tử Đạo Nhất tông đang không ngừng bay tới bay lui trên mặt sông.

“Chỗ này hết rồi.”

“Lại cho ta một cái nhẫn không gian, đầy rồi.”

“Chắc là đủ rồi, có hơn hai mươi chiếc nhẫn không gian lận mà.”

“Lúc này mới được bao nhiêu chứ, lại đóng gói thêm hai mươi cái nữa rồi hẵng đi.”

“Các ngươi không cảm thấy Linh Thiền ăn hoài không no sao? Ta cảm giác bao nhiêu ta cũng đều có thể ăn được.”

Tất cả đệ tử đều nháo nhác, làm cho Linh Thiền đực nhìn thấy mà da đầu tê dại.

Hóa ra hậu duệ của bọn chúng đã ra đi như thế này đây.

Nhưng bọn họ làm gì mà bắt được nhiều Linh Thiền như vậy? Chỉ trong một ngày, từ giọng điệu của bọn họ, tựa hồ đã bắt được Linh Thiền đầy mười mấy cái nhẫn không gian rồi.

Số lượng đó là bao nhiêu nhỉ? Một trăm ngàn? Hay là mấy trăm ngàn?

“Chẳng lẽ bọn hắn muốn trực tiếp bắt sạch Linh Thiền sao?”

Trong tình huống bình thường, các tu sĩ trực tiếp đối phó với lũ Linh Thiền tràn lan, đều là trực tiếp tìm ra bản nguyên, tìm ra con đầu đàn đứng phía sau, giết chết nó.

Không có bản nguyên, những Linh Thiền còn chưa hóa thành yêu này, tự nhiên sẽ tự diệt vong.

Nhưng hiện tại, vì cái gì đệ tử Đạo Nhất tông không chơi theo lệ thường, không đi tìm tung tích của những Linh Thiền Tinh đứng phía sau, mà ngược lại muốn đi bắt những Linh Thiền bình thường này. Bọn hắn muốn làm cái gì đây chứ?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right